Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Đam Mỹ, Ta Lỡ Động Lòng Với Nam Chính Rồi

Chương 7



“Được thôi.”

Ánh mắt huynh ấy khẽ d.a.o động, tiến lại gần ta thêm một chút. Hàng mi dài và dày che khuất đi ý cười trong mắt, giọng nói trầm thấp đầy vẻ dụ dỗ: “Sư muội sủa tiếng ch.ó con đi, ta sẽ giúp muội.”

Sủa tiếng ch.ó con?

Tiếng ch.ó kêu?

Thật luôn hả?

Chỉ thế thôi? Thế thôi á?

Ta cười hì hì đồng ý ngay lập tức. Dưới ánh mắt không thể tin nổi của huynh ấy, ta sủa hai tiếng “gâu gâu” vô cùng sống động.

“Thế nào, sư huynh, giống đúng không!”

Ta ngước đôi mắt sáng lấp lánh nhìn huynh ấy, chờ đợi một lời tán dương. Thế nhưng huynh ấy lại cúi thấp người, tựa đầu lên vai ta rồi bật cười trầm thấp. Hơi thở phả vào hõm cổ khiến ta cảm thấy hơi ngứa ngáy.

Nhịp tim lại bắt đầu loạn nhịp, ta đỏ bừng mặt, đẩy mạnh vai huynh ấy ra.

“Buồn cười đến thế cơ à!”

“Cười, cười c.h.ế.t huynh luôn đi cho rồi!”

18

Cô Tô về đêm mang theo vài phần hơi thở nhân gian náo nhiệt. Đủ loại hoa đăng trải dài dọc theo bờ sông, ánh sáng lung linh hắt xuống mặt nước dập dềnh.

Minh Dao thả đèn xuống nước, chắp hai tay lại lặng lẽ cầu nguyện. Góc nghiêng của thiếu nữ điềm tĩnh và xinh đẹp, đôi bàn tay trắng trẻo nõn nà kia trông chẳng giống loại người sẽ dính m.á.u chút nào.

“Bạch cô nương không cầu nguyện sao?” Nàng ta nở nụ cười đúng mực, ra dáng một tiểu thư khuê các đoan trang.

Ta xua tay từ chối: “Ta không có tâm nguyện gì cả, hay là để ta đi giải đố đèn với sư huynh vậy.”

Nàng ta thân thiết định nắm lấy tay ta, giống như những đôi tỷ muội cùng nhau dạo phố. Theo phản xạ tự nhiên, ta nắm c.h.ặ.t lấy tay người bên cạnh, kéo kéo huynh ấy: “Sư huynh, huynh đi cùng muội qua bên kia đi.”

Dưới lớp tay áo rộng, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t được che khuất. Sư huynh ở nơi tối kín đáo siết mạnh tay ta một cái, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên trò chuyện với hai huynh muội nhà họ Minh: “Minh tiểu thư và Minh công t.ử cùng đi chung cho vui.”

Minh Sanh mỉm cười đi theo, Minh Dao đi bên cạnh hắn. Một người thanh tao lịch lãm, một người nhu mì xinh đẹp, nếu không phải là huynh muội thì đúng là một đôi giai nhân.

“Sư huynh, sao lại cho họ đi cùng?” Ta dùng thần thức nói chuyện với huynh ấy.

“Không đi cùng thì làm sao biết được mục đích chuyến này của nàng ta là gì.”

“Hôm nay đông người như vậy, có lẽ nàng ta chỉ muốn mượn dịp này để chúng ta lơ là cảnh giác?”

“Người đông mới dễ ra tay che giấu thân phận.”

Ta gật đầu, ngoan ngoãn để huynh ấy dắt tay.

“Cái đó, sư huynh?”

“Gì vậy?”

Huynh ấy cúi đầu nhìn ta, bóng của huynh ấy bao trùm lấy ta. Ta đỏ mặt, ngượng ngùng mở lời: “Huynh có thể đi chậm lại một chút không, muội hơi... hơi theo không kịp.”

Dứt lời, trong mắt huynh ấy như vụn vỡ một lớp ánh sao, bên môi nở nụ cười trêu chọc: “Người thì chẳng cao mà chân lại ngắn. Sư muội, cơm muội ăn đều đi đâu hết rồi?”

“Sư huynh, cái này gọi là đáng yêu, huynh không hiểu đâu.” Ta tức giận lườm huynh ấy.

“Sư muội nhìn kìa.” Huynh ấy phớt lờ ánh mắt của ta, liếc nhìn con ch.ó trắng bên đường đang xoay vòng vòng tự c.ắ.n đuôi mình: “Con ch.ó nhỏ kia cũng khá đáng yêu đấy.”

“...”

Lấy động vật ra so sánh với ta, có ai làm sư huynh như huynh ấy không?

Ấu trĩ! Vô vị! Đồ trai thẳng hết t.h.u.ố.c chữa!

Đáng đời huynh đến giờ vẫn chưa có được tình yêu của sư phụ!

19

Rõ ràng, trước bộ não thông minh của sư huynh, việc giải đố đèn giống như hiện trường phô diễn kỹ năng của huynh ấy vậy. Ông chủ tiệm không cam lòng gỡ chiếc đèn l.ồ.ng thỏ ngọc ở vị trí cao nhất xuống, nhìn huynh ấy như nhìn quái vật.

“Tiểu lang quân, câu đố đèn cuối cùng này của ta, ba năm nay chưa từng có ai giải được.”

Ta hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn Minh Sanh: “Minh công t.ử cũng không giải được sao?”

Hắn khẽ lắc đầu: “Tại hạ bất tài.”

Lời này vừa thốt ra, nhìn lại sư huynh, ta thấy cả người huynh ấy như đang tỏa sáng. Đây chẳng lẽ chính là hào quang của nhân vật chính sao?

“Sư huynh giỏi quá đi.” Ta nhìn chằm chằm vào chiếc đèn thỏ trong tay huynh ấy, không nỡ rời mắt: “Chiếc đèn thỏ này cũng đẹp y như sư huynh vậy.”

Thế nhưng huynh ấy lại vờ như không hiểu ý tứ trong lời nói của ta, xách đèn lên cao quá tầm tay ta để quan sát kỹ lưỡng. Ánh đèn lung linh hắt lên mặt huynh ấy thành từng vệt sáng lốm đốm.

“Đúng là đẹp thật.” Huynh ấy nhếch môi cười, thong thả xoay chiếc đèn.

Chẳng lẽ không đưa cho ta sao? Thứ đồ nữ tính thế này chẳng phù hợp với khí chất của huynh chút nào đâu, này!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sư huynh, giải đố đèn chắc là mệt lắm rồi nhỉ.” Ta nắm lấy cánh tay còn lại của huynh ấy, lấy lòng bóp bóp vai cho huynh ấy.

“Ừm, đúng là hơi mệt.” Huynh ấy chậm rãi hạ chiếc đèn xuống, đặt trước mặt ta: “Vậy chiếc đèn này sư muội cầm hộ ta đi.”

Ánh đèn bao phủ khuôn mặt huynh ấy, ảo diệu như một trận mưa xuân mờ ảo.

Ta cười rạng rỡ với huynh ấy: “Sư huynh, huynh tốt quá.”

Huynh ấy quay mặt đi, nhét đại chiếc đèn vào lòng ta: “Còn không mau nhận lấy, tay ta mỏi nhừ rồi.”

“Tuân lệnh!” Ta cẩn thận đón lấy, xoay chiếc đèn hai vòng.

Dưới phố hoa, vị lang quân tuấn tú cúi đầu nhìn xuống, thiếu nữ xách đèn l.ồ.ng mỉm cười nhìn huynh ấy. Pháo hoa bay v.út lên trời, nở rộ phía sau họ như một bức họa cuốn.

Minh Dao lặng lẽ quan sát tất cả, lại thu hết vẻ cô độc của nam t.ử bên cạnh vào mắt, ánh mắt chợt lạnh lẽo.

“Ca ca thích Bạch Trĩ này sao?” Nàng ta trầm giọng hỏi.

Minh Sanh khẽ nhíu mày: “A Dao, không được vô lễ.”

Dứt lời, nàng ta lại như chưa từng hỏi câu trước đó, tinh nghịch nói: “Muội chỉ cảm thấy Bạch cô nương rất đáng yêu, muốn làm bạn với nàng ấy, đương nhiên hy vọng ca ca có thể ủng hộ muội.”

“Muội kết giao bạn bè ta không phản đối, chỉ là nàng ấy không giống những quý nữ thông thường.” Minh Sanh thản nhiên nhìn nàng ta, khách khí mà xa cách: “Nếu muội thực lòng muốn kết giao với nàng ấy thì cần phải chân thành.”

Minh Dao nhìn theo bóng lưng của thiếu nữ, gật đầu, vẻ mặt sâu xa: “Đó là đương nhiên.”

Pháo hoa cháy hết, không khí trên phố đạt đến cao trào. Trong tiếng người ồn ào náo nhiệt, nàng ta từng bước tiến lên phía trước, tự nhiên nắm lấy tay Bạch Trĩ: “Bạch cô nương, chúng ta cùng đi dạo Chi Hương Các nhé?”

20

Đi dạo?

Đi thì đi, biết đâu mục đích chuyến này của nàng ta chính là ở đó.

Một tiệm phấn son, Minh Dao này hai ngày trước vừa mới đi, hôm nay lại muốn đi tiếp, có lẽ bên trong ẩn giấu chân tướng gì đó.

Bên ngoài ta gật đầu đồng ý, nhưng bên trong lại dùng thần thức trao đổi với sư huynh:

“Sư huynh, lần trước huynh đến Chi Hương Các có nhận thấy điều gì bất thường không?”

“Có chút kỳ lạ, nhưng không truy l lần ra được hơi thở của những người mất tích. Nơi này mùi phấn son nồng nặc, quả thực là một nơi thích hợp để che giấu.”

“Chỗ này e là có liên quan mật thiết đến nàng ta, nếu... nếu nàng ta đã g.i.ế.c sạch mọi người...”

“Lượng sức mà làm, nàng ta cố tình mời muội cùng đi, mục tiêu có lẽ là ở muội. Theo sát ta, đừng rời quá xa.”

“Sư huynh, vậy muội vẫn nên nắm tay huynh đi, muội hơi sợ.”

Ta nhét tay vào lòng bàn tay huynh ấy, dùng ánh mắt khẩn cầu. Huynh ấy nhìn ta đầy ẩn ý, nhướng mày cười trêu chọc. Nhưng những ngón tay thon dài lại khẽ khum lại, bao bọc lấy bàn tay ta.

“Sư muội, mượn việc công để làm việc tư là không tốt đâu nhé.”

“Không nghe thấy, không nghe thấy gì hết.”

Ta lắc đầu, mặc kệ huynh ấy nói gì.

Đến trước cửa tiệm, Minh Sanh tạm biệt chúng ta để đi mua b.út mực ở cửa hàng bên cạnh.

Minh Dao đi bên cạnh ta, thân thiết khoác tay ta. Rõ ràng, nữ t.ử trong lầu này rất quen thuộc với nàng ta, sau khi cúi đầu hành lễ thì không tiến lên tiếp đón nữa.

Bên trong Chi Hương Các treo từng lớp lụa mỏng, mỗi khi lụa lay động lại tỏa ra một làn hương hoa thơm ngát, không hổ là tiệm phấn son nổi tiếng nhất thành Cô Tô.

Nàng ta cực kỳ tỉ mỉ giới thiệu cho ta, từ phấn nụ, phấn nước đến son môi, bột kẻ chân mày, chủng loại đầy đủ, không thiếu thứ gì. Vỏ hộp làm bằng gốm sứ cũng rất tinh xảo, đủ để thu hút ánh nhìn của các cô gái.

Ta thì tâm hồn treo ngược cành cây, vì những ánh mắt trêu chọc qua lại quá mức mãnh liệt, không thể phớt lờ được. Những nữ t.ử đi ngang qua đều nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của ta và sư huynh, lấy khăn che miệng cười trộm.

Mặt ta đỏ bừng, đúng chất là kẻ “có gan làm loạn nhưng không có gan chịu đòn”. Ngước mắt nhìn sư huynh, lại thấy huynh ấy mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, mắt nhìn thẳng phía trước, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

Sư huynh... hình như đang tức giận?

Chắc là vậy rồi.

Ta lặng lẽ buông tay ra, chuyển sang túm lấy tay áo huynh ấy, ngoan ngoãn đứng bên cạnh.

21

“Bạch cô nương, loại phấn hồng này rất hợp với tỷ, xem thử không?” Minh Dao đặt một chiếc hộp trước mặt ta, mỉm cười ra hiệu.

Ta nhìn theo tay nàng ta vài cái, gật đầu: “Đúng là rất đẹp.”

Nàng ta thu lại hộp phấn, vẻ mặt đầy vui mừng: “Nếu tỷ thích, ta mua tặng tỷ nhé?”

“Ta... ta muốn làm bạn với tỷ.” Nói xong, nàng ta thẹn thùng cúi đầu, mang đậm nét dịu dàng của nữ t.ử vùng sông nước Giang Nam.

Ta lịch sự xua tay: “Cảm ơn ý tốt của ngươi, chỉ là sư phụ từng dạy ta, không được tùy tiện nhận quà của người khác.”

Giọng nàng ta đột nhiên trầm xuống, cúi đầu khiến người ta không nhìn rõ thần sắc: “Ồ? Vậy sao...”

Giọng nói u ám, mang theo một áp lực vô hình.

Ta ngỡ ngàng nhìn nàng ta, tốc độ lật mặt của nữ t.ử này sao còn nhanh hơn cả thời tiết tháng Sáu vậy trời.