Minh Sanh nói một tiếng "mời" rồi dẫn chúng ta vào trong. Thông xanh trúc biếc, non bộ cá lội, cảnh sắc này khiến ta cứ ngỡ mình đang đi tham quan thắng cảnh.
Ta vừa ngắm nhìn đình đài lầu các của Minh gia, vừa thắc mắc: "Sư huynh, sao xuống núi lịch luyện lại đến nhà quyền quý thế này?"
Sư huynh mắt không liếc ngang, đáp: "Minh gia từng có ơn với sư phụ, lần này họ đã dùng đến ngọc bài của người."
Chấn động nha! Đến cả ngọc bài dùng một lần của sư phụ cũng mang ra rồi, xem ra là chuyện lớn. Ta siết c.h.ặ.t túi hành lý nhỏ của mình, có vẻ đã đến lúc để ta trổ tài rồi đây.
Cuối hành lang dài chính là đại đường, bên trong đang có một lão phu nhân đứng đợi. Dù đã ngoài năm mươi nhưng bà vẫn toát lên vẻ đoan trang, đại khí.
Minh Sanh dừng bước, mỉm cười nói: "Tổ mẫu chân tay không tiện nên chỉ có thể đứng đây đón tiếp. Vì sự việc xảy ra đột ngột, gia chủ và gia mẫu đều đang ở bên ngoài, mọi chuyện xin cứ để tổ mẫu trao đổi với hai vị."
Vị tiểu lang quân này thanh tú lịch thiệp, ta không nhịn được mà nhìn thêm vài cái. Nếu hắn lạnh lùng hơn một chút, lớn tuổi hơn một chút, thì quả thực có đến sáu phần giống sư phụ.
Hắn bắt gặp ánh mắt của ta, khẽ mỉm cười khiến mặt ta nóng bừng.
Khụ khụ, cảm giác bị bắt quả tang thật chẳng dễ chịu chút nào.
Đột nhiên, tay ta bị ai đó bóp mạnh một cái. Cúi đầu nhìn xuống, thủ phạm chính là "móng vuốt" của sư huynh.
Không chịu thua kém, ta bấm mạnh vào tay của huynh ấy, ném cho huynh ấy một ánh mắt "hiền hòa dịu dàng".
Muốn bắt nạt ta? Đâu có dễ thế? Đúng là ngày nào cũng được ta chiều hư mà!
11
Quay lại chính sự.
Minh gia quả thực đã gặp rắc rối.
Ba tháng trước, một gia nhân trong Minh phủ đột nhiên biến mất không rõ lý do. Ban đầu không ai để ý, chỉ báo lên quan phủ. Nhưng chuyện sau đó lại càng kỳ quái, gần như cứ cách nửa tháng, trong phủ lại có một người mất tích bí ẩn. Minh gia nhận thấy có điềm lạ liền báo quan, nhưng quan phủ điều tra hơn một tháng vẫn không có manh mối.
Nếu chỉ có Minh gia gặp chuyện thì quan phủ còn nghi là do kẻ thù hãm hại, nhưng từ tháng này, sự việc bắt đầu có xu hướng nghiêm trọng hơn.
Không chỉ Minh gia, mà trong thành Cô Tô cũng bắt đầu có người mất tích. Quan phủ lo sốt vó, như lọt vào mê hồn trận, ngày ngày chạy đến Minh phủ tìm manh mối, khiến cả phủ trên dưới đều không yên ổn.
Án không tra ra, người tìm chẳng thấy, thành Cô Tô dần lan truyền tin đồn có yêu ma quấy phá. Tổ mẫu Minh gia lúc này mới nhớ ra mình có một miếng ngọc bài của bán tiên, bèn bóp nát nó để cầu cứu.
"Nói vậy thì quả thực rất kỳ quái." Ta chống cằm lẩm bẩm.
"Chuyện này vẫn chưa thể khẳng định là do tà túy, cần phải điều tra kỹ." Giọng sư huynh trầm xuống, nghe qua có vẻ khá đáng tin.
Lúc này huynh ấy khác hẳn lúc bắt nạt ta, trông cao lãnh thoát tục, ra dáng ra hình, cũng khá là cuốn hút đấy chứ.
"Ừm ừm." Ta gật đầu ra vẻ nghiêm túc, "Sư huynh nói đúng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hiển nhiên là Minh lão thái thái rất tin tưởng sư huynh, bà trịnh trọng hành lễ, như trút được gánh nặng: "Vậy làm phiền hai vị, ta đã sắp xếp Minh Sanh lo liệu mọi việc, nếu có yêu cầu gì cứ tìm nó."
Tiểu lang quân gật đầu ra hiệu: "Tiểu sinh sẽ hỗ trợ hai vị, sẵn lòng nghe sai bảo."
Minh Sanh đúng là một quân t.ử ôn nhu, ở cạnh hắn như gió xuân lướt qua mặt. Hắn tỉ mỉ kể lại các chi tiết của vụ việc.
"Những người mất tích tuổi đời đều còn trẻ, gia thế trong sạch, không thù hằn với ai. Cả nam lẫn nữ đều có, nhưng số lượng nam giới nhiều hơn nữ giới."
"Trước khi mất tích họ có gì bất thường không?"
"Không, mọi việc họ làm vẫn giống như thường ngày."
"Sư huynh, huynh có cảm nhận được yêu khí không?"
Tu vi của ta thấp, chỉ cảm nhận được yêu khí của tiểu yêu thông thường. Mà nửa tháng mất tích một người, nếu là yêu quái làm loạn, chắc chắn phải là đại yêu.
"Không có." Huynh ấy nhìn ta, nhếch môi cười: "Nhưng trong phủ này quả thực có thứ khác."
Dù ta có hỏi thế nào huynh ấy cũng không chịu nói, chỉ giơ tay gõ vào đầu ta một cái: "Sư muội, đừng quên chuyến này là để lịch luyện, nếu chỉ biết chép bài giải của người khác thì làm sao trưởng thành được."
Rồi huynh ấy lại huyền bí bồi thêm một câu: "Dù sao thì thứ đó cũng ở trong phủ này thôi, sư muội nên mở to mắt ra mà nhìn."
12
Không nói thì thôi, làm người phải biết tự lực cánh sinh.
Ta đi loanh quanh trong Minh phủ, thử đi thử lại pháp bảo của sư phụ mà vẫn chẳng thấy chút yêu khí hay ma khí nào.
Sư huynh cũng khá "nỗ lực", vẽ một đống Khứ yêu phù rồi đi tìm Minh Dao. Hai người đứng dưới hành lang trò chuyện, nàng tiểu thư kia đỏ bừng mặt, trông thật dịu dàng thanh tú.
Mở to mắt, mở to mắt! Bây giờ ta chỉ muốn chọc mù mắt ch.ó của sư huynh thôi. Sư muội bên cạnh đáng yêu động lòng người thế này không nhìn, lại cứ thích đi trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài.
Sư huynh như nhận ra ánh mắt oán hận của ta, huynh ấy nghiêng đầu, tầm mắt xuyên qua mấy cột hành lang dừng lại trên người ta.
Giờ mới chú ý đến ta sao? Muộn rồi!
Ta giơ xấp bùa chú trong tay lên khoe khoang không thành tiếng: 'Thấy chưa, sư phụ tự tay vẽ đấy, có thể giữ chút nam đức được không, đừng có học thói tam thê tứ thiếp.'
Lần này huynh ấy chẳng mảy may d.a.o động, quay đầu lại trao cho mỹ nhân một nụ cười.
Hả?
Không lẽ huynh ấy thích Minh Dao thật?
Tâm trạng ta thật khó tả, không biết nên khóc hay nên cười. Xu hướng tính d.ụ.c của sư huynh hình như đã bị bẻ thẳng lại một chút rồi, nhưng huynh ấy lại thích kiểu e thẹn thế kia sao?