Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 32



Mặc dù nói vậy, nhưng ngày hôm sau, Đỗ Trạch Thần vẫn đưa Thẩm Ấu Dao đến chỗ thử giọng trước khi trở về nhà họ Đường.

Lúc Thẩm Ấu Dao vừa bước vào thì thấy nhiều người ngồi ở ngoài hành lang, tất cả bọn họ cũng đang chờ buổi thử giọng. Thấy cô xuất hiện, nhiều người liền xì xào bàn tán, lúc này, Thẩm Ấu Dao cũng nhìn thấy vài khuôn mặt quen thuộc, họ đều là nghệ sĩ của Công ty Anh Hoàng.

Chu Ngạn Lâm đi lấy số trước, Thẩm Ấu Dao cảm thấy rằng số lượng người xếp hàng khá đông, thấy vậy, anh chỉ mỉm cười: “Anh đã nhờ người quen lấy dùm luôn rồi.”

Cũng đúng, làm quản lý như Chu Ngạn Lâm có nhiều mối quan hệ trong giới giải trí là chuyện bình thường, nên việc anh ấy nhờ lấy số sẽ không thành vấn đề.

Sau đó, anh dẫn cô vào căn phòng bên cạnh hội trường để thử giọng, hầu hết những gương mặt trong căn phòng này đều là những gương mặt quen thuộc hay xuất hiện trên truyền hình, lúc này, Thẩm Ấu Dao lại vô tình nhìn thấy Triệu Hiểu Đan.

Mới gặp nhau hôm bữa mà giờ đã hơn một tuần rồi, cô ta vẫn mặc đồ hiệu nổi tiếng, nhưng trông có vẻ không ổn lắm, mặc dù đã đánh lớp phấn nền dày nhưng vẫn không che được vẻ tiều tụy, hình như cô ta không được ngủ đủ giấc thì phải. Đối phương cũng nhìn thấy cô, không biết là cô ta đã rút kinh nghiệm hay là do kiệt sức, nhưng ngoại trừ sự mỉa mai ra, thì cô ta chẳng làm gì cả.

Khi thấy Chu Ngạn Lâm vừa đi vào, vài diễn viên liền tiến lên chào hỏi, trong đó có người là diễn viên mà anh ấy từng quản lý, có người thì có quan hệ tốt vì từng hợp tác với anh.

Tận dụng cơ hội này, Chu Ngạn Lâm liền giới thiệu Thẩm Ấu Dao với mọi người, cho dù họ có nghĩ gì ở trong lòng, thì mọi người đều chào đón họ một cách lịch sự.

Lúc người phụ nữ to cao bước vào, Thẩm Ấu Dao đã biết rõ về cô ấy, cô ấy luôn có mặt ở phía sau hậu trường chỗ Mạc Duyệt hay đi diễn và luôn xuất hiện trong phim truyền hình trong suốt hai năm qua, đóng từ phim này cho đến phim khác.

Cô ta rất đẹp, rất trang nghiêm, mang theo khí chất cao quý, tao nhã. Đây không phải là kiểu thần thái khi diễn viên biểu diễn sau khi được đào tạo đặc biệt về thể chất có được mà là toát ra từ bên trong luôn rồi. Điều đó cũng chứng tỏ cô ta  xuất thân từ gia đình giàu có rồi.

“Cô Mạc.” Chu Ngạn Lâm liền chủ động chào hỏi.

Mạc Duyệt liền bắt tay anh: “Ban đầu nghe nói là anh rút khỏi công ty Hoàng Anh, thật đáng tiếc, nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy anh rất là ổn nha.”

Dường như cô ấy đã biết rõ về chuyện của Vương Hủ và những chuyện trong giới thượng lưu, chí ít cô ấy cũng biết chuyện Chu Ngạn Lâm rời khỏi công ty Anh Hoàng là do kết cục của cuộc tranh đấu trong nhà họ Đỗ rồi.

Chu Ngạn Lâm chỉ mỉm cười, anh chẳng nói gì, vì anh chỉ là một người đại diện và cũng chẳng có ý định nhúng tay vào những chuyện lộn xộn đó: "Cô Mạc cũng đến để thử vai à?”

“Ừm, tôi là thí sinh đầu tiên.” Mạc Duyệt đáp: "Tôi vừa mới thi xong, thôi, anh cứ làm gì làm trước đi.”

Mặc dù Chu Ngạn Lâm biết chắc chắn rằng Mạc Duyệt cố tình phớt lờ Thẩm Ấu Dao, nhưng trên mặt anh vẫn không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào, căn bản anh cũng không muốn giới thiệu Thẩm Ấu Dao, nên lúc chào hỏi xong, anh liền dẫn mọi người đến một góc.

“Mạc Duyệt là đại tiểu thư của của nhà họ Mạc.” Chu Ngạn Lâm giải thích lai lịch của cô ta cho Thẩm Ấu Dao: "Cô ta có hai người anh trai, còn cô ta con út trong nhà, vì là con gái nên rất được cưng chiều. Mặc dù gia cảnh của cô ta kém hơn Trạch Thần, nhưng vẫn rất ổn trong giới giải trí, kỹ năng diễn xuất của cô ta cũng tốt, cô ta nói rằng cô ta đã thử vai nữ chính đầu tiên, anh đã đoán đúng, cô ta chính là thí sinh đầu tiên đi thử vai nữ chính.”

“Vậy em có biết lý do tại sao cô ấy không thích em không?” Chu Ngạn Lâm hỏi.

Thẩm Ấu Dao bèn lắc đầu: "Em còn chưa thấy mặt cô ấy ra sao nữa.”

Trong lúc cả hai đang nói chuyện, thì một nữ diễn viên mảnh khảnh khác đi vào: "Mạc Duyệt, xong rồi, đi thôi!”

Mạc Duyệt liền thu dọn đồ đạc, sau đó cả hai cùng rời đi.

Chu Ngạn Lâm chợt nhận ra: "Là Tống Dĩ Sam.”

“Hả?” Thẩm Ấu Dao cảm thấy thật khó hiểu.

“Là nhân vật thứ 3 trong phim ‘Mạc Thủy’ đó trời.” Chu Ngạn Lâm nhắc nhở.

Thẩm Ấu Đào cũng hiểu được, vì hồi trước Bàng Tuyết Oánh với Đỗ Trạch Thần đã đăng ký kết hôn, sau đó hai người liền vào đoàn làm phim “Mạc Thủy”, tuy không công khai hẹn hò nhiều, nhưng cả đoàn làm phim chẳng có ai là không biết cả. Và cũng cùng lúc đóng bộ phim này, nhiều người ở đoàn làm phim đã tận mắt chứng kiến vụ bắt được kẻ thông dâm.

Vì thế, bất kể mấy lời quảng cáo rầm rộ trên Internet là gì, thì trong mắt đoàn làm phim “Mạc Thủy” vẫn là Đỗ Trạch Thần đang lừa dối tình cảm, còn tình nhân Thẩm Ấu Dao là người chịu trách nhiệm.

Mới thấy mối quan hệ giữa Tống Dĩ Sam và Mạc Duyệt rất tốt, do đó, có thể Mạc Duyệt đã cho rằng Thẩm Ấu Dao là tình nhân, hoặc cho rằng cô là người vô lương tâm và không biết xấu hổ.

Hai người nhìn nhau chỉ biết cười bất lực, lúc này, Chu Ngạn Lâm nói: “Cái này không thể giải thích được. Vì Đỗ Trạch Thần không muốn cho mọi người biết về quá khứ đen tối của mình, anh ấy đã bị Bàng Tuyết Oánh lừa trong chuyện hôn nhân rồi, vả lại thẩm phán cũng không thể quyết định được, vì thế mọi người mới nghĩ rằng Trạch Thần ly hôn là bôi nhọ người yêu cũ thôi, đây là chưa nói đến ý thức.”

Thẩm Ấu Dao an ủi anh: "Thôi, không sao đâu, sau này mọi người sẽ hiểu thôi.”

Sao ai để cô vào đây cũng rơi vào trạng thái bất ổn hết vậy? Vì chẳng có cách nào có thể xóa sạch hết được, nên chỉ đành dựa vào việc thay đổi sự ấn tượng của mình trong mắt mọi người dần dần trong tương lai.

Chu Ngạn Lâm chẳng biết nói gì, vì Thẩm Ấu Dao thực sự là nghệ sĩ giải trí thoải mái nhất mà anh ấy từng gặp, vì thế anh khỏi cần lo lắng dùm cô ấy sẽ suy sụp rồi làm nháo nhào lên. Đôi khi cô còn bình tĩnh hơn cả anh nữa: "Anh đừng có lo quá, dù cô ấy hơi nóng nảy, nhưng bản tính rất tốt, mà điều tệ nhất chính là trốn tránh cô ấy thôi.”

“Thôi mình cứ cố thử vai thành công trước đi.” Thẩm Ấu Dao mỉm cười: "Anh đừng có tiêm nhiễm cho em, coi riết hồi mình không có cơ hội hợp tác luôn đó.”

Chu Ngạn Lâm cũng không quá lo lắng nhiều về điều này, vì anh ấy từng xem Thẩm Ấu Dao diễn rồi và Thẩm Ấu Dao cũng chịu khó học hỏi từ cô Tú Văn, bà ấy rất giỏi, là người có tài năng, cộng thêm Thẩm Ấu Dao luôn giữ vững bình tĩnh, nên chắc sẽ không xảy ra chuyện gì to tát.

Các diễn viên trong phòng đều lớn tuổi hơn Thẩm Ấu Dao, sau khi thử vai xong, ai nấy cũng rời đi, lúc này, Triệu Hiểu Đan ở trước mặt cô, trước khi đi còn không quên tỏ vẻ giễu cợt cô, mặc dù vậy, nhưng sao cô cứ cảm thấy vẻ mặt của cô ta lại thâm trầm.

Đợi tầm mười phút, cuối cùng cũng đến lượt Thẩm Ấu Dao, lúc cô chuẩn bị đi vào thì thấy Triệu Hiểu Đan đi ra, nhìn sắc mặt của cô ta rất tệ, cũng không biết có phải bị thất bại hay không nữa.

Đạo diễn của bộ phim “Hạ Diên truyện” tên là Lý Minh Thành, khoảng bốn mươi tuổi, tính tình rất tốt, ông là một trong những đạo diễn hiếm khi có nhân vật xuất hiện lung linh, người ta nói rằng ông ta rất giỏi trong việc cân bằng giữa đầu tư và công việc, những tác phẩm của ông đều chất lượng cao, hơn nữa kỹ năng diễn xuất của các diễn viên cũng rất tốt.

Đây cũng là một điểm mà Chu Ngạn Lâm cảm thấy yên tâm hơn.

Thấy Thẩm Ấu Dao đi vào, ông ta liền nhìn sơ yếu lý lịch, sau đó hỏi với vẻ mặt mất hứng: “Thử vai Tiêu Diêu à? Vậy cô hãy thử diễn lại cảnh “Xuất quỷ nhập thần” đi.

“Hạ Diên truyện” là một bộ phim kiếm hiệp cổ trang, bộ phim này chủ yếu nói về những ân oán võ lâm và nói về cuộc đời của Hạ Diêu phải sống lưu lạc chốn dân gian từ nhỏ, sau khi trải qua nhiều thăng trầm, cô đã trở thành một nữ hoàng huyền thoại của ba nước.

Ấu Dao muốn thử vai nhân vật thứ 3 trong phim. Đây là nhân vật phản diện, thân phận của nhân vật này thực ra là trưởng công chúa của nước Hạ, là em gái của Hạ Diêu. Nhưng kể từ khi được sinh ra, cô đã bị bắt đi và Tiêu Thiền Nhi là người đã nuôi cô lớn lên—— cô còn là nữ quỷ sống trong cung Lưu Ly, cô rất ngưỡng mộ Hoàng đế.

Mặc dù Tiêu Thiền Nhi đã cướp lại được Tiêu Diêu nhằm trả thù tên Hoàng đế nước Hạ kia, nhưng trong quá trình nuôi dạy, bà ấy cảm thấy đứa nhỏ này rất đáng yêu và dần dần trở thành tình mẫu tử, sau đó, bà chân thành nuôi dạy như con gái ruột của mình, vì thế, Tiêu Diêu mới vô tư, trong sáng và tốt bụng như vậy.

Năm 18 tuổi cô xuất cung đi tu, sau đó bị bại lộ thân phận, rồi bị săn lùng, trên đường chạy trốn và lưu lạc chốn giang hồ, cô đã gặp Hồ Trường Thanh. Sau đó, cả ba người trở thành bạn tốt và cô thầm yêu Hồ Trường Thanh.

Sau này, Hạ Diêu đã tìm lại được thân phận của mình, cô phát hiện bản thân chính là công chúa của nước Hạ, đáng lẽ cô phải có một cuộc sống hạnh phúc nhưng do mang thân phận kẻ xấu sống trong cung Lưu Ly cùng với sự trả thù của Tiêu Thiền Nhi vì đứa bé gái nên cuộc đời cô chuyển thành bi kịch.

Cảnh “xuất quỷ nhập thần” là cảnh Tiêu Diêu từ một cô gái ngây thơ tốt bụng biến thành một nữ quỷ, mặc dù diễn hai vai trong phim rất khó nhưng cô vẫn có thể làm được. Đồng thời nhằm mục đích nâng cao hiệu quả diễn xuất thôi, nhưng dù sao thì ông ta cũng không đánh giá cao Thẩm Ấu Dao, vì cô chưa từng đóng bộ phim nào cả.

Tuy nhiên, trong lúc Thẩm Ấu Dao đang ấp ủ cảm xúc, đến khi mở mắt ra, thì cô đã thấy đạo diễn thay đổi quan điểm của mình.

Lúc này, trong lòng “nàng” tràn ngập rối rắm cùng mê mang, sau khi nhìn trước ngó sau một hồi, vị Hoàng đế ở trước mặt “nàng” cuối cùng cũng chỉ lợi dụng “nàng” để dụ Tiêu Thiền Nhi. Bà đang ở đằng sau kề kiếm vào cổ “nàng”, vậy Hoàng đế có nghĩ rằng bà đang bị mắc mưu không? Không, bà chỉ giở trò thôi, vì cái tên Hoàng đế này rất khó gần, nhưng riêng đối với Tiêu Diêu, ông lại cảm thấy áy náy, vì dù sao thì đó cũng là đứa con gái của mình, đương nhiên sẽ hạ thấp cảnh giác, như vậy chẳng phải là bà đã thành công rồi sao?

“Phụ hoàng, xin người hãy thả mẫu thân ra có được không?”

Thẩm Ấu Dao cầu xin người trước mặt, sau đó cô lo lắng nhìn về phía “mẫu thân của mình”-người đang giải cứu nàng: "Mẫu thân, con xin người, người hãy bỏ kiếm xuống được không? Con sẽ xin phụ thân thả chúng ta ra, con sẽ trở về cung Lưu Ly cùng với người, ở bên cạnh người suốt đời, con tuyệt đối sẽ không đi ra ngoài nữa đâu.”

Vừa nói, nước mắt đã nàng trào ra. Nỗi buồn bất lực này lại khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.

Rốt cuộc nàng đã làm sai cái gì? Tại sao nàng phải đứng trước sự lựa chọn như vậy?

Cuối cùng, Tiêu Thiền Nhi đã lầm về mức độ độc ác của Hoàng đế. Để thoát khỏi Cung Lưu Ly, hoàng đế đã không ngần ngại mà từ bỏ cô con gái của mình.

Lúc này, đôi mắt nàng mở to, nàng vẫn không thể tin được người đàn ông mà nàng yêu lại dùng kiếm đâm vào nàng, lúc đó nàng chỉ biết chống cự theo bản năng.

Hành động của Thẩm Ấu Dao thật đẹp, khi Hoàng đế hạ lệnh giết người, trong lòng “nàng” rất buồn: "nàng” như chết lặng đi. Nhưng điều duy nhất “nàng” muốn chính là không muốn ai chết cả.

Nhưng Hoàng đế đã hạ quyết tâm, ông liền giao Hạ Diêu cho vị tướng quân mặt lạnh Hồ Trường Thanh, thậm chí kế hoạch của Hạ Diêu, ông cũng chẳng quan tâm. Ông sẽ giết Tiêu Thiền Nhi.

Vào khoảnh khắc kiếm đâm vào ngực, trong lòng Tiêu Thiền Nhi cũng nhẹ nhõm, bà đã làm lá chắn cho nàng, sau đó ôm nàng và quay người lại, thanh kiếm sắc nhọn đã đâm xuyên qua ngực nàng, rồi đâm vào bả vai Tiêu Diêu……

Thẩm Ấu Dao chậm rãi mở to hai mắt, trong lòng tràn ngập đau thương, nàng ôm lấy bả vai Tiêu Thiền Nhi vai, rồi kêu lên: “Không ——”

Trong buổi thử vai hôm nay, Thẩm Ấu Dao đặc biệt mặc váy dài màu đỏ, cô xoay người, sau đó quỳ xuống, rồi ôm “Tiêu Thiền Nhi” vào lòng, hàng loạt động tác của cô đã làm cho bầu không khí trở nên căng thẳng, lúc cô gào thét lên, trong lòng mọi người ai nấy cũng căng thẳng theo……

Trước khi Tiêu Thiền Nhi chết, bà chỉ nói một câu: "Thực xin lỗi con……” Cũng không biết bà xin lỗi vì đã cướp “nàng” đi rồi mới để “nàng” gặp mệnh khổ hay là xin lỗi vì đã lợi dụng “nàng” nữa, mà dù sao thì bà cũng chết rồi……

Sau một hồi nhìn “Tiêu Thiển Nhi” ở trong ngực, Thẩm Ấu Dao chậm rãi ngẩng đầu lên, trên mặt nàng lúc này giàn giụa nước mắt, nàng bất lực nhìn về phía Hoàng đế khóc lóc thảm thiết: “Tại sao? Tại sao lại thành ra thế này? Ta đã van xin người nhiều như vậy mà……”

Hoàng đế cũng có nỗi khổ trong lòng, vì nước Hạ, cung Lưu Ly phải bị xóa sạch.

Nàng từ từ đứng dậy và ôm Tiêu Thiền Nhi vào lòng.  

Lý Minh Thành với vài người tham gia phỏng vấn đều nuốt nước bọt, vì phần chuyển đổi cảm xúc là phần khó nhất sắp tới rồi!

Ban nãy là một cô nương đang khóc nhè, sau đó dần dần biến mất, nàng xoay người ôm Tiêu Thiền Nhi vào lòng: "Từ nay trở đi, ta sẽ là Tiêu Diêu, chủ nhân của cung Lưu Ly này!”

Mỗi bước đi của “nàng” như giẫm phải mũi dao, loại đau đớn này cùng với sự thật tàn khốc đã biến “nàng” từ một cô nương ngây thơ, muốn được mọi người thấu hiểu đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng, không còn dễ tin người nữa: "nàng” trở thành một chủ nhân tàn nhẫn ở cung Lưu Ly.

Mặc dù trên mặt “nàng” còn đẫm nước mắt, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng, khiến cho người ta cảm giác như “nàng” là một nữ quỷ máu lạnh vô tình vậy.

Khi Đỗ Trạch Thần đến ngôi nhà cũ của nhà họ Đường, thì thấy mẹ anh đang chạy ra đón khách, lúc này, trông bà rất vui.

“Mẹ ơi, con về rồi.” Đỗ Trạch Thần vừa vào cửa.

Vị khách này là một người phụ nữ trạc tuổi mẹ anh, trông rất tốt bụng. Khi thấy anh, vị khách đó ngạc nhiên, sau đó hỏi: “Đây là Tiểu Thần sao? Trời ơi, bây giờ nó lớn quá! Quá là đẹp trai luôn.”

Thấy Đỗ Trạch Thần còn nghi hoặc, Đường Huyên liền giới thiệu: "Đây là người bạn thân của mẹ, dì Ngô đó con, hồi nhỏ dì Ngô hay ôm con lắm.”

Sau khi chào hỏi và tán gẫu cùng với mấy người lớn tuổi được vài câu, bỗng nhiên Đỗ Trạch Thần nghe thấy được điều gì đó.

Dì Ngô là bạn thân của mẹ anh, dì đã đi theo chồng về phương Bắc sinh sống đến nay đã được mười mấy năm rồi, dạo gần đây, dì Ngô mới được điều đến trung ương.

Theo như bà được biết, thì Đường Huyên là mẫu người phụ nữ có gia đình điển hình nhất, hồi Đường Huyên kết hôn, bạn bè toàn là những người làm trong giới kinh doanh, hoặc kết hôn với người làm trong lĩnh vực quân sự và chính trị.

Không phải là họ tự hạ thấp bản thân, nếu so về lĩnh vực quân sự và kinh doanh thì nhà họ Nhiếp vẫn còn thua xa nhà họ Đường, mà bọn họ dám kiêu ngạo như vậy là do bọn họ có chút quan hệ trong lĩnh vực chính trị thôi.

Nghe được nội dung cuộc nói chuyện của họ, trong lòng Đỗ Trạch Thần cảm động: "Dì Ngô, dạ con có nghe đồn là gần đây nhà họ Nhiếp với mấy người lãnh đạo ở thành phố biển đến, dì có biết chuyện này không dì?”

“Thành phố biển hả?” Sau một hồi suy nghĩ, Ngô Mễ Trân đáp: "À, đó là người nhà họ Hoắc đó con.” Nói tới đây, Ngô Mễ Trân liền bĩu môi: "Chắc do ở miền Nam làm cha làm chúa quen rồi, nên mới hành động lỗ mãng, con cũng thấy đó, chúng ta đều là người tài mới được điều đến, nhưng địa vị cũng có thua kém gì đâu, vậy mà bọn họ lại muốn tranh giành được ngồi ở vị trí cao, thật là thú vị đấy.”

Đỗ Trạch Thần nói: "Hèn chi, thì ra là ‘thượng bất chính, hạ tắc loạn’.”

*Thượng bất chính, hạ tắc loạn: 上梁不正下梁歪: cấp trên mà không gương mẫu, ngay thẳng, chính trực thì sẽ không có uy tín, không thể làm gương và cấp dưới cũng sẽ dễ hư hỏng, vi phạm kỷ luật, pháp luật.

Ngô Mễ Trân nói: "Con bị làm sao vậy?”

“Dạ thì chuyện nhà họ Nhiếp đó dì.” Anh đáp: "Là chuyện liên quan đến nhà họ Nhiếp, họ rất ngạo mạn, mới tới đây ở được có một tháng mà đã khiến vài người phải nhập viện rồi, nếu mấy ngày nay bọn họ mà làm minh tinh nữa, chắc cả làng đều biết luôn dì.”

Lúc này, Ngô Mễ Trân hơi kích động: "Cái này hình như hơi quá lố rồi chăng? Mà cũng có ai thèm quan tâm đâu?”

“Dạ mặc dù bọn họ đều là những người đứng đầu, nhưng vẫn không thể kiện được.” Đỗ Trạch Thần nói: "Con đang suy nghĩ cách giải quyết vấn đề này đây dì. Chỉ cần bọn họ làm gì quá đáng, thì con gọi cảnh sát liền, mà họ đều là người có kinh nghiệm, nên vẫn lách luật được. Con sợ là quản không hết, rồi tương lai những người nhỏ bé kia cũng sẽ gặp xui xẻo.”

“Thấy cậu nói vậy là đã quản nó không được rồi.” Ngô Mễ Trân bèn thở dài: "Nói chứ bây giờ chẳng biết mấy người trẻ tuổi đang nghĩ cái gì nữa, nhưng tớ vẫn thấy Trạch Thần rất ngoan.”

Đường Huyên vừa cười vừa đáp: "Vết thương này chẳng có biện pháp nào chữa được, nên nó vẫn còn kém xa so với Chính Tư nhà cậu đấy.”

Ngô Mễ Trân định hỏi nhưng lại thôi, vì bà lại chọc vào nỗi đau của người khác. Lúc này, bà mới chịu chủ động hỏi: "Có chuyện gì à? Cậu có muốn tớ giúp gì cho cậu không?”

“Vậy là tốt rồi,” Đường Huyên đáp: "Mặc dù bác sĩ nói rằng nó không sao, nhưng phải mất mấy tháng nữa mới ổn lận, nhưng tớ luôn lo sợ có chuyện gì xảy ra với nó nữa. Các chuyên gia mà cậu biết đều rất tuyệt vời, vậy cậu tìm giùm tớ một người đến khám cho nó với nha.”

“Có chuyện gì vậy? À, cậu cứ yên tâm.” Ngô Mễ Trân đáp: "Đúng lúc tớ định giới thiệu Chính Tư nhà tớ cho Trạch Thần đây, nó lo sẽ không có bạn khi đến thành phố mới, sau này nếu gặp chuyện gì khó khăn, thì con hãy tìm Chính Tư là được, nó lớn hơn con mấy tuổi đó, chẳng lẽ nó không giúp được em trai à?”

“Vậy là tốt quá tốt dì ơi.” Đỗ Trạch Thần nói: "Dạo này con đang bị thương ở chân, nên cũng hơi chán, con nhất định sẽ đến chơi với anh Chính Tư.”

Thông tin hôm nay thu thập cũng khá nhiều. Từ khi bắt đầu có ý định muốn tiếp quản tập đoàn nhà họ Đường, chú Bạch đã không tiếc dạy cho anh. Vì chú Bạch đã hỏi kỹ càng thông tin của nhà họ Nhiếp rồi.

“Con nghĩ đúng rồi đó,” Chú Bạch nói: "Con có thể giao những việc này cho thế hệ trẻ của nhà họ Hàn, là họ hàng của Ngô Mễ Trân đó con.”

“Tuy người nhà họ Hoắc không khoa trương, nhưng họ đã đi đến nước này rồi thì cũng có chừng mực, còn nhà họ Nhiếp thì ngược lại, sợ người ta không biết.” Chú Bạch nói: "Nhưng mà có người biết cũng có sao đâu, trong cuộc đời của chú cũng có vài người bạn chân thành, còn những người chỉ lợi dụng nhất là vào những lúc quan trọng như nhà họ Nhiếp, nếu không có họ thì tập đoàn nhà họ Đường sẽ không thể tồn tại, phát triển đến bây giờ được đâu con.”

Đỗ Trạch Thần bày tỏ sự hiểu biết của mình, chợt anh nhận ra rằng ông ngoại tuy rằng không dạy anh những thứ quan trọng, nhưng ông vẫn luôn dạy anh cách làm người phải sống như thế nào, vì thế, cho tới khi lớn lên, anh chưa từng phạm bất kỳ sai lầm lớn nào. Lúc nhìn Nhếp Khởi Kiệt, anh liền nhớ đến ông ngoại đã để lại cho mình thứ quý giá nhất.

“Dạ vậy bố cháu biết không chú?” Bỗng nhiên Đỗ Trạch Thần nhớ ra những nguồn nhân lực này vô cùng quý giá, vì lúc nhìn thấy người nhà họ Nhiếp xấu hổ là anh đã biết rồi.

“Chú có biết đâu.” Chú Bạch đáp: "Hồi giờ chú chưa từng có ý định đưa cái đó cho ông ta, chỉ cần nó còn nằm trong tay cháu thì Đỗ Hoằng Nghị cả đời này sẽ không dám đụng vào hai mẹ con đâu.”

Nhưng mà hiện tại thì cũng chẳng cần thiết nữa rồi, Đỗ Hoằng Nghị còn không có đủ tư cách để đối xử tốt với hai mẹ con họ nữa.

Tác giả có điều muốn nói: Canh 2 rồi~~

Hôm nay lại là chương béo bở.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com