Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Đam Mỹ, Ta Lỡ Động Lòng Với Nam Chính Rồi

Chương 6



Náo loạn một hồi lâu, sư huynh vẫn không hề nhíu mày lấy một cái suốt cả quá trình.

“Ngủ say như c.h.ế.t thế này, lỡ gặp phải hồ ly tinh đến thái dương bổ âm thì biết làm sao?” Ta lầm bầm lầu bầu, từ trong n.g.ự.c lấy ra một chiếc chuông nhỏ treo ở đầu giường huynh ấy.

Ngay lập tức, một tầng kim quang rực rỡ hiện lên, bao bọc lấy sư huynh bên trong.

Vẫn cảm thấy chưa yên tâm, ta lại lôi ra một xấp bùa chú dán đầy lên cửa sổ và cửa phòng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Sư huynh, muội đi nhé?” Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngủ say đẹp đẽ của huynh ấy, nhất thời nảy sinh ý đồ xấu, “Cái gì cơ? Huynh nói huynh muốn muội hôn huynh một cái á? Chuyện này... không hay lắm đâu.”

Đúng là không hay thật, ta liền “chụt” một cái rõ kêu lên mặt huynh ấy, rồi quay đầu chạy biến.

Khoảnh khắc cánh cửa phòng khép lại, thiếu niên trên giường từ từ mở mắt. Đôi con ngươi vốn bình lặng như mặt hồ lúc này lại tràn đầy những gợn sóng lăn tăn.

15

Trưa ngày hôm sau, sư huynh đến tìm ta.

Minh Dao vừa mới gửi đến một hộp phấn son, mà sắc mặt của ta lúc này còn đỏ hơn cả phấn.

“Sư muội, đêm qua có một tên hái hoa tặc lẻn vào phòng ta, còn hôn ta một cái.” Huynh ấy tựa vào khung cửa, nhướng mày nhìn ta, “Muội lại đây xem, mặt ta vẫn còn đỏ đây này.”

“Hả... dạ?” Ta nhìn chằm chằm vào chỗ da bị mình lỡ tay c.ắ.n rách, lắp bắp nói: “Vậy... vậy sư huynh nhất định phải điều tra cho rõ, tên... tên trộm đó thật là quá đáng.”

“Ừm, sư muội cũng giúp ta điều tra kỹ nhé.” Huynh ấy thong thả nói, lời nói mang theo vài phần thâm ý, “Đừng để tên trộm đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

“Đúng đúng đúng, cái đó...” Mặt ta nóng bừng như lửa đốt, vội vàng đ.á.n.h trống lảng.

“Đúng rồi! Sư huynh, muội đã nhận ra điểm kỳ quái của Minh phủ rồi!”

Trời đất chứng giám, ta không hề nói bừa để đổi chủ đề đâu, hoàn toàn là do cái đầu nhỏ này đột nhiên thông suốt đấy.

Trên đời này chuyện tác quái chẳng qua cũng chỉ có người, quỷ, yêu, ma. Nếu Minh phủ thực sự có điều kỳ lạ mà lại không có chút yêu khí hay ma khí nào, thì chỉ còn lại người và quỷ thôi.

“Ồ?” Sư huynh mỉm cười, ý vị thâm trường: “Sư muội định làm thế nào?”

“Không làm thế nào cả, hiện tại muội cần kiểm chứng một suy đoán của mình, lúc đó mọi chuyện mới thuận lý thành chương.”

Ta hất cái mặt nhỏ lên, chờ đợi sư huynh khen ngợi. Huynh ấy lại thuận tay nhéo một cái vào má ta, trêu chọc:

“Vậy sư muội phải hành sự cẩn thận, tránh đ.á.n.h rắn động cỏ.”

“Muội biết rồi, muội có chừng mực mà.”

“Thế sao? Ta chẳng thấy vậy.”

“...”

Tâm trạng huynh ấy có vẻ cực kỳ tốt, mắt mày rạng rỡ ý cười, lại bắt đầu lấy việc bắt nạt ta làm niềm vui.

Ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, phi như bay vào phòng huynh ấy, gỡ chiếc chuông bảo bối của mình xuống. Uổng công mình còn nghĩ đến chuyện bảo vệ huynh ấy, bảo bối sư phụ cho, đồ sư huynh thối tha không xứng đáng được dùng!

Đợi đã!

Cái chuông?

Ta cầm chiếc chuông trong tay, trong phút chốc ngây người như phỗng. Thứ này chẳng phải chính là vật chứng phạm tội của mình sao?

Ta... vậy mà... tự mình đưa ra bằng chứng tố cáo mình.

Ta dở khóc dở cười quay đầu lại, sư huynh đang đứng ở cửa, đón ánh nắng mai, nhếch môi cười một cái.

Huynh ấy nhìn ta từ trên xuống dưới, thong thả nói: “Sư muội, 'đi mòn gót sắt tìm không thấy, hái hoa tặc lại ở ngay bên cạnh'. Muội thấy câu thơ này thế nào?”

Chẳng ra làm sao cả, thật đấy.

“Sư huynh, muội sai rồi!”

16

Hậu quả của việc bị sư huynh kích thích chính là——

Đầu óc ta bỗng khai sáng, vậy mà lại nhớ ra đoạn tình tiết này! Chỉ có điều, nhân vật chính trong cốt truyện từ ba thầy trò đã biến thành hai sư huynh muội.

Và người sư muội đáng yêu là ta đây sẽ bị trọng thương trong phụ bản này, được sư phụ chăm sóc tận tình, còn sư huynh thì ghen ra mặt.

Giờ đây, dường như đã có biến số, cũng không biết tại sao sư phụ lại không đến. Nhưng cũng may là nhớ lại được một vài tình tiết, có thể trốn được thì trốn, giữ mạng là quan trọng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trước mặt Boss phụ bản hùng mạnh, ta chọn ôm c.h.ặ.t đùi sư huynh, thế là ta vinh dự trở thành kẻ nịnh bợ nhỏ của huynh ấy.

“Sư huynh, huynh có tin vào tình cảm huynh muội không?” Ta túm lấy tay áo sư huynh hỏi.

“Sư muội nói vậy là ý gì?” Vẻ mặt huynh ấy sâu xa khó lường, dường như đã nghĩ đến điều gì đó, khẽ nhíu mày.

“Chính là cái ý mà huynh đang nghĩ đấy, nếu suy đoán của muội là đúng, thì tất cả sẽ có câu trả lời.”

“Nếu thực sự là như vậy, muội không được tham gia vào việc này nữa.”

“Tại sao chứ!” Ta ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay huynh ấy không buông, bắt đầu giở trò ăn vạ.

Huynh ấy hiếm khi nghiêm mặt: “Người này không dễ đối phó, e là pháp lực còn cao hơn muội rất nhiều.”

Cảm động quá! Quả nhiên sư huynh vẫn yêu thương mình!

Nhưng ngay sau đó, một câu nói nhẹ bẫng lại truyền đến từ trên đỉnh đầu: “Vừa hay, nếu sư muội chẳng may bị người ta đập bẹp thành bánh thịt, thì lấy ai thực hiện ba tâm nguyện của ta đây.”

...

Tan nát rồi, tình yêu của ta. Đồ tồi đúng là đồ tồi!

“Sở Tế! Tuyệt giao!”

Huynh ấy cười một cách đầy vẻ phong trần: “Bạch Trĩ, ta chẳng ngại công khai thân phận hái hoa tặc của muội đâu.”

Được rồi, ta im miệng.

“Sao hả? Còn tuyệt giao nữa không?” Huynh ấy nhéo má ta, nặn thành hình cái bánh bao.

Ta nặn ra một nụ cười, hèn nhát nói: “Thật ra, tối qua muội có uống chút rượu, cho nên mới...”

Huynh ấy khá thong dong tự tại: “Ồ? Muội nói xem là rượu gì?”

Ta lục lọi kiến thức trong đầu, nói bừa: “Mao... Mao Đài!”

“Mao Đài là vật gì?” Huynh ấy liếc nhìn ta, nén cười.

C.h.ế.t tiệt! Lỡ mồm nói ra một sản phẩm hiện đại rồi.

Ánh mắt ta đảo liên hồi: “Là... là đặc sản của thành Cô Tô, chắc huynh chưa nghe qua đâu. Nếu sư huynh muốn uống, hôm khác muội mua cho huynh.”

Huynh ấy xoa đầu ta một cái: “Được, vậy ta sẽ chờ rượu của sư muội.”

Hả? Thật sự không khách khí chút nào sao?

Biết đào đâu ra Mao Đài bây giờ?

Ta lẳng lặng ngồi xổm ở góc tường, rơi những giọt nước mắt hối hận.

17

Đến lễ Thất Tịch, Minh Dao mời ta cùng xuống phố dạo chơi. Ta giật b.ắ.n mình, nấp sau lưng sư huynh, túm c.h.ặ.t lấy áo sau lưng huynh ấy, ló đầu ra nhìn.

Từ khi biết Boss lớn chính là nàng ta, và biết nàng ta thực sự có khả năng đập mình thành bánh thịt, ta theo bản năng có chút sợ nàng ta.

“Minh cô nương, sư huynh ta cũng muốn đi, có thể cho huynh ấy đi cùng chúng ta không?”

Nàng ta dùng khăn che miệng cười, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa ta và Sở Tế: “Đó là lẽ đương nhiên, ca ca ta cũng sẽ đi cùng.”

“Vậy quyết định thế nhé, lát nữa ta sẽ lại đến tìm mọi người, tết Khất Xảo này phải dạo chơi buổi tối mới náo nhiệt.”

Ta gật đầu, ngoan ngoãn chào tạm biệt nàng ta. Quay đầu lại nhìn, sư huynh đang nhướng mày: “Bạch Trĩ, chẳng phải ở trước mặt ta muội to gan lắm sao?”

Gan có lớn đến mấy thì khi đối mặt với cốt truyện cũng phải giữ lòng kính sợ, được chưa hả!

Ta quyết định tiết lộ nội dung trước để ôm c.h.ặ.t đùi sư huynh.

“Sư huynh, nàng ta muốn đ.á.n.h muội.” Ta nói với vẻ đầy căm phẫn, cứ như thật vậy.

“Ồ? Đúng là đáng đ.á.n.h thật.” Huynh ấy thong thả nhả từng chữ.

“Nàng ta thực sự muốn đ.á.n.h muội mà!”

Mặc dù ta nhớ ra Boss lớn là ai, nhưng chi tiết cụ thể thì quên sạch sành sanh, không có cách nào tránh né trước được. Dù sao xuyên không mười sáu năm rồi, ta cũng chẳng phải đứa trẻ thiên tài, không thể nhớ hết mọi tình tiết được.

“Cho nên sư huynh, huynh nhất định phải theo sát muội đấy.” Ta nắm lấy tay huynh ấy, nghiêm túc dặn dò.