Nỗ lực học tập suốt nhiều ngày, cuối cùng Du Hoan cũng đến ngày đi thi.
Địa điểm thi không ở trong thôn mà ở trung tâm trấn, trong một khu trường học. Thời gian gấp gáp, đi bộ đi về chắc chắn không kịp, nhất định phải có người đạp xe đưa đi.
Chỉ là đúng lúc đó, ba Trương mẹ Trương lại vừa hay phải tiếp một đơn hàng lớn.
Cả nhà ngồi trong sân bàn bạc chuyện này. Đúng lúc mẹ cô định bỏ đơn để đưa con gái đi thi thì Triệu Dương dắt xe đạp xuất hiện.
Anh vừa mới mua xe, đi ngang qua cửa Trương gia, vô tình nghe được mấy câu, liền bước vào.
“Để cháu đưa cô ấy đi.” Anh nói rất tự nhiên, không chút do dự.
Ba Trương mẹ Trương nhiên cảm ơn anh giúp đỡ, nhưng vẫn không quên hỏi ý kiến con gái.
Dưới ánh trăng, mọi thứ đều mờ mờ ảo ảo. Anh chỉ nhìn thấy đôi mắt đen sáng của cô, còn cô thì vẫn không nhìn về phía anh.
Du Hoan thật ra không quá để ý chuyện ai đưa mình đi, liền tùy ý gật đầu.
Ngày thi, sáng sớm, bà đã nấu sẵn cơm. Đặc biệt làm thêm hai quả trứng gà và một cây lạp xưởng cho Du Hoan, lấy ý nghĩa may mắn.
Cô còn chưa ăn xong thì Triệu Dương đã đạp xe tới.
Du Hoan c.ắ.n nốt quả trứng gà cuối cùng, nghe bà nói chuyện với đối phương.
“Hôm nay để cháu đưa Hoan Hoan đi thi, thật sự làm phiền cháu rồi. Bố mẹ nó khó khăn lắm mới nhận được một đơn lớn……” Bà cảm ơn.
“Cháu vừa hay rảnh, không có gì đâu ạ.” Triệu Dương giữ xe, đứng sang một bên.
Du Hoan ăn xong, xách cặp sách.
Triệu Dương giữ xe cho cô, chờ cô ngồi vững, vẫy tay chào bà rồi mới đạp đi.
Chiếc xe này lúc mới mua về, phía sau không phải loại yên ngồi thoải mái để chở người. Triệu Dương đã buộc thêm một lớp đệm dày.
Du Hoan vẫn phải nắm lấy thứ gì đó để tránh bị ngã.
Không khí buổi sáng mang theo hơi mát trong lành. Bánh xe lăn qua đám cỏ ven đường, gió thổi tung mái tóc, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên gương mặt.
Con đường nhỏ ngày nào cô cũng đi học qua, hôm nay lại có tâm trạng ngắm nhìn phong cảnh, trong lòng nghĩ, ngồi xe đạp quả thật khác hẳn đi bộ.
Không bao lâu thì tới nơi. Trước cổng trường vô cùng náo nhiệt, chen chúc thành một đám. Có người đi thi, có người đưa con, cũng có người nhân lúc đông đúc bày bán hạt dưa, đồ uống vặt.
Du Hoan nhìn giờ thi xong, nói với Triệu Dương chỉ cần đúng giờ quay lại đón cô là được.
Đây là lần hiếm hoi cô chủ động nói chuyện với anh.
Anh rũ mắt, như thể đang chăm chú lắng nghe, nhưng thực ra là đang nhìn cô. Nhìn đôi mày ánh mắt sinh động, nhìn thần sắc khi cô nói chuyện, nhìn gương mặt trắng mịn hơi nghiêng.
Du Hoan bước vào trường. Triệu Dương không rời đi, dựa xe đứng chờ bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời gian trôi từng chút một. Có người làm việc trên trấn thấy anh, tò mò lại chào hỏi:
“Triệu ca, hôm nay anh rảnh à? Mấy hôm trước còn thấy anh bận đến mức không rời tay được.”
“Hôm nay không bận.” Triệu Dương trả lời ngắn gọn.
Nói thêm vài câu, người kia mời anh sang chỗ mình ngồi, Triệu Dương khéo léo từ chối, vẫn ở lại đây.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Du Hoan thi xong buổi sáng, cầm đồ bước ra. Cô còn đang tìm người thì đã thấy Triệu Dương đứng ở chỗ cũ, giơ tay vẫy cô.
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng chuông xe hòa lẫn vào nhau.
Triệu Dương đứng giữa đám đông, dáng người thẳng tắp, bờ vai rộng, như một thân cây.
Du Hoan khó khăn chen về phía anh, nhưng người xung quanh quá đông. Sắp tới nơi thì cổ tay cô bị một bàn tay thon dài, khỏe khoắn nắm lấy.
Triệu Dương kéo cô tới bên cạnh xe đạp. Du Hoan chuyển sang nắm yên sau, anh liền buông tay, dắt xe, đưa cô len ra khỏi dòng người.
Hai người tìm một quán cơm có chỗ ngồi, gọi ba món ăn và một bát mì trứng.
Du Hoan ngồi xuống mới phát hiện chỉ có mình cô ăn, liền bảo anh đừng gọi nhiều như vậy. Anh không nghe, ánh mắt trầm ổn:
“Không chắc hợp khẩu vị của em, ăn không hết thì gói mang về.”
Nghĩ cũng chu đáo thật, Du Hoan thầm nghĩ.
Chỉ là Triệu Dương cứ ngồi nhìn cô ăn, khiến cô có chút không tự nhiên.
“Anh không ăn thêm chút sao?” Cô hỏi cho phải phép.
Triệu Dương lắc đầu. Cô cũng lười nói thêm, ăn no xong, chờ gần đến giờ lại quay về trường thi. Cô vừa vào, Triệu Dương liền tiện tay mua hai cái bánh nướng ven đường ăn tạm.
•
Cuối cùng cũng thi xong hết. Du Hoan mệt đến rã rời, lảo đảo bước ra. Cô còn chưa kịp than mệt thì Triệu Dương đã đưa cho cô một túi đồ.
Mùi thơm thoang thoảng, rất quen. Du Hoan cúi đầu nhìn, là hạt dẻ rang đường. Quả to, vỏ nứt ra, lộ phần thịt vàng óng bên trong.
“Cho tôi sao?” Cô vừa ngạc nhiên, vừa có chút ngại ngùng.
Anh nhìn những ngón tay trắng mịn của cô lật qua lật lại túi giấy, ánh mắt đen khẽ lướt qua. Có lẽ cô không hiểu ý anh, cũng có lẽ không muốn nhận đồ của anh, chỉ cầm mà không nói gì.
Gió nhẹ thổi bay gấu áo, xe đạp lăn bánh trên con đường về. Từ yên sau truyền tới tiếng bóc vỏ lách tách, mùi hạt dẻ ngọt mềm lan tỏa. Triệu Dương khẽ sững lại, rồi chậm rãi cong khóe môi.
Nam chính mua hạt dẻ cho nữ phụ. Trên đời này có nam chính và nữ phụ nào ở chung lại thành ra thế này không? Hệ thống một lần nữa sắp sụp đổ.
“Cô biết rõ hạt dẻ này có vấn đề! Vậy mà còn ăn!” Hệ thống đau đớn chỉ trích Du Hoan.
“Tôi không ăn thì vấn đề sẽ tự biến mất à?” Du Hoan lý lẽ đầy đủ, “Anh ấy tự mua cho tôi, đâu phải tôi kề d.a.o vào cổ ép anh ấy mua.”
Hệ thống ôm đầu khóc rống. Du Hoan vô tư ăn hạt dẻ. Một lúc sau, hệ thống mắt ngấn nước, hít mũi hỏi Du Hoan hạt dẻ ăn có ngon không.