Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 599



"Tự nhiên là nhớ." Hạc Vũ Quân phe phẩy cây quạt, cười nói: "Quả không hổ là đệ nhất kiếm tông, tông chủ quả thực đã ra tay rồi. Phật tử cũng đến tìm ngài giúp đỡ sao?"

Tống Viễn Sơn sững sờ.

Nhìn thấy vẻ mặt của ông, nụ cười ôn nhu như mặt nạ treo trên khóe miệng của Hạc Vũ Quân, cuối cùng cũng có chút thật lòng hơn.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Y cười nói: "Kiếm tu quả không hổ danh là những người có tấm lòng son, làm việc thẳng thắn. Thực lực của Tống tông chủ rất lợi hại, chỉ là trong lòng nghĩ gì lại không hề che giấu một chút nào."

Tống Viễn Sơn chỉ nhắc đến một hai từ mấu chốt, đã bị Hạc Vũ Quân nhìn thấu. Y chỉ cần nghe đến thảm án năm đó liền lập tức nghĩ đến chuyện song sinh tử Tạ gia, và cũng dễ dàng nhận ra Phật tử đang điều tra lại chuyện xưa. Mà chỉ với sức của phật tu thì ở nhiều nơi sẽ có bất tiện, nên ngài ấy tự nhiên sẽ đi tìm môn phái có nhân phẩm đáng tin cậy trong giới Tu Tiên.

Trừ Trường Hồng Kiếm Tông, còn có thể là ai nữa?

Ông - người đã trải qua nghìn năm trừ việc luyện kiếm ra thì chỉ có dạy dỗ đồ đệ, hoàn cảnh thực sự quá đơn thuần, làm sao đã từng gặp qua người như Hạc Vũ Quân.

"Người nào có được thì tất có mất." Tống Viễn Sơn có chút bất đắc dĩ.

Ông thầm nghĩ, với tâm tư và thủ đoạn kín đáo như của Hạc Vũ Quân, nếu là kẻ địch, quả thực cực kỳ khó đối phó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hạc Vũ Quân cười một lúc lâu, lúc này mới nói tiếp: "Không sao, chi tiết trong đó tông chủ có thể thương lượng với Phật tử xong rồi nói cho ta biết. Hoặc hôm nào mời cả ngài ấy đến, chúng ta từ từ nói chuyện. Còn về Lữ Quan Hải, tông chủ đoán không sai, lão già này đúng là có liên quan đến việc này, ta nghi ngờ thảm án năm đó, chính là lần đầu tiên lão ra tay thử nghiệm."

"Năm đó thảm án linh thú yêu hóa trùng hợp xảy ra ở nơi sinh của song sinh tử Tạ gia, đạo quân cảm thấy việc này là họ cố ý làm vậy sao?" Tống Viễn Sơn cau mày nói.

"Ta cũng không có chứng cứ, nhưng ta cảm thấy hẳn là có liên quan." Hạc Vũ Quân phe phẩy cây quạt, nhàn nhạt nói: "Đám lão già đó đã điên không biết bao nhiêu năm rồi, chỉ cần có thể tăng trưởng tu vi, chuyện gì chúng cũng làm được. Giống như năm đó Huyền Vân Đảo bắt ta đi, rồi diệt cả nhà ta vậy, có lẽ chúng cố ý để cặp song sinh tử thức tỉnh bằng cách tiên đoán như vậy."

Hai người nói chuyện hồi lâu. Thái độ của Hạc Vũ Quân cực kỳ thẳng thắn, y kể lại chuyện của mình trên Huyền Vân Đảo, còn viết ra chi tiết những việc liên quan đến Huyền Vân Đảo và mấy vị đại tôn giả trên đảo, tặng cho Tống Viễn Sơn.

Nếu đã muốn hợp tác, tương lai khó tránh khỏi phải thường xuyên liên lạc hoặc gặp mặt.

Lúc sắp đi, Hạc Vũ Quân tiễn ông đến cửa đại điện, mở miệng nói: "Ta biết tông chủ nhất định sẽ đi tìm người để phán đoán xem lời ta nói có mấy phần thật giả. Trùng hợp Tùng Trạch lại sắp nhận lại người thân. Ta chỉ có một yêu cầu, hy vọng tông chủ có thể đáp ứng."

"Cái gì?" Tống Viễn Sơn hỏi.

Đôi mắt Hạc Vũ Quân trầm xuống.

"Đừng nói cho Tề Yếm Thù, những thông tin này là từ ta mà có." Hạc Vũ Quân thấp giọng nói: "Tông chủ vừa nghe qua chuyện ta kể, hẳn có thể hiểu lý do ta làm vậy."