Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Ngụy Duệ bước đến cạnh Phượng Khê:
"Tiêu minh chủ, ta có thể buộc chung với ngươi không?"
Cảnh Phong bám sát theo sau: "Tiêu minh chủ, thêm người thêm sức mạnh, ta cũng muốn ở cùng các vị!"
Tịch Thiên Hồng – thủ lĩnh của tộc Ảnh Ma cũng chạy lại!
"Tiêu minh chủ, chúng ta vốn là đồng minh, cứ ở cùng nhau đi!"
“...”
Người của Liên Minh Thanh Thủy thấy đám Nam Vực và Ma tộc mặt dày đòi buộc chung với minh chủ thì không nhịn được nữa.
Cả đám nhao nhao ùa về phía nàng.
Phượng Khê: "... Nếu mọi người đã đoàn kết như vậy, thì chúng ta buộc thành một chuỗi dài vậy.”
Vậy là Phượng Khê đi đầu, phía sau buộc theo một hàng dài dằng dặc.
Nàng cảm thấy mình chẳng khác nào con gà mẹ trong trò chơi "Rồng rắn lên mây"!
Khốn nỗi phía sau không chỉ có gà con, mà còn có cả vịt con, ngỗng con... đủ cả.
Phượng Khê dặn dò mọi người: "Tất cả giữ trạng thái cảnh giác cao độ, hễ rơi vào nguy hiểm phải phản ứng thật nhanh. Ai có đồ tốt thì đừng tiếc nữa, nhất là bảo bối phòng ngự, đem ra dùng hết đi! Nếu không người c.h.ế.t rồi, để lại một đống đồ tốt cũng chỉ làm giàu cho kẻ khác thôi!"
Mọi người đều gật đầu bảo phải, thái độ vô cùng ngoan ngoãn nghe lời.
Quân Văn cười mỉa trong lòng, giờ mới biết nghe lời à, lúc mới vào nhìn cái vẻ đắc ý của các người xem?
Nếu các người biết chúng ta đã bắt được rất nhiều Hỏa Tủy, không biết có tức c.h.ế.t không?
Cũng chỉ có tiểu sư muội tốt tính, chứ nếu là hắn, còn lâu hắn mới quan tâm sống c.h.ế.t của họ.
Đang lúc hắn suy nghĩ miên man, một luồng lực hút khổng lồ ập đến, mọi người tức khắc biến mất tại chỗ.
Khi Quân Văn tỉnh lại, việc đầu tiên hắn làm là tìm xem Phượng Khê có ở đó không, kết quả Phượng Khê đã không thấy đâu.
Tim hắn thắt lại, nhưng giờ không có thời gian nghĩ nhiều, hắn cảnh giác quan sát xung quanh.
Đúng lúc này, có người thiếu kiên nhẫn thúc giục: "Nghĩ gì thế? Mau đi tới trước đi!"
Quân Văn vội bước lên vài bước.
Lúc này hắn đang đứng trong một hàng dài, dường như là đang xếp hàng báo danh.
Quân Văn đã cùng Phượng Khê trải qua nhiều sóng gió nên lúc này vẫn giữ được bình tĩnh.
Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, tùy cơ ứng biến thôi.
Hắn vểnh tai nghe ngóng những người xung quanh trò chuyện, phát hiện nơi này đang chiêu binh.
Chiêu binh?
Sắp đ.á.n.h nhau sao?
Đột nhiên, hắn nhận ra vài gương mặt quen thuộc trong hàng ngũ: Ngụy Duệ, Cảnh Phong của Nam Vực, Tịch Thiên Hồng của tộc Ảnh Ma...
Chỉ là tìm mãi vẫn không thấy Phượng Khê.
Quân Văn nhìn sợi dây thừng đứt đoạn trên tay, nảy ra một ý định:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Việc đầu tiên phải làm khi trở về là đi mua loại dây thật chắc chắn, tốt nhất là linh khí cao cấp!
Để lần sau có dịch chuyển cũng không bị đứt!
Đều tại đám người Nam Vực và Ma tộc, nếu không phải bọn họ cứ đòi buộc chung thì chưa chắc dây đã đứt.
Lúc này, Ngụy Duệ và những người khác cũng nhìn thấy Quân Văn.
Hắn thấy rõ sự thất vọng lộ ra trong ánh mắt họ, rõ ràng họ cũng đang tìm Phượng Khê.
Quân Văn thầm mắng, họ còn mặt mũi tìm tiểu sư muội của hắn ư?
Nếu không phải tại lũ kéo chân sau như họ, hắn đã có thể ở cùng tiểu sư muội rồi.
Đến lượt một tu sĩ Nam Vực tên Ngụy Hãn báo danh.
Người này tuy cũng là người Ngụy gia nhưng chỉ là nhánh phụ, quan hệ với Ngụy Duệ không mấy thân thiết.
Người phụ trách báo danh liếc gã một cái: "Có sẵn lòng gia nhập Thần Ẩn Quân không? Nếu đồng ý, hãy ký vào giấy sinh t.ử."
Nói đoạn, người nọ đưa cho Ngụy Hãn một tờ giấy.
Ngụy Hãn nhìn tờ giấy sinh t.ử đó, không biết vì sao đột nhiên kinh hoàng hét lên: "Ta không ký! Ta cũng không gia nhập Thần Ẩn Quân gì hết, các người thả ta ra!"
Khoảnh khắc kế tiếp, đầu của Ngụy Hãn đã rơi xuống đất.
"Kẻ đào ngũ, trảm!"
Quân Văn rụt cổ lại, thầm nghĩ nơi này đúng là hang hùm miệng rắn. Nhưng cái tên Ngụy Hãn kia cũng thật là, đã bị đưa đến đây rồi thì bảo ký cứ ký đi, chẳng phải tự mình tìm đường c.h.ế.t sao?
Thêm vài người nữa đi qua, tới lượt Ngụy Duệ.
Ngụy Duệ cầm tờ giấy sinh t.ử, bả vai khẽ run rẩy rồi cũng ký tên mình vào.
Người phụ trách ném cho gã một tấm thẻ gỗ màu đen: "Ngụy Duệ, Kim Đan tầng sáu, doanh Trọng Yếu."
Ngụy Duệ cầm thẻ gỗ, thấy bên cạnh có mấy tu sĩ mặc giáp đen đang đứng, một người trong đó cầm tấm thẻ cùng màu với gã, thế là gã bước tới đứng sau lưng tu sĩ giáp đen đó.
Quân Văn thấy gã vẫn không ngừng lau mồ hôi, đoán chừng tờ giấy sinh t.ử kia có vấn đề nên càng thêm cảnh giác.
Đến lượt hắn, vừa cầm tờ giấy sinh t.ử lên, trong đầu liền hiện ra cảnh tượng núi thây biển m.á.u, đủ loại chiến tranh tàn khốc.
Không chỉ có vậy, còn có vô vàn cách c.h.ế.t của chính hắn: c.h.ặ.t đ.ầ.u, c.h.é.m ngang hông, lăng trì, c.h.ế.t không toàn thây, hồn phi phách tán...
Quân Văn tuy có hơi chấn động nhưng so với Ngụy Duệ thì tốt hơn nhiều.
Bởi với hắn, mấy cảnh này chẳng hề đáng sợ bằng việc luyện kiếm với tiểu sư muội.
Người phụ trách ném cho hắn một tấm thẻ gỗ: "Quân Văn, Trúc Cơ tầng một, doanh Trọng Yếu."
Quân Văn tự nhủ, xem ra những "người" này cũng không nhìn thấu tu vi thật của hắn, linh phù ẩn thân vẫn còn hiệu quả.
Hắn vừa nghĩ vừa đứng sau lưng Ngụy Duệ.
Quân Văn nhanh ch.óng nhận ra, những người bị đưa vào đây đều bị phân về doanh Trọng Yếu.
Cái gọi là doanh Trọng Yếu thực chất là đội quân lo hậu cần, ở thế tục thì lo lương thảo cơm nước, không biết ở đây thì lo cái gì.
Nhưng so với mấy chuyện này, hắn muốn biết Phượng Khê bị đưa đi đâu hơn.
Ôi!
Con người rồi cũng phải học cách tự lập, những ngày không có tiểu sư muội, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình thôi!