Dám nhận vơ thêu phẩm của nữ t.ử đoan chính là của mình.
Mọi người chung quanh vây lại, chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ.
Từng ánh mắt, từng lời nói so với trực tiếp đ/á/nh đập còn đau đớn hơn.
“Không phải, các ngươi nói dối!”
“Là ta thêu, là ta thêu!……”
Đám người thấy Lục Ý đ/iê/n cuồng giải thích, lại càng hưng phấn hơn, bọn họ mắng c.h.ử.i, phỉ nhổ rồi ném đồ lên người Lục Ý.
Huỳnh Nhi với công t.ử của Dĩ Tú Trang khó khăn lắm mới kéo được Lục Ý ra, đưa nàng về.
Lục Ý phát sốt, chúng ta ngày đêm chăm sóc cho nàng.
Ba ngày sau, nàng tỉnh lại, câu đầu tiên nàng nói là: “Ta không nói dối, đó là thêu phẩm của ta…”
Hồng Lăng nghe vậy rơi nước mắt, nàng nắm tay Lục Ý: “Hài t.ử ngoan, ta biết, là do muội thêu…”
Lục Ý ngẩn ngẩn ngơ ngơ quay sang nhìn, nước mắt thấm ướt gối.
Tên nha dịch kia bình thường quen thói ức h.i.ế.p người khác, nữ nhi của ông ta cũng vậy, ác danh truyền khắp làng trên xóm dưới, mọi người sao lại không biết kĩ năng thêu của nàng ta đến đâu.
Đám người xem náo nhiệt đó sao lại không biết là Lục Ý bị oan.
Nhưng biết thì sao? Bọn họ cũng chỉ muốn xem một hồi kịch vui, cho nên dù là thanh danh của Lục Ý, hay kể cả mạng của Lục Ý, cũng chẳng quan trọng…
Chỉ vì, chúng ta là nữ t.ử thanh lâu.
Chúng ta trời sinh là hồ ly tinh quyến rũ người khác, được định sẵn ở tầng lớp hạ lưu, không xứng được bênh vực…
Nhưng mà, chúng ta có sự lựa chọn sao…?
Trên đường về, một đám lưu manh chặn các nàng lại.
Bọn họ kéo Lục Ý ra giữa đường, xé rách xiêm y của nàng, vừa đ/á/nh vừa nói nàng là đồ ăn trộm.
Dám nhận vơ thêu phẩm của nữ t.ử đoan chính là của mình.
Mọi người chung quanh vây lại, chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ.
Từng ánh mắt, từng lời nói so với trực tiếp đ/á/nh đập còn đau đớn hơn.
“Không phải, các ngươi nói dối!”
“Là ta thêu, là ta thêu!……”
Đám người thấy Lục Ý đ/iê/n cuồng giải thích, lại càng hưng phấn hơn, bọn họ mắng c.h.ử.i, phỉ nhổ rồi ném đồ lên người Lục Ý.
Huỳnh Nhi với công t.ử của Dĩ Tú Trang khó khăn lắm mới kéo được Lục Ý ra, đưa nàng về.
Lục Ý phát sốt, chúng ta ngày đêm chăm sóc cho nàng.
Ba ngày sau, nàng tỉnh lại, câu đầu tiên nàng nói là: “Ta không nói dối, đó là thêu phẩm của ta…”
Hồng Lăng nghe vậy rơi nước mắt, nàng nắm tay Lục Ý: “Hài t.ử ngoan, ta biết, là do muội thêu…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục Ý ngẩn ngẩn ngơ ngơ quay sang nhìn, nước mắt thấm ướt gối.
Tên nha dịch kia bình thường quen thói ức h.i.ế.p người khác, nữ nhi của ông ta cũng vậy, ác danh truyền khắp làng trên xóm dưới, mọi người sao lại không biết kĩ năng thêu của nàng ta đến đâu.
Đám người xem náo nhiệt đó sao lại không biết là Lục Ý bị oan.
Nhưng biết thì sao? Bọn họ cũng chỉ muốn xem một hồi kịch vui, cho nên dù là thanh danh của Lục Ý, hay kể cả mạng của Lục Ý, cũng chẳng quan trọng…
Chỉ vì, chúng ta là nữ t.ử thanh lâu.
Chúng ta trời sinh là hồ ly tinh quyến rũ người khác, được định sẵn ở tầng lớp hạ lưu, không xứng được bênh vực…
Nhưng mà, chúng ta có sự lựa chọn sao…?
Ngày hôm sau, Lục Ý lại đòi ta kể tiếp chuyện trong mộng, ta vắt óc nhớ lại, kể về rất nhiều vĩ nhân, chuyện bọn họ đ.á.n.h địch trị quốc thế nào…
Lục Ý nghe cũng rất vui, nhưng vẫn cảm thấy không đủ.
Ta hết cách, hỏi nàng muốn nghe chuyện gì.
Nàng nói: “Học đường trong mộng của ngươi thế nào? Tiên sinh dậy học ra sao?”
Ta nhớ lại quá khứ kiếp trước của mình: “Ở trong mộng, ta sống ở phương nam, thư viện cũng cao đến sáu bảy tầng lâu, mỗi phòng lại có những dãy hành lang thật dài, chạng vạng ánh hoàng hôn chiếu xuống những dãy hành lang đó, đẹp lắm, đẹp như tranh vậy…”
“Trong thư viện còn có một đường chạy… hình bầu d.ụ.c, đó là nơi để học sinh rèn luyện sức khỏe…”
“Còn có thiện đường nữa, học sinh đông lắm, mỗi lần đến giờ cơm chưa đều phải chạy đua đến đó, đến chậm thì phải xếp hàng dài lắm.”
Lục Ý hỏi: “Dài thế nào? Có giống như khi xếp hàng mua điểm tâm ở Như Ý Trai không?”
Ta gật gật đầu: “Có lúc đi muộn, hàng còn dài hơn ấy chứ.”
“Vậy thiện đường đó hẳn là ngon lắm.” Lục Ý hào hứng nói.
Ta gật gật đầu, nuốt nuốt nước miếng: “Nhưng trong mộng, ta cũng không nếm được hương vị…”
Lục Ý chống cằm, chăm chú nhìn ta, sợ bỏ lỡ chỉ một động tác nhỏ của ta.
Ta càng nói càng hăng, giọng nói biểu cảm phong phú, quơ tay múa chân, nói hết ra tất cả những gì mình có thể nhớ được…
Nói xong, miệng ta cũng khô khốc.
Lục Ý khẽ cười: “Thật tốt.”
Ta vuốt tóc nàng: “Trong mộng của ta còn có học đường chuyên dạy trù nghệ rồi chuyên dạy thêu thùa nữa…”
“Ngươi thêu đẹp như vậy, phu t.ử nhất định sẽ rất thích ngươi, không, nói không chừng ngươi có thể làm phu t.ử cũng nên.”
Sắc mặt Lục Ý âu sầu, hỏi ta: “Nữ t.ử thanh lâu cũng có thể làm phu t.ử sao?”
Ta nói cho nàng: “Trong mộng của ta không có thanh lâu, không ai có thể ép chúng ta bán mình, người thân cũng không được. Nếu ai bán nữ nhi đi sẽ phải ngồi tù, nha môn chuyên bảo hộ nữ t.ử và hài t.ử sẽ bảo hộ cho các nữ hài, cho các nàng đi học…”
“Nếu ở trong mộng của ta, ngươi cùng hoa khôi tỷ tỷ đều có thể làm phu t.ử, dạy người ta thêu thùa.”
Lục Ý dường như đã hồi phục, bắt đầu nói giỡn với chúng ta.
Nhưng đôi khi nhìn nàng ấy cười đến khoa trương, ta lại giật mình sợ hãi.