M/á/u chảy thành sông, chảy ra khỏi cửa cung, nhuộm đỏ nửa cái thành Trường An.
Ngày hôm đó, ngay cả bầu trời thành Trường An cũng rực một màu đỏ.
Biên quan cũng không an ổn, Lăng Vương đã giao ra bản đồ bố trí binh lực cho quân Hung Nô, để đổi lấy binh mã giúp cung biến.
Nhưng nước cờ này của hắn vẫn kém một bước.
Thái T.ử đã mang binh mã mượn từ nước Thục tới, kết thúc trận náo động này.
Sau khi bình ổn, tiên hoàng xử t.ử Lăng Vương, tru di cửu tộc nhà ngoại Tống thị, cầm tù hai vương gia còn lại.
Một tháng sau, Thái T.ử đăng cơ, giải tán hậu cung, lập Bùi Khanh Ca làm Hoàng Hậu.
Đế hậu hòa hợp, lưu lại cho đời sau giai thoại tình yêu trọn đời trọn kiếp bên nhau.
Bộ truyện kết thúc ở đây.
Vị tiểu thư nhà quan mới đến kia, cả ngày chỉ nằm trên giường, không ăn không uống.
Các tỷ tỷ trong thanh lâu thay phiên nhau tới khuyên nhủ nàng, mặt nàng vẫn không đổi sắc.
Ba ngày sau, tú bà mất hết kiên nhẫn, phân phó cho chúng ta tối nay đem nàng vào phòng tối.
Ta biết thứ đợi nàng ấy trong phòng tối là gì. Ở thanh lâu luôn có những nữ t.ử cứng đầu khi mới tới, nếu không chịu phục sẽ bị ném vào trong phòng tối, khách nhân chỉ cần tốn một đồng là có thể vào. Người đó sẽ phải tiếp khách cả đêm, từng có vị cô nương một đêm tiếp 17 người, ngày hôm sau khi được nâng ra ngoài, hạ thể tan nát,...
Những khách nhân vào phòng tối đều là những kẻ thô thiển, nghèo hèn nhất kinh thành này, có kiệu phu, có ông lão đổ hương đêm (dọn phân), thậm chí có cả ăn mày,...
Tú bà tự đặt tên cho chiêu này là Chiết Mai.
Bà ta từng đắc ý kể với chúng ta rằng phương pháp này là bà ta tự mình nghĩ ra, dù nữ t.ử có kiên cường kiêu ngạo đến đâu, chỉ qua một đêm thôi các nàng cũng sẽ bị nghiền nát tự tôn, buộc phải khom lưng uốn gối,...
Vị tiểu thư nhà quan vẫn luôn yếu đuối kia lại đột nhiên đ/â/m đầu vào tường, tú bà hoảng đến mức c.h.ử.i bậy, đây là quan kỹ, nếu vô cớ mất mạng, bà ta sẽ không tránh được phiền phức.
Ta lén nói với Hồng Lăng, tiểu thư đó chắc chắn sẽ không ch*t.
Hồng Lăng kinh ngạc: “Tại sao?”
“Sau khi t/ự t/ử không thành, rất khó để có dũng khí làm lại lần hai.”
“Huống chi, ngay từ đầu nàng ấy đã không muốn ch*t, từ lúc ở đại lao đến ngày bị đưa tới thanh lâu tiếp khách, trong vòng nửa tháng đó nàng ấy không hề muốn ch*t, nàng ấy muốn sống, chỉ là nhất thời đầu óc chưa thông…”
Hôm đó, đến lượt ta đưa cơm cho vị tiểu thư đó, vừa vào cửa, ta liền tự châm trà rót nước cho mình.
“Tỷ tỷ biết chữ hả?”
Vị tiểu thư trên giường khẽ động, quay đầu lại nhìn ta, gật gật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vậy tỷ biết làm thơ không? Ở đây người biết chữ rất ít, nếu tỷ còn biết làm thơ nữa không chừng có thể làm hoa khôi…”
Nàng cười đầy xót xa: “Hoa khôi, ha ha ha, hoa khôi,... Chẳng phải đều giống nhau sao, một đôi môi đỏ vạn người nếm, nằm dưới thân nam nhân cho người ta chơi đùa…”
Ta vỗ vỗ vai nàng: “Thay đổi hướng suy nghĩ đi, một đôi môi đỏ của tỷ được nếm vạn người, tỷ còn có thể đùa giỡn những nam nhân đó trong lòng bàn tay! Hưởng thụ cảm giác bọn họ vì tỷ mà tranh giành tình cảm!”
“……”
Nàng quay hẳn người lại, nhìn ta chằm chằm, sau một lúc lâu mới mở miệng: “Ngươi bị bán vào đây từ lúc mấy tuổi?”
“Vừa sinh ra đã bị ném vào đây.”
Nàng ngập ngừng, cuối cùng lại không nói gì.
“Ta không có sự lựa chọn, các tỷ tỷ ở đây cũng không có sự lựa chọn, chẳng lẽ tất cả chúng ta đều phải không muốn sống nữa sao? Dựa vào đâu…”
Ta đưa đồ ăn cho nàng ấy xong ra khỏi phòng.
Lúc gần đi, ta nói với nàng một câu: “Ta không có sự lựa chọn, nhưng ta luôn muốn sống tốt hơn một chút…”
Ngày hôm sau, vị tiểu thư nhà quan kia bắt đầu ăn cơm, chậm rãi hồi phục.
Nàng nói tên nàng là Tiết Huỳnh Nhi, mọi người trong lâu gọi nàng là Huỳnh Nhi cô nương.
Mười ngày sau, nàng lại được đưa ra tiếp khách, à không... phải nói là lần đầu nàng tự ra tiếp khách mới đúng.
Lần đầu tiên, không hề bị bỏ t.h.u.ố.c, tự mình đi vào phòng tiếp khách…
Sáng hôm sau, ta nấu nước tắm gội cho nàng.
Nàng ngồi trong thùng tắm, mạnh tay chà xát những vệt đỏ trên người, nước mắt chảy tí tách vào trong thùng nước: “Cha ta dạy ta làm người phải có lễ nghĩa liêm sỉ, còn dạy ta nữ nhi phải có tự tôn tự ái…”
“Nương và muội muội ta đã c.ắ.n lưỡi ch*t trong đại lao, các nàng nói với ta, thà ch*t còn hơn là làm kỹ nữ…”
“Nhưng ta đã lùi bước, ta không dám, ta không dám ch*t, ta thật có lỗi với cha ——”
Ta đứng sau lưng nàng, ngắt lời: “Con người phải sống trước đã, rồi mới có lễ nghĩa liêm sỉ được…”
Tiếng khóc của Tiết Huỳnh Nhi đè nặng trong cổ họng, ta biết nàng đang than khóc là để lên án vận mệnh.
Nếu nàng ấy chưa từng thấy qua ánh sáng rực rỡ, có lẽ sẽ dễ dàng chịu đựng cảnh tăm tối hơn, giống như những người ở trong thanh lâu này.
Nhưng nàng ấy lại từng là con cưng, từng là hòn ngọc quý, sống trong hào quang, tiếp thu giáo d.ụ.c tam cương ngũ thường, lễ nghĩa hiếu đễ.
Bỗng một ngày lại ngã xuống vực thẳm, rơi vào nơi u ám toàn những người dơ bẩn, muốn tồn tại thì phải làm những chuyện nàng ấy từng khinh thường nhất…
Nàng không thể tiếp thu sự thật này, nhưng cũng không thể không thỏa hiệp.