Khảo xong về đến nhà, người trong nhà hỏi thi cử thế nào, Du Hoan liền thề thốt cam đoan, nói là không có vấn đề.
Tuy rằng lúc làm bài vẫn hơi ngây ngây mờ mịt, nhưng Du Hoan cảm thấy mình đã nghiêm túc học tập lâu như vậy rồi, hẳn là không xảy ra chuyện gì lớn.
Túi hạt dẻ kia vẫn chưa ăn hết, cô mang về nhà tiếp tục ăn. Lột lớp vỏ ra, phần thịt bên trong no tròn mượt mà, mùi thơm nồng nàn lan tỏa. Mùa thu trong thôn, cứ như vậy mà trôi qua trong mùi hạt dẻ rang.
Mùa thu là mùa thu hoạch, từng nhà đều bận rộn, đội mũ rơm, xuống ruộng bẻ bắp.
Du Hoan đi đưa cơm cho người nhà, phát hiện Triệu Dương cũng đang ở ruộng nhà họ giúp việc.
“Anh ấy sao lại tới đây?” Du Hoan hỏi bà đang ngồi nghỉ ở đầu bờ ruộng.
“Nhà nó làm xong rồi, qua đây giúp thêm. Đứa nhỏ này thành thật, đáng tin, làm việc lại nhanh nhẹn. Chờ xong việc, bà phải làm một bàn đồ ăn ngon mời người ta mới được.” Bà nói.
Đến giờ ăn cơm, mọi người ngồi chung một chỗ, tiện tay rút mấy cọng cỏ khô lót xuống đất rồi ngồi bệt xuống.
Cơm là bà làm sẵn từ trước, Du Hoan hâm nóng mang ra. Người đói rồi thì ăn gì cũng thấy ngon.
Du Hoan cầm cốc giấy, rót nước từ bình, đưa cho Triệu Dương, người từ nãy đến giờ vẫn chưa uống nước.
Triệu Dương đặt đũa xuống, lúc nhận cố ý tránh tay cô, không để bàn tay dính bùn đất của mình chạm vào, nói: “Cảm ơn.”
Du Hoan không biết nên đáp thế nào, chỉ cảm thấy mình nợ hắn ngày càng nhiều, cũng nói một câu: “Cảm ơn.”
Mấy người lớn đều cười. Mẹ Trương lẩm bẩm: “Hai đứa nhỏ này……”
•
Bận rộn hai ba ngày, cuối cùng cũng xong việc.
Ba Trương mẹ Trương riêng lên trấn một chuyến, mua về một con vịt quay, còn mua đậu hũ và xương ống lớn.
Xương ống về hầm cùng củ cải, củ cải mềm nhừ, nước canh thanh ngọt; đậu hũ hầm với cải trắng, thơm ngào ngạt; bà nội g.i.ế.c một con gà, không hầm mà c.h.ặ.t khúc xào cay, xào đến bên ngoài khô vàng, béo mà không ngấy; lạp xưởng cũng lấy ra, cắt dày thành một đĩa lớn.
Cộng thêm vịt quay mua về, bày lên thành một bàn đầy ắp, vô cùng thịnh soạn.
Bà còn mời cả Triệu lão thái thái sang. Du Hoan vào bếp lấy thêm một cái đĩa nhỏ, lúc quay lại vừa hay thấy Triệu Dương đang cầm đũa, một người một đôi đặt sẵn.
Những người khác đều để tùy ý, chỉ riêng chỗ của cô, hắn đặt rất cẩn thận vào giữa bát, hai chiếc đũa chưa thẳng còn chỉnh lại một chút.
Làm gì vậy chứ. Cô không biết nên bước lên thế nào, liền quay lại, lấy thêm một cái đĩa.
Như vậy có thể thấy, Triệu Dương đối với cô, dường như đúng là có gì đó không ổn. Cho nên cô phải tránh xa một chút.
Mọi người ngồi quanh bàn, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm. Đồ ăn làm ấm bụng, tình người làm ấm lòng, vô cùng dễ chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu lão thái thái ngồi giữa, Triệu Dương cách mấy người, lặng lẽ nhìn về phía Du Hoan.
Mấy ngày nay ăn uống quá tốt, trong lòng Du Hoan hơi có gánh nặng. Ăn no xong, cô đặt đũa xuống, lén nhéo nhéo lớp thịt nhỏ trên bụng mình, phân tích xem có phải mình béo lên rồi không.
Triệu Dương thu hồi ánh mắt, cúi đầu uống canh, chỉ là khóe môi ở nơi không ai để ý khẽ nhếch lên.
•
Mùa thu này, Triệu Dương làm ăn kiếm được không ít tiền, không chỉ mua xe đạp, còn mua TV, sửa sang lại nhà cửa.
Rất nhiều người nhìn thấy đều muốn nhờ hắn dẫn đường làm ăn. Triệu Dương giới thiệu những gì nên giới thiệu, nhưng bản thân lại không tiếp tục tham gia.
Trong đầu hắn có một ý nghĩ, liền mang theo đồ đến Phó gia, muốn hỏi Phó Thịnh Đường một chút về sự phát triển trong thành.
Phó Thịnh Đường vốn không phải kiểu người thích giúp đỡ, càng không nói đến việc làm cố vấn cho người khác.
Chỉ là bỗng nhiên nhớ tới Du Hoan, lại đ.á.n.h giá Triệu Dương thêm mấy lần.
Lỡ đâu người này sau này thật sự thành chồng của Du Hoan, mà vẫn nghèo như vậy…… cô cũng không muốn thấy chị em mình sống khổ.
Phó Thịnh Đường liền nghiêm túc lên, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều trả lời câu hỏi của Triệu Dương. Biết được suy nghĩ của hắn xong, còn gọi thêm hai người có kinh nghiệm tới chỉ dẫn.
Nhiệt tình đến mức khiến người ta cảm thấy có gì đó không ổn.
Đến lúc Triệu Dương chuẩn bị rời đi, Phó Thịnh Đường gọi hắn lại: “Nếu cậu có phúc, thì nhớ đối xử tốt với Du Hoan.”
Trên gương mặt cứng rắn, lạnh lùng của Triệu Dương, lần đầu tiên xuất hiện vẻ không thể tin nổi. Hắn bước nhanh ra khỏi cổng Phó gia. Bị nhìn ra rồi sao……Rõ ràng đến vậy ư?
•
Mùa thu, quả hồng trên cây chín đỏ, từng quả tròn trịa, giống như những chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ màu cam đỏ treo trên đầu cành. Gần như nhà nào trong thôn cũng có cây hồng, mua cây giống về trồng, chẳng cần chăm sóc gì nhiều, chỉ đợi đến lúc hái.
Nếu không hái lúc còn chưa chín hẳn, không biết lúc nào sẽ tự rụng thối. Đem để chung với táo hai ngày, rất nhanh sẽ mềm ra.
Vỏ mỏng, thịt quả ngọt thơm, nước nhiều, đậm hương vị mùa thu.
Lúc này, sơn tra cũng chín, trên trấn bán kẹo hồ lô ngày càng nhiều. Ba mẹ Trương tan làm về còn đặc biệt mang về hai xiên.
Lớp đường bên ngoài giòn ngọt, bên trong sơn tra to tròn, chỉ là ăn vào dễ chua đến chảy nước miếng.
Trong lúc chờ kết quả thi, Du Hoan bị Phó Thịnh Đường kéo đi “làm việc”. Nói là làm việc cũng không hẳn, chủ yếu là đi theo cô ấy xem sổ sách, giám định đồ cổ, thỉnh thoảng còn học thêm vài buổi ngoại ngữ.
Du Hoan không hiểu nữ chính làm vậy để làm gì, nhưng rất nghe lời, bảo làm gì thì làm nấy.
Mỗi tối trước khi ngủ, cô đều tưởng tượng cuộc sống sau khi thi đỗ đại học. Đến lúc đó có thể vào thành ở. Ở đó chắc là có rất nhiều món ngon, còn có quần áo đẹp, nhiều chỗ vui chơi……
Cô gái nhỏ ôm chăn, chìm vào giấc mơ ngọt ngào. Cứ như vậy, trong sự chờ đợi dài dằng dặc của cô, kết quả thi cuối cùng cũng được công bố.