Thiếu niên rút kiếm nghênh chiến, ngặt nỗi Thủy súy quấn quýt không rời, pháp lực cao cường. Cuối cùng tuy dẹp yên được sóng gió nhưng hắn cũng bị trọng thương hôn mê, được Minh công t.ử khi ấy còn trẻ là Minh Kinh Vũ cứu giúp, từ đó mắc nợ một ân tình cứu mạng.
Lúc bấy giờ, thành Cô Tô có hai đại thế gia, một là Minh gia của Minh Kinh Vũ, hai là Bạch gia nức tiếng thư hương. Hai nhà đời đời giao hảo, lại vừa khéo phu nhân đôi bên đều đang mang thai, bèn hẹn ước nếu sinh được một nam một nữ thì sẽ kết thành thông gia từ bé.
Thế nhưng phu nhân Bạch phủ từ khi m.a.n.g t.h.a.i ngày nào cũng gặp ác mộng, mời không biết bao nhiêu thầy t.h.u.ố.c, hương an thần cũng chưa từng tắt, vậy mà đều vô dụng. Chỉ có thiếu niên kia là nhìn ra vấn đề ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn chỉ vào bụng Bạch phu nhân mà nói: “Hai t.h.a.i tranh ăn, e là sẽ sinh ra yêu nghiệt.”
Hắn vung trường kiếm, định tiêu diệt yêu nghiệt này ngay từ trong bụng mẹ, chỉ để lại một đứa trẻ yếu ớt khác. Mọi người đều cho rằng chuyện này thế là xong xuôi, Bạch phu nhân cũng không còn bị ác mộng quấy nhiễu nữa.
Nào ngờ đến ngày lâm bồn, Bạch phủ m.á.u chảy thành sông. Bạch phu nhân nén cơn đau dữ dội, sinh hạ một bé gái yếu ớt, đồng thời còn sinh ra một khối thịt thối không rõ hình thù. Bà lập tức bị thứ đó dọa cho ngất xỉu.
Khối thịt thối đó chính là yêu nghiệt bị thiếu niên năm xưa g.i.ế.c c.h.ế.t trong bụng mẹ. Khi ấy nguyên khí của thiếu niên bị tổn hại, nên chưa thể trừ khử tận gốc. Nó mang theo oán khí mà sinh ra, vừa chào đời đã muốn thấy m.á.u, không chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ ruột mà còn g.i.ế.c sạch toàn bộ bà đỡ trong phòng.
Khi thiếu niên chạy đến, Bạch phủ đã bị nó đồ sát cả nhà. Giữa vũng m.á.u lênh láng, nó đang há to miệng, định nuốt chửng đứa trẻ sơ sinh vừa mới chào đời kia...
—
“Cho nên, ngươi làm tất cả những chuyện này là để dẫn dụ sư phụ ta đến, hay nói đúng hơn là vì ta?” Ta bị ả đ.á.n.h văng xuống đất, nôn ra một ngụm m.á.u.
“Bạch Trĩ, nếu không có lão, mười sáu năm trước ta đã nuốt chửng ngươi rồi. Không, có lẽ ngay từ trong bụng mẹ, ngươi đã là vật trong bụng ta rồi.”
“Sư phụ ngươi có nằm mơ cũng không ngờ tới, ta vậy mà vẫn còn giữ được một hơi tàn, tu luyện đến tận bây giờ. Từ khi biết Minh gia có ngọc bài của sư phụ ngươi, ta đã bắt đầu lên kế hoạch cho mọi chuyện. Ta muốn g.i.ế.c lão, và cũng muốn g.i.ế.c cả ngươi!”
“Tất cả những gì của ngươi đều nên thuộc về ta! Minh Sanh, và cả vị sư huynh luôn nuông chiều ngươi kia nữa. Đợi đến khi ta chiếm lấy thân xác ngươi, ngươi nói xem, sư huynh của ngươi có yêu ta giống như yêu ngươi không?”
Ả cười rít lên, tràn đầy đắc ý.
Ta cố kìm nén nước mắt, sư huynh làm sao có thể để cái thứ xấu xí này vấy bẩn được!
“Cái đồ xấu xí kia, bớt ảo tưởng đi, sư huynh mới không thèm thích ngươi đâu.” Ta chống tay ngồi dậy, nỗ lực tìm kiếm thần thức của sư huynh, nhưng vẫn không có kết quả.
Xem ra nơi này đã bị ả lập kết giới, người bên ngoài khó mà nhận ra, người bên trong cũng không thể truyền tin tức ra ngoài.
“Cho nên, trước khi ngươi chiếm được thân xác ta, ta nhất định phải đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi trước.” Bàn tay giấu sau lưng âm thầm thi triển pháp thuật, chiếc Kim Linh bị đ.á.n.h rơi trên mặt đất bỗng bay lên, dần dần to ra...
Chính là lúc này!
Ta nghiêng mình bay tới, Kim Linh trong nháy mắt phình to như một chiếc đại chung, từ trên trời úp xuống, bao trùm lấy ta vào bên trong.
“Không ngờ tới phải không, đại tỷ.” Pháp lực đã cạn kiệt, ta nằm bệt xuống đất, vừa thở dốc vừa cười: “Có giỏi thì ngươi nhào vô đây, lêu lêu.”
Ả cuối cùng cũng cuống cuồng, không ngừng dùng cơ thể tông mạnh vào vách chuông.
“Bạch Trĩ, đừng đắc ý quá sớm, chẳng qua chỉ là tạm thời kéo dài cái c.h.ế.t của ngươi mà thôi.”
Ta bị ả tông đến mức xương cốt sắp rã rời, thần thức cũng bắt đầu không còn tỉnh táo.
Hối hận rồi, thật đấy, không chịu chăm chỉ tu luyện là lỗi của ta.
Trước khi chìm vào hôn mê, ta dường như nhìn thấy gương mặt đáng ghét của sư huynh cứ lắc qua lắc lại, dường như nghe thấy huynh ấy mắng ta: “Bạch Trĩ, đồ bạch si (đồ ngốc), đã bảo muội phải chăm chỉ tu luyện rồi mà.” Dường như ta còn ngửi thấy mùi hương tùng trên người huynh ấy, thanh khiết và rất dễ chịu...
Khoan đã, sao ta lại có thể ngửi thấy mùi hương tùng được nhỉ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta bật người dậy như cá chép hóa rồng, giật mình tỉnh giấc từ trong cơn mộng mị, bên tai vang lên giọng nói quen thuộc của sư huynh:
"Sư muội! Bạch Trĩ!"
Ta khó khăn mở mắt, Sở Tế đang nửa ôm lấy thân thể ta. Kim Chung trùm lên trước đó đã bị tông vỡ nát, thứ quái vật xấu xí kia bị kiếm cắm c.h.ặ.t xuống đất, đang vặn vẹo thân mình liều mạng vùng vẫy.
Nước mắt ta chực trào, nhào vào lòng huynh ấy khóc nức nở: "Sư huynh..."
Huynh ấy khẽ vỗ về lưng ta, động tác vừa cẩn thận vừa dịu dàng.
"Muội đã không chăm chỉ tu luyện."
"Ừ."
"Nó trông xấu quá."
"Ừ."
Cảm giác ch.óng mặt lại dần ập đến, ta nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo trước n.g.ự.c huynh ấy, cố gắng thốt ra: "Sư huynh, muội buồn ngủ quá, có phải muội sắp tiêu đời rồi không?"
Động tác của huynh ấy khựng lại, sau đó ôm ta c.h.ặ.t hơn: "Không đâu, sư muội ngủ đi, ta sẽ gọi muội dậy."
"Được, sư huynh nhớ... nhớ phải..."
Gọi muội dậy nhé...
Nhưng ta không còn sức để chống lại sức nặng của mí mắt nữa, hoàn toàn chìm vào bóng tối mênh m.ô.n.g...
A, cái chuông nhỏ của ta! Quên chưa bảo sư huynh nhặt về giúp rồi.
22
Chẳng biết đã hôn mê bao lâu, tiếng sấm rền vang bên ngoài cửa sổ khiến ta giật mình tỉnh giấc. Trong đêm tối, từng tia chớp trắng xóa lóe lên, ta siết c.h.ặ.t chăn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Ta sợ sấm sét, bởi vì kiếp trước ta bị sét đ.á.n.h c.h.ế.t mới xuyên qua đây. Cảm giác cận kề cái c.h.ế.t ấy tựa như thủy triều bủa vây lấy ta, đống thịt nát kia dường như vẫn đang nhe răng cười với ta trong ánh chớp. Ta bật khóc thành tiếng, cổ họng nghẹn ngào những tiếng nức nở.
"Sư huynh? Sư huynh?"
Mành giường bị ai đó vén lên, chính là gương mặt đầy vẻ lo lắng của sư huynh. Ta cuống cuồng bò về phía huynh ấy, vùi c.h.ặ.t đ.ầ.u vào lòng huynh. Huynh ấy dùng hai tay bịt tai ta lại, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, một tư thế đầy an toàn và ấm áp.
Kể từ khi có chút tu vi, mỗi lần gặp cảnh này, ta đều dùng pháp thuật để phong tỏa ngũ quan của mình, thế nên đã nhiều năm nay ta không còn như vậy nữa.
"Sư muội, đừng sợ."
Huynh ấy thấp giọng dỗ dành. Cũng đã rất nhiều năm rồi, huynh ấy không đối xử với ta dịu dàng đến thế.
Thế là ta được đằng chân lân đằng đầu, thừa lúc tiếng sấm nhỏ đi một chút, ta kéo tay huynh ấy lôi lên giường.
"Sư huynh, huynh ôm muội ngủ đi, giống như ngày trước ấy."
Ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị huynh ấy tẩn cho một trận ra trò. Để đề phòng huynh ấy ra tay quá nặng, ta còn đưa mắt nhìn huynh ấy đầy khẩn cầu: "Sư huynh, người muội đau lắm, huynh đừng mắng muội nha."