Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Đam Mỹ, Ta Lỡ Động Lòng Với Nam Chính Rồi

Chương 10



Huynh ấy hơi ngẩn ra, trong mắt không có ngọn lửa giận dữ như ta tưởng tượng, mà ngược lại toàn là sự ngỡ ngàng.

Ta lại kéo tay huynh ấy lần nữa, lần này lại dễ dàng lôi được huynh ấy lên giường. Trong lúc đó, ta len lén quan sát sắc mặt huynh, lại thấy mặt huynh đầy vẻ mờ mịt, vành tai hơi ửng đỏ, trông giống như... một thiếu niên thuần tình?

Lại một tiếng sấm nổ vang, ta sợ hãi rúc sâu vào trong chăn. Huynh ấy cuối cùng như đã thông suốt, thở dài một tiếng, ôm lấy cả ta lẫn chăn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về:

"Ngủ đi, đừng sợ."

Hạnh phúc đến bất ngờ vậy sao?

Bị đ.á.n.h một trận mà đổi được sư huynh dỗ dành đi ngủ, trải nghiệm này không lỗ, hoàn toàn không lỗ! Tâm hồn ta như được thăng hoa, linh hồn như được thanh lọc, ngay cả tiếng sấm cũng chẳng còn đáng sợ đến thế.

Nếu không phải tim đập quá nhanh, chắc chắn ta đã bắt đầu mơ mộng rồi, mơ về chuyện ta và sư huynh từ thanh mai trúc mã đến khi nắm tay nhau đi tới đầu bạc răng long. Ngay khoảnh khắc này, ta thề, ta ngay cả tên con của chúng ta cũng đã nghĩ xong rồi!

Ta bịt miệng cười trộm trong chăn, lại bị sư huynh cách lớp chăn vỗ nhẹ một phát vào đầu, lực đạo không nặng không nhẹ: "Còn chưa ngủ?"

Ta lật người, nhỏ giọng lầm bầm: "Sư muội ngủ rồi, sư muội không nghe thấy gì hết."

Huynh ấy khẽ cười một tiếng, kéo người ta lại, ôm từ phía sau. Từng luồng hơi ấm truyền qua lớp chăn, khiến giọng nói vốn dĩ lạnh lùng của huynh ấy cũng thêm vài phần ấm áp: "Được, con lợn Bạch Trĩ ngủ rồi."

Ta thầm hừ một tiếng, lại nghe huynh ấy nói tiếp: "Con lợn hai trăm cân quả là khác biệt, ngủ thôi mà cũng gây ra tiếng động."

??

Có ai đối xử với bệnh nhân như thế không? Tức c.h.ế.t đi được!

Ta bịt tai lại, dùng m.ô.n.g thúc mạnh vào bụng huynh ấy một cái, nhưng lại bị huynh ấy dùng tay siết c.h.ặ.t, không thể động đậy được nữa.

"Ngoan nào, Bạch Trĩ phải ngủ thôi." Huynh ấy cách lớp chăn khẽ dỗ dành bên tai ta, giọng nói dịu dàng như yêu tinh chuyên đi quyến rũ người ta trong đêm tối.

Nhiệt độ trong chăn ngày càng tăng cao, mặt ta nóng bừng, nhịp tim đập thình thịch liên hồi. Nếu không có tiếng sấm ngoài kia, tâm ý của ta chắc chắn đã phơi bày rõ mồn một bên tai huynh ấy rồi.

Bạch Trĩ! Bình tĩnh lại!

Ta giữ c.h.ặ.t trái tim mình, nhưng cuối cùng vẫn không kìm nén được sự rung động trong lòng, bốc đồng lên tiếng:

"Sư huynh, muội..."

"Sư huynh ngủ rồi, sư huynh không nghe thấy gì hết." Huynh ấy ngắt lời ta, nhỏ giọng lầm bầm, giống như thật sự đã mệt lử rồi.

Dũng khí khó khăn lắm mới lấy ra được, bị câu nói này của huynh ấy đ.á.n.h rơi xuống đáy vực, héo rũ hẳn đi. Ta bực bội nhắm mắt lại, dựa vào lòng huynh ấy, không thèm nói thêm lời nào nữa.

Đồ sư huynh thối, cố ý đây mà!

Lần sau muội sẽ không để huynh trốn thoát đâu!

23

Chuyện đêm qua tựa như một giấc chiêm bao, khi tỉnh dậy bên cạnh đã không còn bóng dáng sư huynh.

Vết thương của ta phải nằm trên giường dưỡng thêm hai ngày mới khỏi. Trong thời gian đó, Minh lão thái thái và Minh Sanh có đến thăm một chuyến, khi nhắc đến Minh Dao, ai nấy đều lắc đầu thở dài.

Minh Dao bị nhập xác quá lâu, khi tỉnh lại thần trí không còn minh mẫn, suốt ngày lờ đờ, e rằng sau này chỉ có thể ở trong khuê phòng tĩnh dưỡng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sở Tế đã thu phục con tiểu quỷ kia, c.h.é.m c.h.ế.t nó dưới lưỡi kiếm. Nghe nói trước khi c.h.ế.t nó còn hạ độc chú, quỷ khí lảng vảng trên bầu trời Chi Hương Các suốt mấy ngày trời. Các thánh tăng trong chùa đều phải xuất động, tụng kinh siêu độ ba ngày ba đêm mới tan biến hẳn.

Còn sư huynh...

Kể từ đêm hôm đó, suốt hai ngày trời huynh ấy không hề đến thăm ta!

Việc đầu tiên ta làm sau khi có thể xuống giường là đi tìm huynh ấy, nhưng lại thấy phòng huynh trống không, hoàn toàn không giống như có người đang ở.

Ta chạy đi tìm Minh Sanh, lòng đầy lo lắng. Minh Sanh thấy vậy liền hiểu ý nói: "Bạch cô nương, Sở công t.ử không sao đâu."

"Vậy huynh ấy đâu rồi? Sao lại không ở Minh phủ?"

Hắn có vẻ ngập ngừng, dường như đang cân nhắc, cuối cùng thở dài: "Lệ quỷ kia trước khi c.h.ế.t đã để lại một luồng oán khí trên người huynh ấy, oán khí quá nặng lại kèm theo độc chú. Huynh ấy sợ ở gần sẽ làm hại đến cô nương, nên đã cùng các cao tăng về chùa tĩnh tu rồi."

"Huynh ấy chỉ bảo ta nói với cô nương rằng huynh ấy có việc phải ra ngoài, ít thì ba ngày, nhiều thì nửa tháng chắc chắn sẽ về đón cô nương, dặn cô nương cứ yên tâm ở Minh phủ dưỡng thương."

Mắt ta đỏ hoe, siết c.h.ặ.t vạt áo, lời của Minh Sanh vẫn văng vẳng bên tai:

"Thực ra Sở công t.ử đã phải đi từ sớm rồi, nhưng huynh ấy cứ kiên quyết đợi đến khi cô nương tỉnh lại mới..."

"Xin lỗi Minh công t.ử, có thể phiền huynh cho muội biết ngôi chùa đó ở đâu không?" Ta nghẹn ngào hỏi, chỉ hận đêm đó đã không nhận ra sự bất thường của sư huynh.

Minh Sanh bất đắc dĩ nhìn ta, dường như đã đoán trước được dự định của ta. Hắn dẫn ta đến một cổng vòm, bên ngoài đã có sẵn một cỗ xe ngựa đang chờ, phu xe khẽ vung roi, rõ ràng đã đợi ở đây từ lâu.

Ta cảm kích hành lễ với hắn: "Cảm ơn huynh."

Hắn mỉm cười dịu dàng, như gió xuân lướt qua mặt giống lần đầu gặp gỡ, khẽ gật đầu: "Đi đi."

Thiếu nữ xoay người lên xe, phu xe thúc ngựa rời đi. Trong tiếng bánh xe lăn trên phiến đá xanh, Minh Sanh đứng lặng tại chỗ. Hắn nhớ lại cái nhìn thoáng qua đầy kinh diễm lúc mới gặp, nhớ lại những lời an ủi vụng về của nàng, lại nhớ đến mối nhân duyên thoáng qua như trò đùa của số phận, cuối cùng dừng lại ở bóng hình hai người mỉm cười nhìn nhau trong đêm Thất tịch.

Một đôi bích nhân như thế, hắn lấy gì để tranh giành đây?

Xe ngựa biến mất sau tầm mắt, vị lang quân áo trắng thu lại ánh nhìn, lắc đầu cười một cách thanh thản.

24

Ẩn Sơn Tự quả thực nằm ẩn sâu trong núi. Để bày tỏ lòng thành kính, tín đồ phải leo qua ba nghìn bậc thang mới có thể đến nơi, vì vậy đoạn đường này không dùng xe ngựa. Phu xe để ta lại dưới chân núi rồi đ.á.n.h xe rời đi.

Chẳng ngờ một kẻ lười biếng tu hành như ta lại có thể một bước nhảy hai bậc, lao như bay lên núi. Những cánh hoa t.ử vi bên bậc đá bị vạt áo đ.á.n.h rơi rụng đầy đất, bay lả tả theo gió.

Đỉnh tháp nhọn của ngôi chùa dần hiện ra nơi cuối bậc thang, một vị tiểu tăng áo xanh đang cầm chổi lớn chậm rãi quét dọn trước cửa.

Ta ngồi bệt xuống bậc đá cuối cùng, đau đến mức mồ hôi đầm đìa, nước hoa bị nghiền nát thấm vào tà áo trắng, trông vô cùng nhếch nhác.

Tiểu tăng lắc đầu, nhàn nhạt nói: "Thí chủ, mời đi theo bần tăng."

Ta ngơ ngác đứng dậy, đi theo sau vị tiểu tăng.

Vị tiểu tăng áo xanh vừa lần tràng hạt vừa dẫn đường phía trước.

Ta có chút sốt ruột nhưng không dám làm ồn, chỉ nhỏ giọng hỏi: "Làm phiền thầy, chúng ta đang đi đâu vậy?"

Bước chân vị tiểu tăng không nhanh không chậm: "Tự nhiên là đi đến nơi mà thí chủ muốn đến."