Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn

Chương 354



Một lát sau, tu sĩ giáp đen dẫn nhóm Quân Văn rời khỏi nơi báo danh để về đại doanh. 

Đại doanh chiếm diện tích cực lớn, nhìn không thấy điểm dừng. 

Tu sĩ giáp đen dẫn họ đi vòng vèo mãi mới tới một dãy nhà giam, lôi danh sách ra bắt đầu điểm danh.

Điểm danh xong, người nọ nói: "Ngụy Duệ, Phòng Sửa chữa! Cảnh Phong, Phòng Sửa chữa! Tịch Thiên Hồng, Phòng Sửa chữa..."

Quân Văn nghĩ bụng những người khác đều vào Phòng Sửa chữa, chắc hắn cũng vậy. 

Kết quả khi đọc tới tên hắn, tu sĩ giáp đen lại nói: "Quân Văn, Trại Nuôi Thú."

Quân Văn: "..."

Trại Nuôi Thú? 

Chẳng phải là chỗ nuôi ngựa đấy ư? 

Dĩ nhiên tu sĩ không nhất thiết phải cưỡi ngựa, nhưng chắc chắn là linh thú! 

Sao lại phân hắn tới cái nơi quỷ quái này?

Hắn lấy hết can đảm đưa ra thắc mắc, rồi bị thông báo rằng vì tu vi quá thấp, chỉ xứng vào Trại Nuôi Thú. 

Không chỉ vậy, hắn còn bị khép tội dám chất vấn cấp trên, bị đ.á.n.h mười gậy quân pháp.

Quân Văn: "..." 

Biết thế hắn đã không che giấu tu vi rồi! 

Nhưng bọn Ngụy Duệ đều là Kim Đan kỳ, dù hắn có để lộ tu vi thật sự ra chắc cũng chẳng ích gì.

Rất nhanh sau đó, hắn bị đưa tới Trại Nuôi Thú. 

Quản lý nơi này cũng là một tu sĩ giáp đen, chẳng biết Quân Văn đắc tội gì với lão mà lại bị tẩn thêm mười gậy nữa, sau đó bị phân vào tổ dọn dẹp.

Nhiệm vụ chính là... dọn phân linh thú.

Quân Văn muốn khóc mà không ra nước mắt. 

Ngày đầu tiên xa rời tiểu sư muội, hắn sống t.h.ả.m quá đi mất thôi!

Với một kẻ có bệnh sạch sẽ nhẹ như Quân Văn, việc phải dọn dẹp Trại Nuôi Thú chẳng khác nào lấy mạng hắn!

Hắn suýt chút nữa là nôn thốc nôn tháo.

Cũng vì chuyện này mà hắn bị nghi ngờ là lười biếng, bị tổ trưởng Hồ Lâm phạt chạy mười vòng quanh trại.

Chân ướt chân ráo mới đến, Quân Văn không dám kháng lệnh, chỉ đành ngậm ngùi nhận mệnh.

Khi hắn chạy, không ít người kéo đến hóng chuyện, trỏ tay bàn tán.

Ngay cả đám linh thú trong chuồng cũng thò cái đầu lớn ra nhìn, gầm rống liên hồi.

Quân Văn muốn c.h.ế.t quách cho xong.

Từ ngày quen biết tiểu sư muội đến giờ, hắn chưa bao giờ t.h.ả.m hại thế này!

Đến khi cầm lại dụng cụ dọn dẹp, vẻ mặt Quân Văn hiện rõ sự quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng.

Hắn không thể cứ mãi dựa dẫm vào tiểu sư muội, hắn phải tự mình chống đỡ thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nén cơn buồn nôn, cuối cùng hắn cũng hoàn thành công việc.

Sau đó, hắn tìm đến tổ trưởng Hồ Lâm.

Trước tiên hắn nhận lỗi, kế đến không tiếc lời khen ngợi Hồ Lâm lãnh đạo tài tình.

Vốn dĩ hắn định đưa chút lợi lộc, nhưng ngặt nỗi từ khi bị dịch chuyển vào đây, hắn không thể lấy đồ trong nhẫn trữ vật ra nữa.

Vì vậy, hắn chỉ có thể dùng cái miệng để thuyết phục.

Quân Văn đem hết ngón nghề nịnh hót học được từ Phượng Khê ra áp dụng.

Hiệu quả thấy rõ ngay lập tức, thái độ của Hồ Lâm với hắn tốt hơn hẳn, còn truyền dạy cho hắn vài mẹo dọn dẹp.

Quân Văn cuối cùng cũng đứng vững chân trong tổ dọn dẹp.

Hồ Lâm còn kín đáo nhắc nhở hắn rằng Ân hiệu úy của Trại Nuôi Thú dường như có thành kiến với hắn, bảo hắn phải cẩn thận.

Quân Văn cảm thấy vô cùng uất ức.

Hắn mới tới, vốn chẳng quen biết gì tên Ân hiệu úy kia, sao gã lại nhìn hắn không thuận mắt?

Chẳng lẽ vì hắn trông quá anh tuấn?

Khiến gã nảy sinh lòng đố kỵ?

Trong lúc Quân Văn nghĩ mãi không ra, thì có người đến truyền lệnh: Thiên tướng đại nhân muốn điểm binh, yêu cầu tất cả người của doanh Trọng Yếu tập hợp tại sân tập.

Hồ Lâm nói: "Vị trí thiên tướng của doanh Trọng Yếu chúng ta để trống đã nhiều ngày, cuối cùng cấp trên cũng phái người tới rồi."

Hỏi ra Quân Văn mới biết, doanh Trọng Yếu vốn là nơi làm nhiều hưởng ít, chẳng ai muốn nhận cái của nợ này, nên chức thiên tướng mới bỏ trống lâu đến vậy.

Hồ Lâm còn đặc biệt dặn dò Quân Văn, lúc điểm binh nhất định phải cẩn thận, chỉ cần một chút sai sót nhỏ cũng khó giữ được mạng.

Quân Văn vội vàng vâng dạ.

Mới vào đã bị đ.á.n.h hai mươi gậy, nếu không cẩn thận thì hắn đúng là đồ ngốc.

Quân Văn cảm giác như mình đã ở trong quân ngũ rất lâu rồi, nhưng tính kỹ ra thì mới chỉ có ba ngày.

Có điều, hắn sống mà cứ cảm thấy ngày dài như cả năm.

Thậm chí lúc xếp hàng thấy nhóm Ngụy Duệ, hắn còn cảm thấy thân thiết lạ thường.

Mấy người Ngụy Duệ sống cũng chẳng khá khẩm gì, mặt mày ai nấy đều lấm lem tro bụi.

Cũng phải thôi, người mới thường bị bắt nạt, muốn hoàn toàn hòa nhập thì cần có thời gian.

Nghĩ đến đây, Quân Văn bỗng thấy hơi đắc ý.

Dù hắn bị đ.á.n.h hai mươi gậy, nhưng dù sao cũng đã đứng vững chân.

Thật ra dọn dẹp trại nuôi thú cũng chẳng có gì, ngoài việc bẩn thỉu một tí thì không hề mệt.

Quan trọng nhất là không có chút nguy hiểm nào, thế chẳng tốt sao!

Sau đó, hắn đưa tay lên ngửi tay áo của mình.

Dù đã dùng thuật làm sạch mấy lần, hắn vẫn thoang thoảng ngửi thấy mùi vị không được dễ chịu cho lắm.

Hừm, không quan trọng!

Chẳng quan trọng chút nào!