Nàng đang bị giày vò bởi những gì được dạy dỗ trong quá khứ, bởi tam tòng tứ đức, và còn bởi sự kiêu ngạo trước kia từng có…
Ta nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, nói: “Ch*t thì dễ, sống mới khó, trong cả ngàn vạn người trên thế gian này, có được mấy người sống thoải mái, chẳng lẽ cứ gặp khó là lại không sống nữa sao?”
“Chúng ta phải tồn tại, vì chỉ có tồn tại mới hy vọng cuộc sống đổi thay, dù là sống tạm bợ cũng phải sống…”
“So với chuyện sống ch*t thì lấy sắc hầu người tính là cái rắm gì chứ!”
Tiết Huỳnh Nhi rất nhanh đã hòa nhập với cuộc sống ở thanh lâu, những lúc rảnh rỗi nàng ấy còn dạy chúng ta viết chữ.
Hầu hết các tỷ tỷ trong lâu đều tham gia, cả Hồng Lăng nữa, nàng nói muốn học cách viết tên mình.
Năm ta mười một tuổi, một vị thế t.ử dùng ngàn lượng hoàng kim chuộc thân cho hoa khôi tỷ tỷ.
Nàng hoan hỉ từ biệt chúng ta, tất cả mọi người đều nói nàng khổ tận cam lai, cuối cùng cũng đến ngày hưởng phúc.
Tuy chỉ làm thiếp, nhưng dù sao cũng là được lên hương.
Chỉ có tú bà mắng nàng, nói nàng ngốc: “Người ta có mỹ nhân nào chưa từng thấy, chẳng lẽ lại bị một gái làng chơi mê hoặc? Chờ mà xem, hưởng phúc cái gì, cũng chỉ là chút vui vẻ ban đầu mà thôi…”
Lục Ý thầm thì với ta: “Ma ma đang ghen tị thì có.”
Cùng năm đó, mùa đông, Hoàng Thượng băng hà, Thái T.ử lên kế vị, sửa niên hiệu là Thiên Nguyên.
Cuối cùng cũng đi đến hồi kết của tiểu thuyết rồi.
Đại điển phong hậu kéo dài năm ngày, vui mừng khắp chốn, các tỷ tỷ trong Giảo Nguyệt Lâu cũng lâu lắm mới được nghỉ, cho ra ngoài chơi.
Ta đi theo đám người ra phố, nghe quan lễ nghi tuyên đọc phong hào Hoàng Hậu.
Mặt trời đầu đông còn rực rỡ, nhưng cả người ta lại run rẩy.
Bùi Minh Châu?
Hoàng Hậu… không phải Bùi Khanh Ca!
Nghiêng nghiêng ngả ngả quay về Giảo Nguyệt Lâu, ta tự nhốt mình trong phòng.
Ta cố gắng nhớ lại từng chi tiết trong cốt truyện.
Nhưng cũng đã hơn chục năm trôi qua, những ký ức đó đã sớm mơ hồ.
Ta hỏi Huỳnh Nhi, nàng có biết Bùi Minh Châu không?
“Bùi Minh Châu? Cũng bình bình thường thường, bị sự nổi bật của tỷ tỷ nàng ta lấn át hết, ta cũng không có ấn tượng gì.”
“Nhưng số mệnh nàng ta cũng không tồi, ai ngờ được cuối cùng Thành Vương lại đăng cơ…”
Ta trợn trừng mắt, giọng v.út lên: “Thành Vương?”, một nam phụ qua đường trong tiểu thuyết? Mà tính ra còn không thể gọi là nam phụ…
Ta lắp bắp hỏi: “Không… không phải là Thái T.ử đăng cơ sao?”
“Thì Thành Vương là Thái T.ử mà?” Huỳnh Nhi nghi hoặc nhìn ta, có chút không xác định: “Muội đang nói về tiên Thái Tử? Phu quân của Bùi Khanh Ca?”
“Tiên Thái T.ử té ngựa bỏ mạng vào mùa xuân năm Cảnh Hữu thứ 36 rồi, muội không biết à?”
Mùa xuân năm Cảnh Hữu thứ 36, ta sốt cao 10 ngày không hạ, ở trong tiểu viện của Hồng Lăng tĩnh dưỡng cả tháng trời, sống cách biệt với bên ngoài…
Đến lúc ta ra ngoài, tình thế đã bình ổn, dù sao thì Thái T.ử gì đó đối với nơi này cũng quá xa vời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có lẽ khách làng chơi cũng sẽ có nói đến, nhưng ta còn chưa phải tiếp khách.
Còn các cô nương trong lâu có rảnh rỗi cũng sẽ không nói mấy chuyện này, bọn họ quan tâm hơn đến việc làm thế nào để tích góp tiền bạc rồi khách nào dễ tính, khách nào đáng sợ,...
Thậm chí chuyện trên mặt có thêm một nếp nhăn còn kích động họ hơn là tin một Thái T.ử cao cao xa xa qua đời…
Ta từng nghĩ cốt truyện sẽ không thể thay đổi, mỗi ngày chỉ nghĩ làm thế nào để sinh tồn.
Nhưng hôm nay, cốt truyện lại thay đổi…
Nam chính đã ch*t, cũng không biết kết cục của nữ chính sẽ thế nào…
Còn ta... liệu có thể thoát khỏi số mệnh này không?
Năm mười ba tuổi, dưới sự dạy dỗ của Huỳnh Nhi, ta học được ngâm thơ làm phú, tài năng dần dần bộc lộ.
Ta ngày đêm khổ luyện cầm kỳ thư họa, Lục Ý lén hỏi có phải ta muốn làm hoa khôi không.
Ta nói với nàng, ta muốn về nhà.
Lục Ý nghe vậy nhìn ta đầy thương hại.
Vì tú bà vẫn luôn nói ta là do bà ta nhặt được.
Không hề nha… Ta có nhà.
Chẳng qua là lạc đường thôi.
Ta định tự xây dựng cơ nghiệp cho mình.
Lợi dụng hoàn cảnh nơi ta đang sống —— thanh lâu.
Ta muốn xây dựng lên một trung tâm tình báo số một.
Ta không dám lôi kéo quá nhiều người, không phải ai cũng nguyện ý mà hơn nữa là không phải ai cũng thích hợp.
Ta đưa cho Huỳnh Nhi một quyển sổ, dặn nàng ghi lại những gì khách vô tình nói ra trên giường.
Thật không ngờ, tin tức tình báo đầu tiên mà ta nhận được lại là vị hoa khôi tỷ tỷ được chuộc thân kia… đã ch*t.
Sau khi được vị thế t.ử kia mua về, chưa đến một năm sau nàng đã bị mang tặng cho một vị tướng quân.
Phu nhân của vị tướng quân kia là một ác phụ nổi danh, hoa khôi tỷ tỷ bị nàng ta t.r.a t.ấ.n đến ch*t.
X/á/c bị ném ra bãi tha ma.
Ta cùng Huỳnh Nhi, Lục Ý, Hồng Lăng ra bãi tha ma tìm mất ba ngày, mới tìm thấy th/i th/ể của hoa khôi tỷ tỷ mang về.
Tú bà luôn luôn khắc nghiệt cũng không đuổi chúng ta ra ngoài, ngầm đồng ý cho chúng ta mang th/i th/ể về chôn trong hậu viện.
Các tỷ tỷ trong lâu mỗi người góp ít bạc, chúng ta mua cho hoa khôi tỷ tỷ cỗ quan tài tốt nhất.
Tú bà bủn xỉn cũng góp bạc.
Ta rất quý vị hoa khôi tỷ tỷ này.
Nàng rất đẹp, rất dịu dàng, ta chưa từng thấy nàng lớn tiếng với ai.