Yêu Cầu Giữ Khoảng Cách

Chương 84: Một Vụ Ủy Thác Kỳ Lạ (PN Hai)



Sáng hôm sau, khi Tạ Minh Quỳnh thức giấc, đầu óc vẫn còn vương lại chút mơ màng.

Nàng cảm giác mình vừa trải qua một giấc chiêm bao đầy xáo trộn. Cơn mộng mị ấy không phải vì ký ức hỗn loạn, mà bởi nội dung của nó quá đỗi nồng nàn, thậm chí có thể dùng hai chữ "mị loạn" để hình dung.

Có lẽ vì trước khi ngủ đã cùng Ngô Diểu vui chơi quá đà, nên ngay cả trong mơ, nàng vẫn thấy mình bị chiếc còng tay khóa chặt vào đầu giường. Chẳng thể chạy trốn, cũng không cách nào né tránh, nàng chỉ biết bị động đón nhận những cái v**t v* và nụ hôn không chút kiêng dè của Ngô Diểu.

Chiếc sofa ngoài phòng khách như thấm đẫm một màu sắc ám muội và đậm đặc. Nàng và Ngô Diểu quấn lấy nhau không rời, không gian tĩnh lặng chỉ còn vọng lại tiếng th* d*c cùng những tiếng khẽ thốt lên của nàng. Có lẽ trong đó còn lẫn cả vài lời cầu xin tha thứ, nhưng Ngô Diểu chưa bao giờ vì thế mà buông tha. Từng tấc thịt da trên cơ thể nàng đều hằn dấu nụ hôn của đối phương. Đầu môi và đầu lưỡi mang theo nhiệt độ nóng bỏng khiến người ta mệt nhoài đến mức muốn phát điên, nhưng rồi cũng chỉ biết đắm mình trong cơn khoái lạc tột cùng, dùng những cái rùng mình run rẩy để diễn tả cảm giác như đang lững lờ trôi dạt giữa chín tầng mây.

Khi nàng thực sự tỉnh giấc, vị trí bên cạnh đã trống không. Minh Quỳnh nằm trên giường mình, đón những tia nắng lười biếng rọi xuống, sưởi ấm thân hình còn đang chút mỏi mệt, rã rời.

Ký ức của nàng vẫn còn mắc kẹt trong giấc chiêm bao, khiến thực tại và ảo ảnh cứ thế đan xen, hư thực khó phân. Phải đến khi Ngô Diểu gõ cửa phòng, nàng mới thực sự hoàn hồn. So với nàng, Ngô Diểu trông tỉnh táo hơn hẳn, có lẽ nhờ khả năng phục hồi đáng kinh ngạc, chỉ cần một giấc ngủ ngon là lại tràn đầy sinh lực như chưa hề có cuộc tiêu hao nào.

Minh Quỳnh lững thững bò ra khỏi giường, ăn sáng trong trạng thái mơ màng. Mãi đến lúc sắp ra khỏi cửa, nàng mới dội nước lạnh lên mặt để ép mình phải tỉnh táo lại.

Lần này Minh Quỳnh chủ động cầm lái. Nàng lên ghế tài, vận động gân cốt một chút rồi nhấn ga chạy thẳng đến cửa nhà tang lễ. Quán trưởng lúc này đang nhàn nhã uống trà trong văn phòng. Ngay khi bước vào, cả Minh Quỳnh lẫn Ngô Diểu đều không giấu nổi vẻ hoang mang trên mặt.

Ngô Diểu lên tiếng trước: "Người quá cố đâu rồi ạ? Còn thân nhân của họ đâu?"

Quán trưởng đưa mắt nhìn khóm thường xuân bên ngoài cửa sổ, khẽ mỉm cười: "Cứ bình tĩnh, người quá cố lát nữa sẽ tự mình đến đây thôi."

Ngô Diểu: "?"

Đã thấy quán trưởng thong thả như vậy, hai người cũng chẳng buồn sốt ruột nữa. Họ tự tìm ghế sofa trong văn phòng rồi ngồi xuống.

Minh Quỳnh khẽ ngáp một cái, ánh nắng ngoài cửa sổ hắt lên mí mắt khiến nàng cảm thấy đôi chút mỏi mệt. Sáng nay soi gương, nàng phát hiện trên lưng và xương quai xanh vẫn còn hằn rõ những dấu vếtmà Ngô Diểu để lại. May mà trời đã vào đông, nàng có thể diện áo khoác và áo len cổ cao để che đi sự tình tứ ấy.

Dĩ nhiên, trên người Ngô Diểu cũng không thiếu dấu ấn của nàng. Tối qua vì chút dỗi hờn, Minh Quỳnh đã mạnh dạn để lại một vết hôn ngay trên yết hầu của đối phương. Sáng nay, Ngô Diểu định cứ thế hiên ngang mang dấu vết ấy ra đường, khiến Minh Quỳnh phải hốt hoảng kéo lại, cưỡng ép dặm thêm mấy lớp kem nền mới chịu buông tha.

Ngô Diểu vốn dĩ chẳng mấy bận tâm đến việc để lộ dấu vết, nhưng Minh Quỳnh thì lại có chút ngượng ngùng. Dù nàng có cái nhìn rất cởi mở về tình yêu và chuyện chăn gối, nhưng với tư cách là một người hướng nội, việc phải đối diện với những lời trêu chọc về sự riêng tư thực sự khiến nàng thấy khó xử. Da mặt nàng dù sao vẫn chưa tu luyện được đến độ vạn hỏa bất xâm.

Khổ nỗi, lớp kem nền và che khuyết điểm không tài nào giấu nhẹm được mọi dấu vết. Quán trưởng nheo mắt nhìn cổ Ngô Diểu một hồi, rồi buông một câu đầy ý vị sâu xa: "Người trẻ tuổi thì cũng nên biết tiết chế một chút."

Tai Minh Quỳnh nóng bừng, cái đỏ lan dần lên tận đỉnh đầu. Những lời này thốt ra từ miệng bậc trưởng bối quả thực khiến người ta chỉ muốn tìm lỗ nẻ mà chui xuống cho xong.

Ngô Diểu lại chẳng mấy đồng tình, cô nhìn quán trưởng rồi thản nhiên đáp: "Còn trẻ thì phải làm những gì mình muốn chứ ạ."

Minh Quỳnh chỉ muốn bịt tai lại, trong lòng không ngừng gào thét: Rốt cuộc tại sao Ngô Diểu lại có thể thản nhiên thảo luận chuyện này với quán trưởng như không có gì xảy ra thế kia? Và tại sao cả căn phòng này, dường như chỉ có mỗi mình nàng là thấy xấu hổ vậy?

Thế nhưng, nỗi ngượng nghịu của nàng không kéo dài được bao lâu thì bị một tràng cười vang dội từ ngoài cửa cắt ngang.

"Nói hay lắm!" Người chưa thấy đâu mà tiếng đã tới trước. "Tuổi trẻ là phải tranh thủ làm những gì mình thích."

Cả Minh Quỳnh và Ngô Diểu đều bị thu hút bởi âm thanh ấy. Ngay sau đó, một cụ bà chừng sáu bảy mươi tuổi bước vào. Cụ có mái tóc xoăn nhuộm đủ năm sắc xanh đỏ tím vàng lục rực rỡ, khoác trên mình chiếc áo gile hàng hiệu, chân đi giày thể thao thời thượng. Một tay cụ nâng ly trà sữa lài, mắt đeo kính râm cực ngầu.

Nhìn thấy cụ, Minh Quỳnh không khỏi cảm thán trong lòng: Đúng là một lão thái thái chất chơi, phong cách đến mức khiến nàng cảm thấy mình còn già cỗi hơn cả cụ. Kể từ khi tốt nghiệp cấp ba, nàng chưa từng gặp ai ngầu đến nhường này.

Quán trưởng vừa thấy cụ liền đứng dậy tiếp đón: "Cuối cùng thì bà cũng đến."

Ông quay sang giới thiệu với hai người: "Đây chính là người chết – bà Diệp Uyển Hồng."

Minh Quỳnh và Ngô Diểu: "?"

Bốn người đưa mắt nhìn nhau trong im lặng.

"Sao thế? Ngẩn người ra hết rồi à, ha ha!" Bà Diệp Uyển Hồng cười lớn, bà chìa tay ra một cách đầy phong cách: "Chào hai cháu, ta là Diệp Uyển Hồng, là một rapper."

Minh Quỳnh và Ngô Diểu lại ngơ ngác: "?"

"Rapper ạ?" Minh Quỳnh lộ vẻ hoang mang. "Bà là ca sĩ nhạc rap sao? Hình như cháu chưa từng nghe qua bài hát nào của bà thì phải?"

Dù không hay nghe rap, nhưng nàng là người nằm vùng trên mạng xã hội, tin tức gì cũng nắm bắt rất nhanh. Nếu có ca sĩ nào nổi tiếng một chút, dù không quen nàng cũng phải có ấn tượng mới đúng.

"Nghệ danh tiếng Anh của ta là Sandy," bà Diệp Uyển Hồng nói. "Nhạc của ta đều ở đây cả, các cháu chưa nghe qua cũng phải thôi."

Dứt lời, bà móc từ trong túi ra một đĩa CD kiểu cổ điển: "Toàn bộ tinh túy nằm ở đây."

Trước đây Minh Quỳnh chỉ nghe nói đến việc các nghệ sĩ dòng nhạc dân gian tự in đĩa CD, đây là lần đầu tiên nàng tận mắt nhìn thấy bản thật.

"Bà ấy là người chết sao?" Ngô Diểu nhìn bà Diệp Uyển Hồng, vẻ mặt đầy mờ mịt. "Nhưng trông bà ấy còn sinh long hoạt hổ hơn cả con nữa."

"Là như đã chết, hiểu không?" Bà Diệp Uyển Hồng tháo kính râm xuống. "Giới trẻ các cháu sao mà chậm cập nhật xu hướng thế? Ta đây là trạng thái sắp đi mà chưa đi, chuẩn bị làm một chuyến hành trình tử vong cuối cùng."

Ngô Diểu lắc đầu: "Cháu không hiểu, cũng không rõ lắm."

Tính cách cô vốn thận trọng với cái chết, chẳng bao giờ thích đem chuyện sống chết ra làm trò đùa, nên cô không thể hiểu nổi thái độ thản nhiên đến lạ lùng của bà cụ trước cửa tử. Cô quay sang nhìn quán trưởng, chờ đợi một lời giải thích thỏa đáng.

"Chuyện này nói ra thì dài lắm, hai đứa ngồi xuống đi." quán trưởng kéo bà Diệp Uyển Hồng ngồi xuống, ra hiệu cho hai chị em cùng ngồi, rồi mới chậm rãi kể lại đầu đuôi: "Bà Diệp Uyển Hồng đây trước khi nghỉ hưu là giáo viên tiếng Anh, đã đứng lớp hơn bốn mươi năm trời."

Có lẽ vì cuộc đời dạy học quá đỗi bình lặng, con đường sự nghiệp cũng bằng phẳng êm đềm, nên cả đời bà Diệp luôn bị gắn chặt với hai chữ ổn định và ngoan hiền. Chính vì vậy, đến những năm tháng xế chiều, bà bỗng muốn được nổi loạn một lần cho thỏa.

Bước đầu tiên trong công cuộc nổi loạn ấy chính là đi nhuộm tóc. Khi đó tóc bà đã bạc trắng, lúc thợ làm tóc đưa bảng màu cho chọn, bà nhìn đi nhìn lại rồi như phát hiện ra một chân trời mới. Bà quyết định nhuộm luôn cả bảng màu lên đầu, tạo thành một mái tóc cầu vồng siêu thực.

Cái ngày bà tự tin mang mái tóc ấy ra đường, tỉ lệ người qua đường ngoái lại nhìn phải gọi là tuyệt đối.

Bản thân bà Diệp Uyển Hồng lại cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Kể từ ngày đó, bà bắt đầu thử sức với đủ mọi thứ mới mẻ, và cuối cùng quyết định chọn làm rapper cho sự nghiệp tái khởi nghiệp ở tuổi xế chiều. Sẵn có điều kiện kinh tế, bà chẳng ngại tự bỏ tiền túi để ra hẳn album riêng.

Tất nhiên, lý do chính yếu nhất khiến bà chọn dòng nhạc này là vì nó... dễ thực hiện nhất. Các kỹ thuật viên trong phòng thu đều là những bậc kỳ tài, so với giáo viên âm nhạc ở trường của bà ngày xưa thì lợi hại hơn nhiều. Bất kể bà hát dở đến đâu, hay có lệch tông lạc điệu thế nào, qua tay họ chỉnh sửa là mọi thứ lại đâu vào đấy, nghe vừa lọt tai vừa đúng nhịp. Đỉnh cao nhất là dù bà có mù tạc về nhạc lý đi chăng nữa, họ vẫn có thể phù phép giọng hát của bà trở nên nghệ thuật như một đại nhạc sĩ, lại còn vương vấn chút phong trần, tang thương.

Đến mức khi bà mang đĩa CD về cho con gái nghe, con gái bà cũng chẳng thể nhận ra đó chính là giọng của mẹ mình.

Tiếc là doanh số album lại thảm hại vô cùng. Suốt nửa năm trời bà chỉ bán được vỏn vẹn bốn, năm đĩa. Về sau bà mới phát hiện ra số đĩa đó cũng là do con gái mình vì thương mẹ bán ế nên đã vận động bạn bè mua ủng hộ. Dù vậy, những điều đó cũng chẳng thể dập tắt được ngọn lửa đam mê trong bà. Bà cụ tự nhủ, mình mới bảy mươi lăm tuổi thôi mà, vẫn là cái tuổi để xông pha và trải nghiệm.

Thế nhưng gần đây có vài chuyện xảy ra khiến bà phải suy nghĩ. Những người bạn già lần lượt qua đời khiến bà cảm nhận sâu sắc sự vô thường của kiếp nhân sinh. Đứng giữa tang lễ của những người bạn cũ, lòng bà bỗng trở nên trống trải, hoang hoải. Từ đó, một ý tưởng táo bạo chợt nảy ra trong đầu: bà muốn tận mắt chứng kiến xem sau khi mình nằm xuống, mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào.

Ý nghĩ ấy cứ quanh quẩn trong lòng bà suốt một thời gian dài, cho đến khi bà quyết định biến nó thành hiện thực. Bà tìm đến người bạn cũ là quán trưởng Kim để đưa ra yêu cầu kỳ lạ của mình.

Quán trưởng Kim nhìn hai chị em rồi giải thích: "Bà ấy muốn một chuyến hành trình trước khi nhắm mắt thật mới mẻ và độc đáo. Bà ấy muốn mình giống như một linh hồn, lặng lẽ đi theo hai đứa suốt dọc đường."

Ngô Diểu nghe xong thì ngẩn người: "..."

Trong suốt sáu năm làm nghề, đây là lần đầu tiên cô gặp phải một yêu cầu lạ đời đến thế. Cô thẳng thừng đáp lại: "Cháu thực sự không hiểu nổi."

"Ối chà, các người đi đâu thì ta theo đó." Diệp Uyển Hồng vội vàng lên tiếng: "Ta muốn đi du lịch cùng bốn người các người."

"Cháu là người chở xác, không phải hướng dẫn viên du lịch." Ngô Diểu khoanh tay trước ngực, lạnh lùng đáp.

"Vậy cháu cứ coi ta là thi thể đi." Vừa dứt lời, Diệp Uyển Hồng đã leo tót lên bàn làm việc của quán trưởng nằm thẳng cẳng, bắt đầu giở trò ăn vạ: "Giờ cô có thể xem ta là người chết rồi đó, cứ giả vờ như ta đã tắt thở là được chứ gì."

Ngô Diểu: "..."

Quán trưởng ghé sát tai cô nói nhỏ: "Lần này bà ấy trả thù lao năm vạn."

"Được thôi, cháu đồng ý." Ngô Diểu lập tức đổi giọng.

Tạ Minh Quỳnh: "..."

Nàng thầm thì bên tai Ngô Diểu: "Nguyên tắc của em đâu rồi?"

Ngô Diểu chớp chớp mắt, tỉnh bơ hỏi lại: "Cái gì cơ? Em từng có thứ đó sao?"

Ngoại trừ việc tiêu diệt tội phạm ra, Ngô Diểu xưa nay vốn chẳng có nguyên tắc gì quá khắt khe. Dù là việc bản thân có chút kháng cự, nhưng chỉ cần tiền trao cháo múc, cô chẳng ngại ngần gì mà không làm. Chẳng phải chỉ là lên lộ trình đi du lịch thôi sao? Chuyện nhỏ như con thỏ.

Dẫu vậy, cô vẫn cần hỏi qua ý kiến của Tạ Minh Quỳnh: "Chị thấy thế nào?"

Tạ Minh Quỳnh thực ra chẳng nề hà gì. Nàng vốn cũng tò mò về Diệp Uyển Hồng, bởi xung quanh nàng chưa từng xuất hiện một bà lão nào đặc biệt và phá cách đến thế, mà yêu cầu đối phương đưa ra xem chừng cũng rất thú vị.

"Được rồi, thế bà muốn khi nào xuất phát?" Lúc này Ngô Diểu mới gật đầu hỏi vào trọng tâm.

Diệp Uyển Hồng thực lòng muốn đi ngay lập tức, nhưng dù có gan trời bà cũng chẳng dám làm liều. Bà cần phải báo cáo trước với con gái một tiếng, rồi nhờ nó xin phép nghỉ ở trường đại học lão niên, bằng không nhà trường sẽ mời phụ huynh lên làm việc mất.

Gần đây trường mới ra quy định: người già muốn xin nghỉ nhất định phải có chữ ký xác nhận của con cái hoặc người nhà, nếu không giáo viên sẽ đến tận nhà thăm hỏi. Nếu bị phát hiện trốn học ác ý, người đó còn phải chịu phê bình trước toàn trường.

Diệp Uyển Hồng vốn là người hiếu thắng, bà không tài nào chịu nổi cảnh bị bêu tên phê bình. Dẫu bản chất của một rapper là nổi loạn, việc viết bản kiểm điểm với bà cũng dễ như ăn cháo, nhưng cả đời đi dạy học, làm gương bao nhiêu năm, cái danh dự hão này vẫn khiến bà thấy đôi chút ngượng ngùng.

Bà cụ trầm ngâm một lát rồi mới nói: "Để ta chuẩn bị xong xuôi sẽ gọi điện cho cháu, lúc đó chúng ta sẵn sàng là xuất phát thôi."

Ngô Diểu gật đầu đồng ý. Trút được gánh nặng trong lòng, Diệp Uyển Hồng vui vẻ rời đi. Quán trưởng cũng không giữ hai người lại lâu, chỉ dặn dò một câu rằng tiền xe lượt về ông sẽ thanh toán toàn bộ rồi để họ ra về.

Tạ Minh Quỳnh và Ngô Diểu hôm nay không có kế hoạch gì khác nên nhanh chóng trở về nhà. Tuyết Sinh và Minh Bạch sau một ngày dài mệt mỏi vẫn đang nằm cuộn tròn trên ghế sofa ngủ lấy sức; thấy chủ về, chúng cũng chỉ lười biếng vẫy vẫy cái đuôi chào đón.

Liếc nhìn đồng hồ, Ngô Diểu đi thẳng vào bếp chuẩn bị cơm nước, còn Tạ Minh Quỳnh quyết định dành cả buổi chiều để ngủ bù. Sau bữa cơm, Tạ Minh Quỳnh lên giường nằm, đám nhỏ một mèo một chó cũng quấn quýt vây quanh nàng. Chẳng bao lâu sau, một lồng ngực ấm áp khác lại lén lút dán sát vào sau lưng.

Tạ Minh Quỳnh lập tức cảnh giác: "Chị muốn đi ngủ."

Ngô Diểu vùi mặt vào hõm cổ nàng, lầm bầm đầy vẻ lên án: "Em có cấm chị ngủ đâu?"

Tạ Minh Quỳnh gật đầu: "Đúng vậy còn gì."

Ngô Diểu: "..."

Thôi được, đúng là em có tiền án thật.

"Nhưng lần này em chỉ muốn lên giường ngủ cùng chị một lát thôi mà." Hơi thở của Ngô Diểu phả vào cổ Tạ Minh Quỳnh khiến nàng rụt người lại vì ngứa.

"Không được nghịch ngợm." Nàng lên tiếng cảnh báo, đồng thời giữ chặt lấy bàn tay đang táy máy của Ngô Diểu.

Ngô Diểu ngoan ngoãn gật đầu, cọ nhẹ lên má nàng. Cảm thấy tư thế nắm tay này hơi lạ lẫm, cô bèn lách những ngón tay mình vào kẽ tay Tạ Minh Quỳnh, mười ngón đan chặt lấy nhau. Hai người, một mèo, một chó, cứ thế bình yên nằm cạnh nhau rồi nhanh chóng chìm sâu vào giấc mộng.

Mãi đến tám giờ tối, Tạ Minh Quỳnh mới giật mình tỉnh giấc vì một tiếng động lớn. Có lẽ đêm qua Ngô Diểu cũng đã thấm mệt nên mới có thể cùng nàng ngủ say sưa đến tận giờ này. Chuông điện thoại reo vang liên hồi, phá tan bầu không khí tĩnh lặng khiến Minh Minh và Tuyết Sinh đang ngủ say cũng phải dựng đứng lông cổ, ngơ ngác nhìn quanh.

Ngô Diểu cũng mở mắt, nhìn lướt qua màn hình điện thoại đang hiện lên cái tên Diệp Uyển Hồng. Vừa nhấn nút nghe và mở loa ngoài, giọng của bà Diệp đã vang lên đầy lén lút như đang làm chuyện gì mờ ám: "Alo? Ngô Diểu? Tạ Minh Quỳnh? Hai đứa đến đón ta ngay đi."

"Bà đang ở đâu ạ?" Ngô Diểu vẫn nằm trên giường, đôi mắt nửa nhắm nửa mở. Chỉ cần được nằm cạnh Tạ Minh Quỳnh, ngửi thấy mùi hương quen thuộc của nàng là cô luôn ngủ rất sâu và mất cảnh giác, phải mất một lúc bộ não mới bắt nhịp lại được.

"Ở cổng khu tập thể nhà ta chứ đâu!" Diệp Uyển Hồng giục giã: "Hai đứa mau lên, chậm tí nữa con gái ta phát hiện là ta không đi được đâu đấy."

Ngô Diểu ngẩn ra: "Ơ? Chẳng phải chị nhà đã đồng ý cho bà đi rồi sao?"

Diệp Uyển Hồng đáp bằng giọng đầy tự hào: "Đồng ý rồi, nhưng ta bảo với nó là sáng mai mới đi. Mà cháu xem, đã là rapper thì ai lại khởi hành vào buổi sáng, phải đi giữa đêm mới đúng chất chứ! Ta định lẻn đi ngay lúc này để cho nó một bất ngờ nhỏ."

Ngô Diểu: "..."

Ngô Diểu day day huyệt thái dương, tắt điện thoại của bà Diệp rồi nhấc bé Minh Minh đang nằm trên ngực mình ra. Cô chìa tay về phía Tạ Minh Quỳnh – người vẫn còn đang lơ mơ vì chưa tỉnh ngủ, khẽ nói: "Đi thôi, chúng ta lên đường nào."