Xuyên Thành Nữ Nhi Của Ác Nữ

Chương 4





Đối xử với ai cũng hòa nhã thân thiện.



Nàng rất giỏi thêu thùa, nàng từng nói chờ đến khi góp đủ tiền chuộc thân, nàng sẽ làm một tú nương.



Rất nhiều quần áo của ta đều do nàng làm do, bộ nào cũng đẹp mỹ mãn…



Vào ngày hoa khôi tỷ tỷ được chuộc thân, ta từng hỏi nàng không muốn làm tú nương nữa sao?



Nàng cười nói với ta: “Tiểu Ngư Nhi, sẽ không ai dùng đồ thêu của tỷ đâu, dù tỷ có thêu đẹp thế nào thì vẫn chỉ là một nữ t.ử thanh lâu…”



Nàng cười nhưng khóe mắt vương lệ.



Ôi hoa khôi tỷ tỷ của ta, nàng thông minh như vậy, sao lại không biết một khi đã chấp nhận làm thiếp, mệnh của nàng sẽ không còn trong tay nàng nữa…



Cho dù là thiếp thất của thế t.ử đi nữa, trong thời thế này, cũng chỉ là từ một món đồ chơi biến thành một món đồ chơi quý giá hơn chút mà thôi.

 

Từ khi hoa khôi tỷ tỷ mất, tâm tình Lục Ý liền không tốt, nàng luôn lo lắng cho tương lai của mình.



“Lo lắng làm gì”, ta an ủi nàng, “Chắc hẳn không có tương lai nào t.h.ả.m hơn làm nữ t.ử thanh lâu nữa đâu.”



Lục Ý càng khóc lớn hơn, nàng nói nàng nhớ nương: “Nếu nương ta còn sống, ta chắc chắn sẽ không bị bán vào đây…”



Lục Ý lớn hơn ta vài tuổi, trong nhà chỉ có một ca ca.



Năm nàng mười ba tuổi, bị tẩu tẩu bán vào đây.



Khi nàng mới đến, thân thể gầy gò khiến hai mắt càng to đến đáng sợ.



Tú bà lấy lý do này mà bớt một nửa tiền mua nàng. Vậy là chỉ tốn một lượng bạc, mua cả đời của Lục Ý.



Khi Lục Ý mới đến, ăn một hơi ba cái màn thầu, uống nửa xô nước, ban đêm bụng căng trướng lên, dọa cho Hồng Lăng sợ mất ngủ.



Sau này, dù có đủ ăn, nàng vẫn không sửa được tật tham ăn.



Mỗi khi uống say, tú bà thường nói với chúng ta: “Nam nhân không có kẻ nào tốt! Không có kẻ nào đáng để dựa dẫm! Các ngươi phải nhớ, làm cái nghề này, muốn tồn tại được, tuyệt đối không được động tâm với nam nhân!”



Lục Ý cực kỳ quý mạng, nàng chép lại những lời này, dán trong phòng, ngày nào cũng niệm đi niệm lại.



Năm Thiên Nguyên thứ 4, Tây Nam đại hạn, ngàn dặm đất đai cằn cỗi.



Hoàng Thượng mở quốc khố cứu tế.



Một tháng sau, tin tức hạn hán bị tin một cửa hàng mới khai trương trong kinh thành áp đi.



Giảo Nguyệt Lâu không có gì thay đổi, bọn ta ở kinh thành, đại hạn Tây Nam cách chúng ta quá xa.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

X/á/c ch*t đói chất đầy hay nạn đổi con cho nhau để ăn cũng chỉ là mấy dòng trên giấy, quý nhân kinh thành không quá quan tâm.



Ấn tượng duy nhất của ta với đại hạn Tây Nam là Tiết Nhị. Hắn là dân chạy nạn đến đây nhờ cậy.



Thúc thúc hắn là ông lão phụ trách đổ hương đêm trong Giảo Nguyệt Lâu, ông đã cầu tú bà mấy ngày nhưng bà ấy vẫn không đồng ý thu nhận Tiết Nhị.



Tiết Nhị quá gầy, cảm giác như gió thổi qua cũng lung lay, tú bà sợ thu nhận hắn cũng không làm được gì.



Tiết Nhị khom lưng đứng ở cửa sau, quần áo trên người không vừa, rộng thùng thình, chỉ để lộ một đoạn cẳng tay gầy trơ xương, da xanh xám, nhìn mà sợ.



Hắn nhìn ta, hai má hóp lại, hốc mắt sâu hoắm. Đằng trước là thúc thúc hắn, ông lão đầu đã bạc bỏ hết tôn nghiêm, khom lưng cầu khẩn tú bà.



“Ta đã nói mấy lần rồi, đây không phải chỗ làm từ thiện? Hắn gầy như vậy, cho chạy việc chắc là dọa khách nhân chạy hết…”



Tú bà mất kiên nhẫn, bảo người đuổi Tiết Nhị ra ngoài.



Cuối tháng, ta ôm sổ tính tiền đến tìm tú bà đang đ.á.n.h bài lá: “Người làm trong lâu không đủ, đặc biệt là người chạy việc ở phía trước, mỗi ngày đều làm không hết việc…”



“Vậy đi tìm thêm vài người về, đi đi, đừng có phiền ta đ.á.n.h bài…”

 

Tiết Nhị cứ vậy vào được Giảo Nguyệt Lâu, Hồng Lăng sắp xếp cho hắn ở hậu viện làm chút việc vặt, chờ cho hắn có thêm chút da thịt mới ra phía trước chạy việc được.



Nửa tháng sau, tú bà phát hiện Tiết Nhị ở trong hậu viện, đang định nổi giận thì ta giành nói trước: “Tiền thuê năm đầu tiên của hắn sẽ giảm một nửa, chỉ cần bao ăn ở là được…”



Tú bà cuối cùng cũng đồng ý.



Một tháng sau, Tiết Nhị bắt đầu có thêm chút da thịt, ta khá bất ngờ khi phát hiện hắn cũng đẹp trai, ta bảo hắn theo hộ viện trong lâu học chút công phu cho khỏe người.



Những lúc rảnh rỗi, ta sẽ đưa hắn cùng đến miếu Thành Hoàng bỏ hoang ngoài thành. Ở đó có rất nhiều ăn mày, chủ yếu là mấy đứa nhỏ, không giành được vị trí trong thành nên đành ở ngoại ô, ta sẽ mang chút cơm canh cho bọn chúng.



Thỉnh thoảng ta cũng dạy chúng viết chữ rồi bảng cửu chương…



Đồng thời cũng tìm kiếm người truyền tin tình báo cho ta.



Ban đầu, ta cùng Tiết Nhị chọn mấy tên tiểu khất cái để phụ trách truyền tin.



Sau khi tích góp được ít tiền, chúng ta liền mở một trà lâu nhỏ, người phụ trách quản lý là Xuyên Tử, một tên ăn mày chúng ta cứu về.



Hắn lưu lạc từ nhỏ, mới mười hai tuổi nhưng khá khéo léo, ta cảm thấy hắn rất thích hợp để bán tin tình báo.



Năm Thiên Nguyên thứ 6, Tiết Nhị rời Giảo Nguyệt Lâu, dùng tiền chúng ta kiếm được sau thời gian bán tin tình báo, mở một tiêu cục. Hắn chiêu mộ một đám tay chân, mặt ngoài là làm nghề hộ tống, đồng thời cũng ngầm bảo vệ cho tin tình báo ở trà lâu.



Việc làm ăn của chúng ta ngày càng mở rộng.



Thiên Nguyên năm thứ 7, cũng không có gì đặc biệt, chỉ là ta đã mười bảy tuổi, phải ra tiếp khách.