Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Đam Mỹ, Ta Lỡ Động Lòng Với Nam Chính Rồi

Chương 3



Chuyện gì thế này?!

Ta lập tức tỉnh táo lại, lòng lạnh toát một nửa.

Mẹ kiếp, lại dùng Cấm ngôn pháp với mình rồi!!! A!!!!

8.

Ta không phục, ta bị sư huynh áp chế đơn phương.

Lúc này ta đang ngồi dưới gốc cây đại thụ vò đầu bứt cỏ, lòng đầy phẫn uất. Sư huynh thì đang đứng bên chuồng ngựa chọn ngựa. Ánh nắng chiếu lên góc nghiêng tuấn tú của huynh ấy, khiến cả cái chuồng ngựa cũng như đang phát sáng.

Sư huynh thật là đẹp trai... À phi! Sư huynh thật là xấu xí!

Một lúc sau, huynh ấy dắt một con ngựa đen tuyền đi về phía ta. Ta vội vàng đứng dậy đón lấy: “Sư huynh, ngựa con của ta đâu?”

Mắt ta sáng rực nhìn huynh ấy, chữ “muốn có ngựa” gần như viết thẳng lên mặt.

Vẻ mặt huynh ấy đầy vẻ ngập ngừng, dường như có điều gì khó nói, sau đó huynh ấy thở dài một tiếng: “Sư muội... chúng ta hết tiền rồi.”

Hết tiền? Sao tu tiên mà lại nghèo thế này?

Ta nghi ngờ nhìn huynh ấy, nhưng lại thấy trên mặt huynh ấy là vẻ lạc lõng chưa từng có, một luồng cảm giác tự trách mạnh mẽ dâng lên trong lòng ta.

Sư huynh cũng không dễ dàng gì, một mình gồng gánh cả cái gia đình vốn đã chẳng khá giả gì này!

Ta nắm lấy tay huynh ấy, nặn ra một nụ cười cực kỳ dịu dàng, an ủi: “Sư huynh, không sao đâu, chúng ta có thể cưỡi chung một con.”

Huynh ấy ném cho ta một ánh mắt đầy hối lỗi: “Sư muội, con ngựa này rất gầy yếu, e là không chịu nổi sức nặng của cả hai chúng ta.”

“Vậy ta phải làm sao?” Ta lập tức xị mặt xuống, không nhìn thấy nụ cười tinh quái nơi đáy mắt huynh ấy.

“Hay là, sư muội nắm lấy đuôi ngựa rồi chạy theo sau nhé?”

“...”

Ta mà thèm tin cái lời quỷ quái của huynh chắc!

“Sở Tế!”

Ta giật phắt dây cương trong tay huynh ấy, che chắn cho con ngựa đen ở sau lưng: “Con ngựa này đã được khắc tên của ta rồi, huynh chạy theo sau đi.”

“Thật sao? Ta không tin.” Huynh ấy nở một nụ cười xấu xa, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết: “Muội gọi nó một tiếng Bạch Trĩ xem nó có dám thưa không?”

“...”

Cái đồ ngoài trắng trong đen này, sao mình lại thích huynh ấy được cơ chứ?

Xui xẻo! Xui xẻo! Quá xui xẻo!

Ta nhịn không được nữa, vung nắm đ.ấ.m đ.ấ.m thùm thụp vào n.g.ự.c huynh ấy: “Ta ghét huynh! Tuyệt giao!”

9.

Cuối cùng, hai đứa ta vẫn cưỡi chung một ngựa. Sư huynh che chở ta trong lòng, xem như cũng còn chút phong độ.

Chưa đầy ba ngày đã đến Cô Tô, sư huynh ghì cương ngựa.

“Chính là nơi này.”

Cô Tô như họa, quả nhiên danh bất hư truyền. Một nơi thơ mộng thế này, thật chẳng giống như có tà ma ngoại đạo hoành hành. Ta nhìn chằm chằm vào những cô nương bên sông đang hát những khúc ca mềm mại, lại nhìn thấy những vị lang quân ôn nhu trong bộ y phục rộng rãi, rồi nhìn lại sắc mặt sư huynh, bắt đầu thấy có gì đó sai sai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sư huynh à.” Giọng ta trầm xuống, ngập ngừng hỏi: “Huynh còn nhớ chuyến xuống núi này là để rèn luyện chứ hả?”

Huynh ấy nhướng mày, không nói gì, chờ ta nói tiếp.

“Huynh, huynh làm sao mà... haiz, không làm việc chính sự gì cả.” Ta thở dài một tiếng, nhưng trong lòng lại ghi thêm cho huynh ấy một tội.

Sư huynh ham mê sắc đẹp nhân gian, nhất định phải báo cho sư phụ biết để sư phụ sáng mắt ra!

Sư huynh lại lạnh lùng cười một tiếng: “Bạch Trĩ, ta thấy muội mới là kẻ có ý đồ khác, mắt sắp dính c.h.ặ.t lên người người ta rồi kìa.”

Làm gì có?!

Ta nhìn chằm chằm vào thiếu niên lang trên thuyền, thanh tú thoát tục, vận một bộ đồ trắng, đúng là vẻ đẹp xuất trần. Vị lang quân đó dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, ngước mắt nhìn lại, nở một nụ cười rạng rỡ với ta.

“Hì hì.” Ta cười hì hì vẫy tay với chàng ta.

“Lau nước miếng đi.”

Giọng sư huynh lạnh lùng vang lên bên tai, ta theo bản năng bịt miệng lại.

“Làm gì có.” Ta quay người giận dữ lườm huynh ấy, nhìn lại trên sông thì đâu còn bóng dáng vị tiểu lang quân kia nữa.

Huynh ấy quay lưng lại, để lại cho ta một bóng lưng đầy vẻ “Bạch Trĩ chớ lại gần”. Ta túm lấy ống tay áo, miễn cưỡng đi theo sau huynh ấy.

Trời đất chứng giám, ta chỉ nhìn tiểu lang quân kia một cái thôi mà, chẳng biết sư huynh nổi cơn tam bành gì nữa.

Nghĩ lại thì Bạch Trĩ ta đây mười sáu năm chưa từng xuống núi, chẳng khác nào một đứa nhà quê chưa thấy sự đời, khó khăn lắm mới thấy người đẹp, không quản được con mắt cũng là chuyện dễ hiểu mà. Có gì mà phải giận?

Chẳng lẽ?

Trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ táo bạo: Sư huynh nhìn trúng chàng ta rồi?

...

Nghĩ kỹ lại thì, vị lang quân lúc nãy đúng là có vài phần phong thái giống sư phụ. Gu thẩm mỹ của sư huynh đúng là thống nhất thật, chẳng biết nên nói huynh ấy chung tình hay đa tình nữa.

Ta nhịn không được ghé sát vào bên cạnh huynh ấy, nhỏ giọng nói: “Sư huynh, huynh có tâm tư như vậy, sư phụ biết được chắc sẽ không giận chứ?”

Sắc mặt huynh ấy lập tức lạnh như băng đóng ba thước, vung tay một cái lại cấm ngôn ta.

A, lại trúng chiêu rồi!

Trong cuốn sổ nhỏ thù dai lại phải ghi thêm cho huynh ấy một gạch nữa!

10.

Duyên phận đúng là kỳ diệu.

Mới qua nửa ngày, ta đã lại gặp lại vị tiểu lang quân kia. Lúc này chàng ta đang đứng trước cửa đón tiếp, vẻ mặt cũng có chút không dám tin.

Sau đó chàng ta thu lại thần sắc, cười ôn hòa: “Cung nghênh hai vị, tiểu sinh Minh Sanh, đây là xá muội Minh Dao.”

Bên cạnh chàng ta là một tiểu nương t.ử yểu điệu, mang đậm khí chất tú lệ của vùng sông nước Giang Nam, mặc một bộ váy màu hoa sen, mỉm cười hành lễ. Ta nhìn chằm chằm vào nàng ta, dĩ nhiên không bỏ lỡ vẻ thẹn thùng hiện lên trên mặt nàng ta khi nhìn thấy sư huynh.

Đây là... nhất kiến chung tình?

Sắc mặt sư huynh cũng có chút khó tả, nhưng vẫn lạnh lùng tự báo gia môn: “Sở Tế.”

Ta thành thục tiếp lời, nở một nụ cười ngọt ngào: “Chào hai người, ta tên là Bạch Trĩ.”

Tuy không yểu điệu bằng người ta, nhưng mình có thể giả vờ đáng yêu!

Sư huynh, khuyên huynh đừng có mắt mù! Thấy mới nới cũ! Nam nữ đều ăn đấy nhé!