Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Đam Mỹ, Ta Lỡ Động Lòng Với Nam Chính Rồi

Chương 11



Một rừng trúc xanh biếc hiện ra trước mắt, hơi lạnh theo gió thanh lùa ra ngoài. Sâu trong rừng trúc có một tảng thanh thạch thô sơ, sư huynh chỉ mặc một bộ trung y, đang ngồi ngay ngắn bên trên. Luồng hắc khí quanh thân huynh ấy đang được phiến đá hấp thụ, dần dần nhạt đi.

Ta chẳng tiền đồ gì mà sụt sịt mũi, nước mắt cứ thế trào ra như suối.

Vị tiểu tăng khẽ lắc đầu ra hiệu: "A Di Đà Phật, thí chủ hãy tĩnh tâm đợi ở đây, sau khi mặt trời lặn, hắn tự khắc sẽ tỉnh lại."

Nói xong, vị ấy xoay tràng hạt, hơi cúi đầu chào rồi xoay người rời đi, tựa như mọi ái ố hỉ nộ trên thế gian này đều chẳng liên quan gì đến mình.

25

Khi hoàng hôn buông xuống, ta đã trèo lên cây hái được một túi đầy đào nhỏ. Ẩn Sơn Tự quả không hổ là vùng đất phong thủy bảo địa, đào trên cây vừa hồng vừa mọng, chẳng kém cạnh gì đào sư phụ trồng là bao.

Ta ngồi xổm bên bìa rừng trúc, dùng khăn tay lau sạch lớp lông tơ trên mặt đào. Hắc khí trên người sư huynh giờ đã chuyển thành màu xanh nhạt, như muốn hòa làm một với rừng trúc này.

Đột nhiên, khí tức quanh thân huynh ấy tan biến, ta vội vàng bật dậy khỏi mặt đất, lao về phía huynh ấy, túi đào trên người cứ thế lăn lóc khắp nơi.

"Sư huynh?" Ta đứng bên cạnh, dè dặt gọi khẽ một tiếng.

Huynh ấy chậm rãi mở mắt, ánh nhìn đã khôi phục vẻ thanh minh, nhưng vừa thấy ta, đôi chân mày ấy đã nhíu c.h.ặ.t lại.

"Sao muội lại..."

Huynh ấy còn chưa nói hết câu, ta đã lao bổ vào người huynh ấy như ch.ó vồ mồi, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Sư huynh, đều tại muội không tốt. Huynh rõ ràng sức khỏe không ổn mà muội chẳng hề hay biết. Lần này về muội nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, nhất định sẽ bảo vệ huynh thật tốt."

Ta nâng mặt huynh ấy lên, quan sát kỹ lưỡng một hồi, thấy huynh ấy không có gì đáng ngại mới đỏ hoe mắt, vừa sụt sịt vừa ôm c.h.ặ.t huynh ấy vào lòng.

"Vẫn... vẫn là cái đồ đáng ghét này, may mà chưa c.h.ế.t."

Ta nói năng có chút lộn xộn, sư huynh lại túm lấy gáy ta, xách ngược ra sau: "Bạch Trĩ, vết thương của muội khỏi rồi à? Mà còn chạy loạn! Ta chẳng phải đã bảo sẽ đến đón muội sao?"

"Muội không quan tâm, muội cứ muốn đi theo huynh đấy." Ta lại nhào tới, vòng tay siết c.h.ặ.t lấy eo huynh ấy, bao nhiêu nước mắt nước mũi đều quệt sạch lên y phục của huynh.

"Nếu huynh không đến được thì sao, vạn nhất huynh không đến được..." Giọng ta nghẹn lại, nức nở trong lòng huynh ấy.

Huynh ấy đẩy ta ra, bật cười khinh khỉnh: "Chỉ là một con tiểu quỷ quèn mà cũng đòi đả thương được ta sao? Muội khinh thường sư huynh mình đến thế à?"

Huynh ấy cười vẻ bất cần, lười nhác và phóng khoáng, nhưng ta lại càng thấy xót xa hơn: "Muội là vì lo lắng cho huynh thôi."

Huynh ấy b.úng nhẹ vào trán ta, ánh mắt cuối cùng cũng dịu lại: "Được rồi, ta mạng lớn không c.h.ế.t được đâu, đừng khóc nữa, nhé?"

"Không chịu đâu, huynh không biết lúc huynh vắng mặt hai ngày qua muội nhớ huynh đến nhường nào đâu." Ta chun mũi, vẻ mặt đầy ủy khuất, "Với lại, muội vừa mới chạy lên đây, cả người đau muốn c.h.ế.t đi được."

"Còn nữa, còn nữa, muội vừa hái đào cho huynh, còn lau sạch sẽ rồi, vậy mà rơi hết xuống đất..." Mặt ta nhăn nhó như cái bánh bao, hai vai run run, vừa thở không ra hơi vừa lải nhải với huynh ấy. Chẳng hiểu sao, ta lại có bao nhiêu chuyện muốn nói với huynh ấy như thế.

Sư huynh cúi đầu mỉm cười, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt ta, giọng nói vừa bất lực vừa ôn nhu: "Này, Bạch Trĩ, sao muội nói nhiều thế hả?"

"Muội... muội không biết, huynh thấy muội phiền phức rồi sao?" Ta đỏ mắt lườm huynh ấy.

"Phụt." Huynh ấy khẽ cười một tiếng, ôm ta vào lòng: "Không phiền, ngược lại thấy rất đáng yêu."

Mặt ta đỏ bừng vì ngại ngùng, lí nhí đáp: "Sư huynh, muội thật sự rất nhớ huynh."

Huynh ấy tựa đầu lên vai ta, như thể đang mê hoặc mà đáp lại bên tai ta một tiếng: "Ừm."

Móng vuốt của ta túm lấy vạt áo bên hông huynh ấy, có chút ngượng nghịu hỏi: "Sư huynh, huynh không nhớ muội sao?"

Huynh ấy lại dùng tông giọng cực thấp, như đang kìm nén điều gì đó, đáp: "Nhớ."

Sư huynh chắc không phải là hồ ly tinh ngàn năm hóa thành đấy chứ? Huynh ấy dịu dàng thủ thỉ bên tai thế này, thật sự là phạm quy quá mức rồi!

Ta nhất thời kích động, đầu óc nóng lên, miệng nhanh hơn não mà hét lớn: "Vậy muội thích huynh! Huynh có thể thích muội được không!"

Nói xong, ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai, ngây người tại chỗ, trái tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Sau đó vì hối hận và sợ hãi mà rụt người vào lòng huynh ấy, đầu vùi sâu xuống như con đà điểu.

Người huynh ấy hơi nóng, giống hệt như mặt ta lúc này.

Trong rừng trúc ánh sáng lờ mờ, gió thổi lá cây xào xạc, ánh hoàng hôn xuyên qua kẽ lá, nhuộm đỏ một bên mặt của thiếu niên. Trong đôi mắt huynh ấy phản chiếu ánh sáng, cảm xúc cuộn trào mãnh liệt.

Hồi lâu sau, huynh ấy nâng khuôn mặt đang đầy vẻ rụt rè và lo sợ của ta lên, lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt, trong mắt toàn là ý cười trêu chọc.

"Sư muội, muội đang có mưu đồ bất chính với ta đấy à."

Ta không dám nghe tiếp những lời sau đó, cúi gằm mặt tránh né ánh mắt của huynh ấy. Nhưng huynh ấy không cho phép ta trốn tránh, cứ thế áp sát lại gần.

"Còn nhớ phải thực hiện cho ta ba điều ước không?"

Ta khẽ "vâng" một tiếng, trong lòng nghi ngờ nghiêm trọng điều ước đầu tiên của huynh ấy là bảo ta đừng có mà mơ tưởng hão huyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Huynh ấy khẽ cười, có chút bất lực nói: "Điều ước thứ nhất của ta là, hy vọng sư muội đừng ngốc nghếch như vậy nữa, lúc nào mới chịu thông minh lên một chút đây?"

?

Mắng ta ngốc? Tấn công cá nhân sao?

Ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hừ mạnh một tiếng từ mũi.

Huynh ấy nén cười, lại trêu chọc: "Điều ước thứ hai của ta là, hy vọng sư muội có thể mau ch.óng trưởng thành, đừng có ngày nào cũng mở miệng ra là sư phụ nữa."

?

Vu khống! Phỉ báng!

Ta ngày nào cũng mở miệng ra là sư phụ hồi nào chứ?

Ta quay mặt đi chỗ khác, hờn dỗi nhắm mắt lại, không muốn nhìn huynh ấy nữa!

Huynh ấy lại dùng tay nhẹ nhàng xoa mặt ta, hạ giọng dịu dàng: "Sư muội không muốn biết điều ước thứ ba của ta sao?"

Tức c.h.ế.t ta rồi, ám chỉ mỉa mai ta xong lại còn muốn trêu hoa ghẹo nguyệt, ta nhắm tịt mắt mắng mỏ: "Đồ sư huynh thối, chẳng phải là muốn bảo ta cóc ghẻ đừng đòi ăn thịt thiên nga, đừng có suốt ngày..."

Đột nhiên, một cảm giác mát lạnh áp lên môi ta, mang theo hương gỗ thông tuyết đặc trưng trên người huynh ấy. Mọi lời định nói đều bị chặn đứng nơi cổ họng. Ta trợn tròn mắt kinh ngạc, nhìn khuôn mặt huynh ấy ở ngay sát gang tấc. Lông mi huynh ấy rất dài, khẽ run rẩy, gần như chạm vào mặt ta.

Tim ta nhảy lên tận cổ họng, hơi thở cũng trở nên dè dặt. Huynh ấy như nhận ra điều đó, dùng tay che mắt ta lại, hơi lạnh trên môi dần chuyển thành hơi nóng bỏng rẫy.

Một lát sau, huynh ấy lùi lại, kéo cái "bình nước nóng" là ta đây vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu ta, giọng nói có chút khàn đặc: "Điều ước thứ ba của ta chính là, hy vọng sư muội thích ta, giống như cách mà ta thích muội vậy."

!!

Cứu mạng với! Là thật sao!!!

Ta... ta... ta muốn tại chỗ xoay vòng 360 độ rồi nhảy vọt lên chín tầng mây luôn đây!

"Thích! Thích chứ! Muội đáp ứng huynh!" Ta rút cái đầu nhỏ ra, mặt mày rạng rỡ, gật đầu như giã tỏi.

Huynh ấy cười khẽ, cụng trán vào trán ta: "Đồ ngốc, nhỏ tiếng thôi, đây là ở trong chùa đấy."

Ta lập tức nhụt chí, bịt c.h.ặ.t miệng mình, lấm lét nhìn quanh. Rừng trúc thâm u, cũng may chỗ này khá hẻo lánh, không có ai qua lại.

"Được rồi sư huynh, vậy muội nói thầm cho huynh biết, muội siêu cấp siêu cấp thích huynh luôn!" Ta hạ thấp âm lượng, ghé sát tai huynh ấy thì thầm.

Huynh ấy nhéo mặt ta, buồn cười đáp: "Biết rồi."

"Còn huynh thì sao! Huynh chẳng phải nói huynh cũng thích muội à?"

Ta dùng nắm đ.ấ.m đe dọa, hất cằm lên hỏi.

Huynh ấy lạnh lùng từ chối, vẻ mặt cao ngạo: "Không nói, ta nói rồi."

"Nhưng muội nói tận ba lần lận!"

"Vì muội ngốc."

"Huynh nói lại lần nữa xem?"

"Bạch Trĩ ngốc nhất."

"A, muội khóc cho huynh xem bây giờ!"

"Khóc à? Được, ta đợi xem muội khóc thế nào."

"..."

"Sở Tế! Tuyệt giao!"

---

【Phiên ngoại 1

Năm ta năm tuổi, vị tiên trưởng trên núi Vô Kê đi rèn luyện bên ngoài đã trở về. Ngài vẫn mặc một bộ bạch y, khí chất thoát tục, nhưng trên gương mặt vốn luôn mỉm cười ôn nhu ấy lại thiếu đi vài phần kiên nghị, phảng phất như có điều gì đó đã vụn vỡ.

Trên tay ngài bế một đứa trẻ sơ sinh, có lẽ là nhặt được? Hay là cứu được? Tóm lại, khoảnh khắc đó ta rất ghen tị với con bé. Ta cũng mất cha mẹ từ nhỏ, khoảnh khắc được vị tiên trưởng cứu thoát khỏi miệng sói, ngài tựa như một vị thần giáng thế. Nhưng ngài không thu nhận ta, chỉ mỉm cười hối lỗi, giúp ta tìm một gia đình t.ử tế để nương nhờ.

Sau khi ngài đi, ta liền lén lút chạy ra ngoài, đi theo đến tận chân núi Vô Kê. Ở đây, ta cùng một đám trẻ lang thang nhặt rễ cây qua ngày, đi theo những người học lỏm để nghiêm túc tu luyện, hy vọng đến tuổi có thể thông qua kỳ thi nhập môn để lên núi tìm ngài.

Nhưng lần đó, ngài vừa vào núi không lâu đã lại bế đứa bé gái kia trở ra. Lúc ấy ta đang vung vẩy thanh kiếm gỗ dưới một gốc cây, ngài tiến lại gần, chỉ ra vài động tác ta làm sai. Nhìn thần sắc bi thương trên mặt ngài, ta biết ngài sắp đi rồi, và sẽ không bao giờ quay lại nữa.