Tôi không nói cho anh biết chuyện tôi với Hà Phi chỉ là người yêu hờ, còn cố tình gọi điện cho Hà Phi ngay trước mặt anh.
Chu Thời Yến tựa như chẳng hề nghe thấy gì, đợi tôi cúp máy xong liền hỏi tối nay đi hẹn hò muốn ăn món gì.
Sợi dây lý trí trong lòng tôi căng như dây đàn, tôi và Chu Thời Yến đều mang toan tính riêng, muốn xem xem vở kịch lớn sau ngày tái hợp này, ai sẽ là người không trụ nổi trước.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ là người cười đến cuối cùng, nhưng cuối cùng tôi lại chẳng gồng nổi, sợi dây kia đứt rồi.
Chu Thời Yến bảo anh muốn cho tôi một mái nhà.
Anh ấy mà, thật biết cách xoáy sâu vào góc mềm yếu nhất trong lòng tôi.
06.
Từ nhỏ tôi đã căm ghét chữ "yêu", luôn cảm thấy hôn nhân là một con quỷ đáng sợ.
Bố tôi suốt ngày lôi một lũ đàn ông về nhà uống rượu, đ.á.n.h bài.
Mỗi lần tôi đi học về, trong nhà lúc nào cũng sặc sùi ô yên chướng khí, mùi rượu mùi t.h.u.ố.c lá trộn lẫn vào nhau khiến người ta mắc mửa.
Ngay từ khi còn rất nhỏ, ấn tượng của tôi về đàn ông đã cực kỳ tồi tệ.
Đến mức sau khi trưởng thành tôi mắc phải một chứng bệnh: thích tự động xóa sạch ký ức một cách chọn lọc, và bị mù mặt một cách chọn lọc.
Trong ký ức của tôi, những người đàn ông không liên quan mãi mãi có gương mặt mơ hồ, không rõ ràng.
Cho dù có lướt qua nhau cả trăm lần, đối phương đứng ngay trước mặt thì tôi cũng chẳng thể nhận ra.
Đám đàn ông lấy bố tôi làm đầu, chỉ biết bốc phét, hút t.h.u.ố.c uống rượu kia thực sự đã để lại vết thương lòng cực kỳ lớn cho tâm hồn non nớt của tôi.
Nếu không phải sau này vì tiền mà yêu Chu Thời Yến, tôi nghĩ có lẽ mình đã cô độc đến già rồi.
Sau khi chia tay Chu Thời Yến, những lúc cô đơn lẻ bóng, tôi cũng từng tự hỏi tại sao mình lại rung động trước anh.
Anh chẳng bao giờ nổi giận, lúc nào cũng dịu dàng và đầy kiên nhẫn với tôi.
Mùi hương trên người anh thanh mát, sạch sẽ, vòng tay ôm lấy tôi luôn mang lại cảm giác vô cùng ấm áp.
Chu Thời Yến là Chu Thời Yến, còn đàn ông là đàn ông.
Ừm, thế nên việc tôi rung động vì anh cũng là điều dễ hiểu.
Loại người như bố tôi, vừa vô dụng lại vừa tự phụ.
Mẹ tôi làm việc vất vả cả ngày bên ngoài, về nhà vẫn phải cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa.
Chỉ cần bà để lộ ra một chút vẻ không vui, bố tôi liền mượn rượu mà lao vào đ.á.n.h đập tơi bời, thô bạo.
"Mẹ kiếp! Trước mặt bao nhiêu người mà mày không giữ thể diện cho tao à."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Gương mặt ông ta vặn vẹo dữ tợn, tiện tay vớ được cái gì là nện cái đó, đ.á.n.h mẹ tôi đến mức bầm dập mặt mày.
Tôi gọi điện báo cảnh sát, nhưng cảnh sát đến nơi cũng chỉ hòa giải qua loa cho xong chuyện.
Lúc ấy tôi không hiểu nổi, một người đàn ông trưởng thành đ.á.n.h một người phụ nữ lạ thì báo cảnh sát sẽ có tác dụng.
Nhưng tại sao bố tôi đ.á.n.h mẹ tôi, thì lại biến thành chuyện "đến thanh quan cũng khó phân xử việc nhà".
Hôn nhân hóa ra lại trở thành một cái gông xiềng, trói buộc c.h.ặ.t lấy cuộc đời mẹ tôi.
Vậy mà mẹ tôi vẫn luôn giữ một chút kỳ vọng nào đó vào cuộc hôn nhân này, vào người đàn ông này.
Tôi chẳng hiểu nổi chút kỳ vọng ấy rốt cuộc là từ đâu mà ra nữa.
Là do thỉnh thoảng bố tôi vui vẻ mua chút quà cáp dỗ dành bà, hay là nhờ chút ký ức thuở mới yêu nhau thời trẻ?
Sau năm tôi mười tuổi, bố tôi đ.â.m ra mê muội chuyện làm ăn kinh doanh.
Đầu óc ông ta có vấn đề, đụng vào cái gì là lỗ vốn cái đó.
Thua lỗ đến mức cuối cùng phải bán sạch cả nhà cửa.
Chúng tôi liên tục phải chuyển chỗ ở để trốn nợ.
Để có thể bòn rút được tiền học phí và sinh hoạt phí từ chỗ bố, cũng như để ông bớt đ.á.n.h mẹ, tôi đã tập làm diễn viên ngay từ bé.
"Bố ơi, sau này con lớn lên kiếm được thật nhiều tiền sẽ hiếu thảo với bố."
"Bố ơi, đây là quà Ngày của Cha con tự tay làm cho bố nè."
"Bố ơi, con vừa gặp ác mộng, mơ thấy bố bỏ rơi con và mẹ, con đau lòng lắm."
Hồi nhỏ, những lời tôi ngon ngọt dỗ dành bố nếu viết ra, khéo được bầu chọn vào danh sách mười người con hiếu thảo làm cảm động lòng người mất.
Nhưng thật ra trong lòng tôi lại nghĩ, đợi mình lớn lên kiếm được tiền rồi sẽ lập tức dắt mẹ và bà ngoại ôm tiền bỏ trốn.
Lên đến cấp ba, tôi đã trổ mã vô cùng xinh đẹp.
Thậm chí có không ít học sinh trường khác, cứ đến giờ tan học là lại lặn lội chạy sang chỉ để ngắm tôi.
Quà cáp của đám con trai tặng, tôi nhận xong là quay ngoắt đi đem bán lấy tiền.
Tôi chỉ nhận quà chứ chẳng bao giờ chịu đi hẹn hò với ai, lâu dần, tiếng tăm của tôi cũng trở nên khó nghe.
Có một điều thú vị là bọn con gái đều chơi rất thân với tôi, ngược lại, đám con trai mới là những kẻ c.h.ử.i bới tôi thậm tệ nhất.
Ai mà thèm quan tâm đến danh tiếng chứ, tôi chỉ để ý xem số tiền bán quà ấy có đủ trang trải sinh hoạt phí cho tháng này hay không thôi.