Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Đam Mỹ, Ta Lỡ Động Lòng Với Nam Chính Rồi

Chương 12



Năm ấy, ta quỳ dưới chân người, khẩn cầu người thu nhận ta làm đồ đệ. Người chần chừ hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu ưng thuận. Kể từ đó, người trở thành sư phụ của ta, còn cái mầm nhỏ mềm mại kia chính là sư muội của ta.

Tiểu đoàn t.ử ấy ban đầu chẳng biết nói năng gì, phần lớn thời gian đều là ta bế nàng. Nàng hễ thấy ta là lại cười ngây ngô, thân hình nhỏ xíu, gầy yếu đến đáng thương. Có lần ta lấy sữa dê cho nàng uống, chẳng hiểu sao nàng lại nôn thốc nôn tháo, nôn đầy lên người ta. Từ đó về sau, ta chẳng còn mặn mà gì với việc bế nàng nữa.

Ta đan cho nàng một cái giỏ tre nhỏ, khi luyện kiếm thì đặt nàng vào trong. Nàng cứ thích nghểnh cái mặt nhỏ lên nhìn ta, hai cái tay ngắn ngủn vung vẩy không ngừng. Ta chẳng hiểu vì sao nàng lại thích nhìn ta đến thế, dính người vô cùng. Cho đến khi nàng tròn mười tháng tuổi, mới cất tiếng nói đầu tiên:

"Huynh thật là đẹp mắt."

"..."

Chắc chắn là nàng bị yêu ma quỷ quái nào nhập thân rồi. Ta hốt hoảng bế nàng đi tìm sư phụ, nào ngờ, nàng vừa chui tọt vào lòng sư phụ là im thin thít, tuyệt nhiên không nói thêm lời nào.

"Sở Tế, chắc là con nghe nhầm rồi."

Ta không hề nghe nhầm, bởi kể từ ngày đó, tiếng lầm bầm của nàng vang lên bên tai ta không lúc nào ngơi. Cuối cùng, ta không nhịn được nghi ngờ trong lòng, tuốt kiếm chỉ vào nàng, hỏi nàng là yêu nghiệt phương nào. Nàng đỏ bừng mắt, "oa" một tiếng khóc rống lên.

Nàng dần lớn khôn, cái tính dính người chỉ có tăng chứ không giảm. Buồn ngủ, đói bụng, hay muốn khóc, nàng đều dang rộng hai tay đòi ta bế. Nàng sợ nhất là sấm sét, mỗi lần trời chuyển giông, nàng lại chui tọt vào chăn, cuộn tròn như một con mèo nhỏ trong lòng ta, còn bắt ta phải vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy nàng.

Trời mới biết cái tiểu đoàn t.ử này phiền phức đến mức nào, cứ hở ra là lại gọi "sư huynh" bằng cái giọng sữa ngọt lịm. Nhưng khi nàng chạy đi bám lấy sư phụ, ta lại tức đến mức chỉ muốn c.ắ.n cho nàng một phát lên mặt.

Năm ta mười tuổi, nàng bắt đầu tu luyện. Từ đó, nàng bắt đầu treo hai chữ "sư phụ" bên cửa miệng, không còn dính lấy ta nữa, trời sấm sét cũng chẳng thèm ngủ cùng ta. Nàng thi thoảng lại dùng ánh mắt quái dị nhìn ta và sư phụ, miệng nói những lời kỳ lạ:

"Sư huynh à, gan huynh cũng lớn thật đấy. Nhưng mà, hình như tuổi tác có hơi chênh lệch thì phải?"

?

Ta nghe mà đầu óc mơ hồ. Cộng thêm sự thay đổi của nàng những ngày qua, ta nhất thời tức tối, lần đầu tiên lớn tiếng quát nàng: "Bạch Trĩ, muội phiền quá đi!"

Nàng lại đặt cái vuốt nhỏ lên đầu ta xoa xoa hai cái, bày ra vẻ thấu hiểu lại ngoan ngoãn dỗ dành: "Sở Tế đáng thương của chúng ta, sau này huynh nhất định sẽ tâm tưởng sự thành."

Tâm tưởng sự thành? Ta chỉ muốn nàng cứ dính lấy ta như ngày xưa, lạch bạch đôi chân ngắn chạy theo sau ta, mệt rồi thì dang tay đòi ta bế.

Ta không muốn nàng lớn lên chút nào, một chút cũng không.

2

Năm ta mười lăm tuổi, bắt đầu phải xuống núi lịch luyện. Tiểu đoàn t.ử năm nào giờ đã trổ mã thành một thiếu nữ, trắng trẻo mềm mại, càng lúc càng động lòng người.

Ngày ta đi, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, bắt ta nhất định phải nhớ nàng, phải mang đồ ăn ngon về, phải mua y phục đẹp cho nàng, nhưng tuyệt nhiên... nàng không hề nói rằng nàng cũng sẽ nhớ ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thế là, ta gỡ cái vuốt nhỏ của nàng ra, lạnh lùng nói: "Nhớ muội thì có mài ra cơm mà ăn được không?"

Nói xong, ta quay đầu đi thẳng, không một lần nhìn lại.

Sau này, bôn ba bên ngoài bao ngày, ta mới thấu hiểu được rằng, hóa ra nỗi nhớ thực sự có thể "ăn" được. Trời trở lạnh, ta nghĩ xem nàng có thêm áo không; đêm về khuya, ta tự hỏi nàng có đá chăn không; khi nhìn thấy ánh đèn dầu của vạn gia đình, ta lại tự hỏi nàng đang dùng bữa chưa, và... có đang nhớ ta không.

Có lẽ vì nàng do một tay ta nuôi lớn, có lẽ ta thương nàng như muội muội ruột thịt, tóm lại nàng là của ta, muốn dính người thì cũng chỉ được dính một mình ta thôi.

Vì vậy, lần trở về núi đó, ta mua một chiếc chuông nhỏ buộc vào tay nàng. Mỗi khi nàng bước đi, tiếng chuông vang lên lanh lảnh, như thể đang tuyên cáo với thiên hạ rằng nàng thuộc về ta.

Nàng càng lớn càng xinh đẹp, nữ t.ử dưới núi chẳng ai sánh bằng phong thái của nàng. Nhưng cái điệu bộ làm nũng thì vẫn y hệt lúc nhỏ, thế nên mỗi khi nàng nài nỉ, ta lại nhớ đến tiểu đoàn t.ử trong lòng năm nào, chẳng thể từ chối nàng điều gì.

Năm ta mười chín tuổi, trong lần lịch luyện gặp phải một bầy hồ yêu. Chúng t.h.o.á.t y múa may trước mặt ta, ta thừa cơ vung kiếm c.h.é.m đứt đuôi của lũ chúng. Ta thấy chúng ghê tởm, chúng lại c.h.ử.i ta không phải nam nhân. Ta đáp: "Tu vi không đủ thì đừng ra ngoài làm trò hề."

Lũ yêu khóc lóc chạy mất, ta dùng mấy cái đuôi đó làm cho nàng một chiếc khăn choàng cổ. Quả nhiên là lông hồ ly ngàn năm, trắng muốt lấp lánh, tôn lên khuôn mặt nàng đẹp đến lạ thường.

Nàng thích lắm, quàng chiếc khăn chạy vòng quanh trên tuyết, tà váy trắng xòe ra như một đóa thủy tiên. Tuyết rơi trên ch.óp mũi nhỏ nhắn, trong trẻo trắng ngần, khoảnh khắc đó tim ta như tan chảy.

Cảm giác này quá đỗi kỳ lạ, ta khẽ gọi: "Sư muội."

Nàng tươi cười chạy về phía ta, ôm chầm lấy thắt lưng ta, vui vẻ dụi đầu vào lòng ta. Ta gỡ chiếc khăn của nàng xuống, dưới ánh mắt ngơ ngác của nàng, ta thi pháp biến nó thành tro bụi. Đuôi cáo này chắc chắn bị lũ yêu kia hạ thuật rồi, trách ta quá đại ý.

"Đeo một chút là được rồi, ta tặng muội cái khác."

Thế là, ta lại tìm cho nàng một chiếc chuông vàng, vốn là một kiện tiên bảo. Vậy mà nàng lại đóng cửa không tiếp, bảo rằng nếu còn để ý đến ta thì nàng chính là "tiểu cẩu".

Nữ nhi lớn rồi đều nắng mưa thất thường như vậy sao? Ta không hiểu nổi, đặt chiếc chuông lại rồi rời đi.

3

Năm ta hai mươi mốt tuổi, tiểu đoàn t.ử cũng đã trưởng thành. Nàng cứ khăng khăng rằng ta thích sư phụ, còn khuyên ta hồi tâm chuyển ý. Ta thực sự muốn bổ cái đầu nhỏ của nàng ra xem bên trong chứa thứ gì.

Nhưng dẫu sao, nàng cũng đã nhắc nhở ta, rằng ta đã đến lúc phải thích một người rồi, và nàng cũng đã đến tuổi tình đậu sơ khai.

Nhưng thích là gì? Nàng đỏ mặt như thiếu nữ hoài xuân, thỏ thẻ: "Thích chính là không kìm lòng được mà nhìn người ấy, luôn để người ấy trong tâm khảm, ở bên cạnh người ấy thì tim đập nhanh, không ở bên cạnh thì nhớ nhung khôn nguôi. Và điểm quan trọng nhất, nếu huynh thích người đó, huynh nhất định sẽ muốn hôn người đó."

Nghe xong, ta nhớ đến việc nàng cứ luôn miệng gọi "sư phụ", lòng ta dần chùng xuống. Trong l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào, nó giày vò ta, khiến ta mất đi lý trí.

Thế là, một ngày nọ, dưới gốc cây đào mà nàng yêu thích nhất, nàng ngủ say với gương mặt ửng hồng. Ta cúi người, đặt một nụ hôn lên môi nàng. Hoa đào hồng nhạt theo gió rụng rơi, trong hương hoa phảng phất men say, trong hơi thở nông sâu của nàng, ta nghe thấy tiếng tim mình đập, từng nhịp từng nhịp, rộn rã như tiếng trống chầu.

(Hoàn toàn văn)