Buổi trưa trong lúc ăn cơm, thấy Đường Huyên đang có tâm trạng tốt, Đỗ Trạch Thần liền thoải mái hỏi bà: "Dạo này ba có về thăm mẹ nữa không ạ?”
Đường Huyên khựng lại, sau đó mỉm cười đáp: "Chuyện của nhà họ Đường sao có thể so sánh với chuyện ở công ty Anh Hoàng được con, bây giờ ba con còn bận hơn lúc khởi nghiệp nhiều, sợ là chưa tới nửa năm, ông ấy cũng chẳng có thời gian đó con.”
“Dạ vậy thôi ạ.” Đỗ Trạch Thần đáp: "Mẹ, con thấy dạo này sức khỏe của mẹ khá lên, mẹ có định làm gì không, chứ ngày nào cũng ở nhà riết hồi chán lắm. Hồi đó mẹ là sinh viên tài năng trong ngành quản lý, mẹ cũng có thể đến giúp ông ấy mà.”
“Nhưng mẹ lại nghĩ.” Đường Huyên than thở: "Sức khỏe của mẹ có kém lắm đâu, tại ông ấy quá cẩn thận, nên mới kiên quyết không cho mẹ nhúng tay vào thôi.” Nói đến đây, bà liền thì thầm với con trai: "Thật ra thì hồi trước ông ngoại của con đã để cho mẹ quản lý một công ty, lúc đó ba con không biết, nhưng mà con cũng phải nhớ giữ bí mật đó. Mà ông ấy đến cũng đúng lúc, nếu mẹ là chủ tịch, thì bây giờ chắc gì mẹ đã ngồi đây rảnh vậy.”
Mặc dù Đỗ Trạch Thần cười gian nhìn bà, nhưng trong lòng anh cũng rất khổ sở, thực ra thì cái gì ông ngoại cũng nghĩ dùm cho mẹ con bọn họ hết, cho dù gặp tình huống xấu nhất, hai mẹ con họ vẫn có thứ gì đó để khỏi phải vất vả.
Vì hồi trước anh luôn cứng đầu, bất hiếu nên bây giờ anh âm thầm thề trong lòng rằng sau này tuyệt đối sẽ không phụ lòng ông ngoại. Anh sẽ khiến cho Đỗ Hoằng Nghị phải hối hận về những mà ông ta đã làm với hai mẹ con bọn họ!
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, thấy ID người gọi, Đỗ Trạch Thần liền mỉm cười: "Thử vai xong rồi hả? Thành công rồi?”
Thấy đối phương chẳng nói gì, Đỗ Trạch Thần liền bày ra vẻ tự hào: "Tôi đã nói là em sẽ làm được mà! Bữa nay chúng ta phải đi ăn mừng liền, cứ để Chu Văn chở em đến đây rồi mình xuất phát nha.”
Thấy bộ dáng của anh như vậy, Đường Huyên vừa cười vừa nói: "Cuối cùng con trai mình cũng yêu đương rồi.”
Hồi yêu Bàng Tuyết Oánh, mỗi lần nhắc tới đối phương, hầu như Đỗ Trạch Thần chỉ có cảm giác như hai người chỉ là bạn thân thôi và anh cũng chẳng thể hiện rõ cảm xúc lắm. Còn đối với Thẩm Ấu Dao thì khác, vì chỉ cần một cuộc điện thoại thôi là mọi người ở xung quanh anh đều cảm nhận được niềm vui của anh rồi.
Mặc dù anh có chút thẹn thùng, nhưng da mặt dày vốn đã quen rồi: "Mẹ, lát nữa con sẽ đi hẹn hò với Ấu Dao, mẹ giúp con chọn một bộ quần áo được không mẹ?”
Đường Huyền trêu chọc anh: "Ủa, chẳng phải nói là đi ăn mừng sao? Sao lại thành đi hẹn hò rồi?”
“Đây không phải là mẹ dạy con sao?” Đỗ Trạch Thần nhướng mày cười xấu xa đáp: "Mình phải luôn tạo điều kiện chứ.”
Đường Huyên hiểu ngầm, bà cũng nhướng mày lên như Đỗ Trạch Thần: "Học sinh ngoan đó nha.”
Lúc này, cả hai mẹ con lăng xăng trong phòng thay đồ rất lâu. Vừa mới bước vào cửa, Thẩm Ấu Dao thất thần khi thấy Đỗ Trạch Thần ra chào đón mình.
Mặc dù đã quen với việc ở chung với gương mặt đẹp trai này được vài tháng rồi, nhưng vẫn không kịp đề phòng trong chốc lát, vả lại bữa nay hình như anh chuẩn bị rất chỉnh chu. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng rồi khoác vest kẻ sọc màu xám xanh bên ngoài, anh không còn ăn mặc kiểu trẻ trâu như hồi trước nữa, trông rất chững chàng và sang trọng hơn. Mái tóc bồng bềnh xoăn nhẹ, hoàn toàn làm nổi bật lên khuôn mặt góc cạnh một cách rõ ràng, ngay cả nốt ruồi ở khóe mắt trái cũng toát lên sự quyến rũ.
Vì đây là mẫu người đàn ông trầm tĩnh và gợi cảm nên mọi người dễ có suy nghĩ đen tối.
Trong nháy mắt, cô không thoát khỏi ánh mắt của hai người. Lúc này, hai người liếc nhau, họ đều thấy được sự đắc ý trong mắt đối phương. Đường Huyên rất vui, bà nhìn Thẩm Ấu Dao với hai má phiếm hồng: "Trạch Thần nói là hai đứa đi ăn mừng gì đó đúng không? Vậy con đến thay đồ đi, chứ mặc cái đó có bất tiện lắm không?”
Lúc này, trên người Thẩm Ấu Dao vẫn còn mặc chiếc váy đỏ đế chuẩn bị cho buổi thử vai, cô có chút do dự và cũng không thể từ chối được, vì người ta ăn mặc long trọng như vậy, còn cô thì mặc bộ đồ bình thường nên cũng không ổn cho lắm.
Thấy Đường Huyên đang nói hăng say về chuyện thay đồ, Đỗ Trạch Thần ở trong phòng khách cũng không kiên nhẫn nữa, anh liền đi tán gẫu với chú Bạch vài chuyện trong công ty Lãng Huệ.
Chờ Thẩm Ấu Dao đi ra khỏi phòng, Đỗ Trạch Thần rất ngạc nhiên, anh vừa cười vừa hỏi: "Mẹ, mẹ đang chuẩn bị đồ tình nhân cho con hở?”
Thẩm Ấu Dao thay một bộ đồ kẻ sọc cùng màu với bộ đồ của anh, nhưng nó dài hơn một chút, ở phía sau có dây buộc thắt lưng, còn bên trong là một chiếc váy ngắn màu trắng. Quả nhiên cô rất thích hợp mặc váy, đôi chân dài mang giày cao gót, trông rất đẹp, lớp trang điểm cũng được điều chỉnh lại thành kiểu trang điểm nhẹ nhàng và tự nhiên.
Thấy vậy, Đường Huyên chỉ mỉm cười đáp: "Hai đứa là vợ chồng, thì mặc đồ tình nhân có sao đâu? Chứ sao con không thích mặc cái này?”
“Dạ con thích chứ.” Đỗ Trạch Thần liền nịnh bà, anh còn không quên kéo theo Thẩm Ấu Dao: "Phải không Ấu Dao?”
Sợ anh làm mất lòng với Đường Huyên, Thẩm Ấu Dao bèn hùa theo: "Dạ, con cũng thích lắm.”
Trong lòng hai mẹ con đã hiểu rõ. Lúc này, cả hai đều cười phá lên.
Thấy Thẩm Ấu Dao không để ý, Đường Huyên còn nói thêm: "Bữa nay vui ghê, sau này sẽ cho hai đứa thêm vài bộ nữa.”
Thẩm Ấu Dao còn chưa kịp nói gì, thì Đỗ Trạch Thần vội đáp: "Dạ con cảm ơn mẹ, vậy sau này đồ của bọn con mẹ phụ trách luôn nha mẹ!”
Đường Huyên liền ra hiệu “ok”, sau đó đuổi khéo họ rời đi: "Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, hai đứa mau đi đi.”
Đỗ Trạch Thần dẫn Thẩm Ấu Dao đến cửa hàng vàng bạc trước, thấy vậy, cô liền nghi hoặc: "Bọn mình đến đây làm gì vậy?”
Đỗ Trạch Thần thần bí cười: "Vào đi rồi biết.”
Thấy hai người vừa bước vào, người quản lý liền ra chào đón: "Dạ có phải là Đỗ thiếu gia đến lấy nhẫn phải không ạ? Xin ngài chờ một chút ạ.”
Thẩm Ấu Dao bèn hỏi: "Anh đã đặt nhẫn rồi hả? Ở nhà cũng có mà?”
“Cái đó khác.” Đỗ Trạch Thần cười đáp: "Những thứ đó là mẹ chọn dùm, mà nhẫn cưới thì vẫn nên tự chọn, bữa trước anh có đặt trên Weibo, hôm qua họ thông báo tới lấy.”
Thẩm Ấu Dao ngập ngừng, lúc cô đang định hỏi có phải anh đang diễn trò không, thì người quản lý ở đó đã đem nhẫn đến, kỳ thật chọn đại một đôi là được rồi, cần gì phải phí tâm đến vậy: "Mời hai vị xem qua.”
Kiểu dáng rất có phong cách của Đỗ Trạch Thần, không tính là phô trương, nhưng cũng không quá chìm, mấy viên được khảm theo hình lượn sóng rất đẹp và sáng lấp lánh.
Đỗ Trạch Thần vừa cầm nhẫn cưới vừa ra hiệu cho Thẩm Ấu Dao.
Thẩm Ấu Dao nhìn quản lý bên cạnh, lúc này, cô do dự đưa tay ra. Trong khi đợi Đỗ Trạch Thần nghiêm túc đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, cô không khỏi nín thở. Đợi đến khi anh đã đẩy chiếc nhẫn vào sâu trong ngón tay cô, cô liền thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời cô cũng nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm ở phía đối diện.
Đỗ Trạch Thần cũng đang lo lắng... Cô còn chưa kịp nghĩ lý do tại sao lại như vậy thì đã thấy Đỗ Trạch Thần vươn tay về phía mình.
Dù biết đó chỉ là một động tác bình thường thôi nhưng nó làm cho cô cảm giác được sự trân trọng, thái độ nghiêm túc. Dường như anh phải nín thở, cẩn thận đeo nhẫn vào tay đối phương......
Thấy vậy, quản lý đứng ở bên cạnh nhìn liền nghĩ thầm, ai bảo đây là kết hôn giả, nhìn cách anh ta cầm nhẫn trịnh trọng như vậy là biết rồi, chứng tỏ anh ta rất coi trọng đối phương.
Nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay, Đỗ Trạch Thần cười nhếch mép, chả trách người ta lại nói đeo nhẫn cưới là muốn gài đối phương. Mặc dù đã đeo rất nhiều nhẫn, nhưng chiếc nhẫn này thật sự sinh ra loại cảm giác bị mắc kẹt. Từ đó cuộc sống của anh và người này phải kết nối với nhau, đó là một cảm giác rất tuyệt vời.
Thẩm Ấu Dao vẫn chưa để tay vào, nhưng dù sao thì đó cũng chỉ một chiếc nhẫn thôi, mà sao lại khiến bàn tay này không đặt vào được.
Cũng may là Đỗ Trạch Thần không làm gì quá lố khiến Thẩm Ấu Dao nghi ngờ, vả lại anh còn nhớ rõ mục đích đến đây, nên anh dẫn Thẩm Ấu Dao đi “Dạo bước trên mây” đã đặt trước liền.
“Dạo bước trên mây” là nhà hàng xoay cao nhất ở thành phố Yên, từ trên cao nhìn ra có thể ngắm hồ Côn Lâm và Lâm Uyển. Cảnh vật và hồ nước ở đây rất đẹp.
Lúc đi theo Đỗ Trạch Thần vào thấy các cặp đôi trẻ tuổi, nhiều bó hoa tươi, rượu vang, violin, bỗng nhiên Thẩm Ấu Dao mới nhớ ta chỗ này cũng là nơi hẹn hò nổi tiếng đây mà......
Địa điểm hẹn hò......, cảnh tượng trước mắt làm cho cô liên tưởng đến ngày Quốc Khánh.
Thẩm Ấu Dao vội vàng lắc đầu để loại bỏ ý nghĩ không thể giải thích được này.
Sự xuất hiện của hai người đã thu hút sự chú ý của nhiều người trong phòng ăn, đặc biệt là Đỗ Trạch Thần, ngoại hình của anh vốn đã rất thu hút rồi, mặc dù giờ ngồi trên xe lăn, nhưng mùi hormone quyến rũ vẫn tỏa ra. Đây là thứ không phải ai cũng có thể làm được.
Cũng như một người đàn ông bình thường với một người khuyết tật đều hoàn thành cuộc đua 100 mét cùng một lúc, thì mọi người sẽ ngưỡng mộ người khuyết tật hơn, bởi vì tất cả mọi người biết rằng những người khuyết tật sẽ nỗ lực nhiều hơn khi so với người bình thường, và thứ giá trị nhất chính là anh ta có sự lạc quan và mạnh mẽ.
Trước mắt thì Đỗ Trạch Thần đang trong tình trạng như vậy, xe lăn tựa hồ cũng không thể cản trở anh bất cứ chuyện gì. Vì anh còn kéo ghế ra cho cô ngồi rồi mới điều khiển xe lăn ngồi bên phía đối diện.
Không biết có phải chịu ảnh hưởng của những ánh mắt xung quanh hay không mà Thẩm Ấu Dao cũng cảm thấy bữa nay người ngồi đối diện mình cực kỳ hấp dẫn, vì thế, cô mới muốn đi gặp anh.
Hình như Đỗ Trạch Thần vẫn chưa phát hiện ra, anh vẫn bình tĩnh gọi món xong liền nâng ly rồi cười với cô: "Chúc mừng em đã thử vai thành công.”
Thẩm Ấu Dao ngây người, cô vội cụng ly với anh, lúc mới đưa ly rượu tới môi, thì cô đã nhìn thấy hai người từ cửa đi vào rồi, thấy vậy, cô không khỏi nhướng mày.
Đỗ Trạch Thần nhìn theo ánh mắt cô, rồi mỉm cười: "Trùng hợp vậy, họ cũng tới hẹn hò à.”
Tại sao lại có từ “cũng” trong đây, chẳng phải tụi mình đến chỉ để ăn thôi sao? Thẩm Ấu Dao thầm nghĩ.
Ban đầu, Đỗ Niệm Dương với Thành Nhụy không nhìn thấy hai người bọn họ. Lúc người phục vụ dẫn đi qua, thì xe lăn của Đỗ Trạch Thần trông khá là bắt mắt đã thu hút được sự chú ý của hai người.
Thành Nhụy theo bản năng liền dừng lại chào hỏi: "Đỗ thiếu gia.”
Đỗ Trạch Thần nâng ly rượu về phía cô ta với ánh mắt không chút ác ý: “Hai người hẹn hò vui vẻ nha.”
Đỗ Niệm Dương khựng lại, có vẻ như anh ta muốn nói cái gì đó, nhưng lại bị Thành Nhụy cản lại, vì thế, anh ta đành mỉm cười: "Không ngờ lại trùng hợp đến vậy, mà cũng đúng lúc tôi muốn nói chuyện với Đỗ thiếu gia trước được không?”
“Nếu nói chuyện về Lãng Huệ thì thôi dẹp đi.” Đỗ Trạch Thần thẳng thắn từ chối: "Chúng ta không cần phải lãng phí thời gian của nhau, nhà họ Thành muốn hợp tác với nhà họ Đỗ mà, nên cô hãy đi tìm bạn trai của cô là được rồi.”
“Anh nên biết là nếu nhà họ Thành mà gia nhập thì hạng mục đó sẽ như hổ mọc thêm cánh đó.” Thành Nhụy cố gắng thuyết phục anh.
Đỗ Trạch Thần đáp: "Không cần nhà họ Thành đâu, chỉ cần nhà họ Đường là đủ rồi, dù sao thì đó cũng là hạng mục mà tôi đang làm, tôi tự mình làm được. Tôi không thích lôi kéo nhà họ Thành vào đây.”
“Về mặt công nghệ với tài nguyên thì nhà họ Thành còn thua nhà họ Đường đấy,” cuối cùng Đỗ Niệm Dương cũng mở miệng: "Vả lại, làm sao mà anh xác định là nhà họ Đường có thể giúp anh? Anh không hiểu gì hết, chỉ dựa vào cổ phiếu để chia lợi nhuận thôi à?” Anh ta nhìn xuống chân Đỗ Trạch Thần: "E là cuối cùng vẫn phải năn nỉ chủ tịch thôi. Có phải anh đang bị thương anh thấy mình được thương hại, có phải không, mấy người đã nhường anh thật đáng đời ư? Anh vẫn chưa ăn đủ mùi cay đắng à?”
Sắc mặt Đỗ Trạch Thần trở nên lạnh lùng, anh thản nhiên đáp: "Cái này không cần cậu quan tâm, tôi tự lập quen rồi, về phần sau này phải chịu khổ tôi cũng chịu, ba mẹ tôi còn chưa nói tôi như vậy, cậu dựa vào đâu mà đi dạy đời tôi vậy hả?” Lúc này, anh mới nhận ra: "Á à, tôi biết rồi, không phải là cậu đang dạy tôi mà là đang cố làm nhục tôi đấy.”
“Nhưng mà cậu cũng phải biết là sự sỉ nhục chỉ là thứ mình áp đặt lên kẻ yếu thôi. Cậu nói xem, giữa hai chúng ta ai yếu hơn? Đừng nói là cậu thấy tôi đang bị gãy chân liền nghĩ tôi là kẻ yếu đó chứ?” Đỗ Trạch Thần cảm thấy thật nực cười, anh nói tiếp: "Haizz, cậu vẫn ngây thơ như vậy nên tôi cũng không đành lòng bắt nạt đâu, thôi cậu hãy mau đi hẹn hò gì đó đi, Thành tiểu thư vẫn còn ở đây, đừng tự rước lấy nhục nhé.”
Khuôn mặt Đỗ Niệm Dương lạnh lùng vẫn bày ra vẻ cười châm biếm. Thấy bầu không khí ngày càng ngột ngạt, nhưng Thành Nhụy vẫn còn muốn tiếp tục thử thuyết phục Đỗ Trạch Thần. Cho dù không có được hạng mục này, cô cũng không có ý định làm ầm lên, vì thế, cô vội hòa giải hai người, rồi kéo Đỗ Niệm Dương rời đi.
Đỗ Trạch Thần ném tập tài liệu của bọn họ ra sau đầu, vì đây là lần hẹn hò đầu tiên với Ấu Dao, nên anh không muốn làm cô mất hứng. Anh nhìn Thẩm Ấu Dao cạo sạch món tráng miệng sau bữa ăn mà không khỏi bật cười: "Em thích ăn món tráng miệng à?”
Thẩm Ấu Dao ngượng ngùng đặt thìa xuống: "Ưm tôi thích lắm, nhưng mà em sợ mập, nên chỉ có thể ăn một xíu thôi.”
Vì trước đây từng là vận động viên thi đấu, nên ba cô quản lý chế độ ăn kiêng khá chặt chẽ. Cô không được phép động vào các loại thực phẩm có hàm lượng calo cao như mấy món chiên xào và món tráng miệng.
Lúc mới đến đây, cô còn tưởng rằng thân thể này ăn chưa đủ mập, nên thả ga ăn điên cuồng suốt hai ngày, kết quả là lúc đến lớp, khi lấy cân đo lại thì đã bị tăng cân và thế là cô bị giáo viên chuyên quản lý về vóc dáng người giáo huấn cho một trận, cô chỉ có thể miễn cưỡng dứt bỏ, nhưng cái này vẫn ổn hơn khi so với lúc làm vận động viên một chút. Nghĩa là cô chỉ cần kiểm soát lượng thức ăn thôi, chứ không phải là không thể đụng vào hoàn toàn.
Nghĩ tới đây, cô liền theo bản năng cầm lấy thìa cạo lớp kem trên bát thủy tinh...
Đỗ Trạch Thần không nhịn được bèn bật cười, anh không nghĩ tới cô lại là một con mèo tham ăn, bình thường thật sự là cô che giấu quá kỹ, nên giờ nhìn thấy dáng vẻ của cô như vậy, anh thật sự muốn gọi món tráng miệng nào mà cao hai mét cho cô ăn.
Nhưng khi nghĩ lại dù gì cô cũng sắp vào đoàn làm phim rồi, nên Đỗ Trạch Thần phải giữ lại một ít, nên anh chỉ gói lại hai miếng bánh ngọt nhỏ cho cô thôi.
Cách đó không xa, Thành Nhụy với Đỗ Niệm Dương vẫn còn đang để ý đến hai người cho đến lúc cả hai rời đi, thấy Đỗ Trạch Thần cười hì hì cầm túi xách và gói bánh lại giùm Thẩm Ấu Dao, dường như một chút cũng không bị bọn họ làm ảnh hưởng, Thành Nhụy bắt đầu do dự. Mặc dù hai chân Đỗ Trạch Thần đã bị tàn phế, nhưng dựa vào tình huống gần đây, đối phương vẫn mạnh hơn Đỗ Niệm Dương rất nhiều, liệu lựa chọn của mình có phải là quá sớm rồi chăng?
Lúc này, Đỗ Niệm Dương cũng không biết rằng Thành Nhụy đang do dự. Anh ta chỉ cho rằng Đỗ Trạch Thần đang cố tỏ ra dũng cảm mà thôi, chứ hồi giờ làm gì có mấy người có thể không quan tâm chuyện hai chân mình phế đi đâu? Chẳng phải những kẻ yếu chính là những kẻ đã bị què chân sao? Anh ta liền lắc đầu, sau đó nói với Thành Nhụy: "Anh ta lạc quan với tự tin quá mức rồi, đường nào ngày mai trong bữa tiệc sinh nhật của Nhiếp thiếu gia cũng bị đả kích cho mà xem.”
Nghe đến chữ “Nhiếp thiếu gia”, Thành Nhụy liền nhíu mày lại, cô lập tức nghĩ đến chuyện gì đó: "Nhiếp thiếu gia có dự án riêng nào không ta? Liệu anh ta có quan tâm đến trò chơi này không?”
Hai mắt Đỗ Niệm Dương sáng lên: "Vậy là còn cơ hội hỏi anh ta rồi.”
Tác giả có điều muốn nói: Cảm ơn các bạn đã bỏ phiếu bá vương cho tôi hoặc tưới nước dinh dưỡng thiên thần nhỏ nha~
Cảm ơn các bạn rất nhiều, tôi sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ đây!