Trung tâm tình báo của ta cũng đã bước đầu hình thành.
Bên trong có ta, Huỳnh Nhi, Lục Ý hỏi thăm tin tức.
Bên ngoài có Tiết Nhị thay chúng ta liên hệ người mua, người bán tin.
Rất mệt, nhưng cũng kiếm được không ít.
Trong lễ chải tóc, ta đàn một khúc Phượng Cầu Hoàng, tài danh vang dội khắp nơi.
Đồng thời giá của ta cũng lên như diều gặp gió.
Tú bà cười đến híp mắt.
Hồng Lăng khóc đến sưng mắt, trước lễ chải tóc của ta, nàng đã lấy ra tất cả tài sản tích góp được đưa cho tú bà, cầu tú bà đừng để ta tiếp khách.
Huỳnh Nhi, Lục Ý cũng vậy, dốc hết hầu bao cho ta.
Rất nhiều tỷ tỷ trong lâu từng chứng kiến ta lớn lên cũng góp tiền.
Từ giây phút bị ném vào thanh lâu, ta đã nghĩ mình không thể toàn thân mà thoát ra.
Ta tự nhủ, mình là phụ nữ thời đại mới, tiếp khách thì sao, còn chưa biết ai “chơi” ai.
Ta bật khóc nức nở.
Tú bà không đồng ý, bà mắng chúng ta một hồi rồi nói, giá của ta đã lên tới năm ngàn lượng, đừng có ngăn cản việc kiếm tiền của bà.
Hồng Lăng còn chưa từ bỏ ý định, chạy đôn chạy đáo khắp nơi vì ta.
Nước mắt ta lại rơi, lúc trước không phải chính nàng nói ta phải chấp nhận số phận sao?
Buổi tối, tú bà chải tóc cho ta: “Con ghét ma ma không?”
Ta lắc đầu, tuy rằng tú bà tính hay lươn lẹo, khắc nghiệt bủn xỉn, lại còn cứng rắn, ép buộc rất nhiều tỷ tỷ tiếp khách.
Nhưng bà ấy đối với chúng ta cũng không tồi. Tú bà không đuổi những tỷ tỷ đã lớn tuổi xuống sắc đi, để cho họ ở lại làm việc vặt trong lâu, không phải lo ăn lo mặc.
Giá chuộc thân tú bà đưa ra cũng không cao, các tỷ tỷ chỉ cần tích góp đủ tiền chuộc thân, bà sẽ lập tức thả người.
Tuy tú bà luôn mắng các tỷ tỷ si tâm vọng tưởng, nhưng chỉ cần ai sau khi ra ngoài cuộc sống không tốt, muốn quay lại, bà ấy cũng sẽ hùng hùng hổ hổ đi đón họ về nhà.
Tú bà lại hỏi: “Con có oán ma ma không?”
Ta trầm mặc, rất lâu sau mới chậm rãi gật đầu.
Tay tú bà run lên, kéo tóc ta hơi đau.
Nước mắt còn rơi trước cả ta.
Thiên Nguyên năm thứ 8, vào đông, mấy cây mai trong viện nở hoa, Lục Ý rất vui, cây này là do nàng tự tay gieo.
Dĩ Tú Trang mở hội thi thêu.
Lục Ý kéo ta đi cùng. Kĩ năng thêu thùa của nàng là do hoa khôi tỷ tỷ dạy dỗ, trò còn giỏi hơn thầy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lão bản Dĩ Tú Trang lại không đồng ý cho Lục Ý đăng ký, nói đây là hội thi nghiêm túc, người tham gia đều là những nữ t.ử đàng hoàng.
Ta tức đến mức muốn lật bàn, chúng ta không ăn trộm không cướp giật, thuế hoàng thành nộp không thiếu một xu.
Lão bản vẫn là không chịu, ông ta nói: “Cô nãi nãi đừng làm khó dễ ta, để các ngươi tham gia là đắc tội những tiểu thư phu nhân khác, vậy là xong đời cửa hàng của ta rồi…”
Lục Ý kéo tay ta rời đi.
Ở chỗ ngoặt, công t.ử của lão bản Dĩ Tú Trang ngăn chúng ta lại, hắn là khách quen của ta, hắn bảo chúng ta giao thêu phẩm cho hắn, để hắn trở về thuyết phục cha mình.
Lục Ý vô cùng vui mừng giao đồ cho hắn, mắt lóe lên ánh sáng hy vọng.
Ba ngày sau là ngày công bố kết quả hội thi thêu, Lục Ý đã trang điểm chải chuốt từ sớm.
Lại rơi đúng vào cuối tháng, ta còn một đống sổ sách rối tinh rối mù chưa tính xong nên Huỳnh Nhi đi cùng Lục Ý.
Nàng ấy ba bước gộp thành một, nhảy chân sáo ra ngoài, suýt nữa va phải bình hoa.
Tú bà mắng: “Nha đầu ch*t tiệt kia, đừng cho mà vui mừng quá sớm, không được cái giải gì đâu!”
Tuy nói vậy nhưng đêm qua tú bà vẫn cho Lục Ý nghỉ, dặn nàng đi ngủ sớm chút để hôm nay tươi tỉnh hơn.
Lục Ý vui mừng nhảy nhót ra ngoài, lúc về lại là được khiêng về, nàng ấy suýt chút nữa bị đ.á.n.h ch*t.
Khi nghe tin, ta đang tính toán sổ sách, hất bay cả bàn tính xuống đất.
Ta chạy như đi/ê/n đến phòng Lục Ý, Hồng Lăng với Huỳnh Nhi cũng đã ở đó.
Tóc tai Huỳnh Nhi lộn xộn, trên mặt cũng có vết m.á.u.
Lục Ý co người nằm trên giường, xiêm y màu lam bị nhiễm đỏ, m/á/u chảy thành dòng, bao phủ toàn bộ thân mình mỏng manh yếu đuối của nàng.
Nàng nỉ non: “Không phải trộm, là ta thêu…”
“Sao lại thế này?”
Huỳnh nhi nói, các nàng cùng đi đến Dĩ Tú Trang, phát hiện thêu phẩm của Lục Ý đã giành giải nhất, nhưng tên người được công bố lại không phải nàng.
Bức tranh thêu ánh trăng đêm chiếu xuống dòng sông hoa đó lại biến thành thêu phẩm của một nữ nhi nha dịch. Cô nương đó cầm phần thưởng giải nhất hội thêu cười cười nói nói trên đài.
Huỳnh Nhi tức giận vạch trần mọi chuyện.
Hiện trường một mảnh hỗn loạn.
Công t.ử của lão bản kéo các nàng sang một chỗ, hắn nói không thuyết phục được cha mình, hắn đang định mang thêu phẩm đến trả lại cho Lục Ý thì gặp ngay nha dịch tới cửa hàng, người đó nói nữ nhi của mình sắp về nhà chồng, nếu có thanh danh thiện nữ thì tốt.
Vậy là cha hắn trực tiếp mang thêu phẩm của Lục Ý đưa cho nha dịch, hắn cũng không kịp ngăn cản.
Công t.ử Dĩ Tú Trang không ngừng xin lỗi, hứa sẽ cho các nàng lời giải thích thỏa đáng.
Lục Ý với Huỳnh Nhi cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể đi về.
Trên đường về, một đám lưu manh chặn các nàng lại.
Bọn họ kéo Lục Ý ra giữa đường, xé rách xiêm y của nàng, vừa đ/á/nh vừa nói nàng là đồ ăn trộm.