Yêu Em, Mưu Tính Đã Lâu

Chương 8



 

Mẹ tôi sau khi biết chuyện đã khóc đến suýt ngất, rồi thẳng tay đ.á.n.h tôi một trận lôi đình.

 

Miệng tôi thì leo lẻo nhận sai, nhưng trong thâm tâm chẳng hề có ý định sửa đổi.

 

Tôi nghĩ đủ mọi cách để lừa tiền từ chỗ bố, tôi bảo ông rằng ở trường có cậu ấm phú nhị đại đang theo đuổi mình, tôi cần phải ăn diện một chút, như vậy đợi tốt nghiệp xong yêu được đại gia, ông sẽ tha hồ được ở biệt thự, đi xe sang.

 

Thời gian đó bố tôi mở một cửa hàng, cũng kiếm được kha khá tiền.

 

Ông ta tuy keo kiệt bủn xỉn vô cùng, một tháng chỉ đưa cho mẹ tôi vài trăm tệ tiền sinh hoạt, thế mà ngày nào cũng đòi hỏi phải có thịt có rượu.

 

Thế nhưng chỉ cần tôi biết cách vẽ bánh cho ông ta ảo tưởng, ông ta đưa tiền cho tôi lại cực kỳ rộng rãi.

 

Bố tôi thậm chí còn đi rêu rao bốc phét khắp nơi, bảo rằng đợi tôi thi đỗ Học viện Điện ảnh, trở thành ngôi sao lớn, sau này ông ta sẽ có tiền xài không hết.

 

Trong lòng tôi cười khẩy, tốt nhất đừng có trông mong tôi giàu sang, nếu không việc đầu tiên tôi làm chính là đoạn tuyệt quan hệ với ông ta.

 

Thậm chí tôi sẽ ở trong biệt thự xa hoa, lái siêu xe đắt tiền, rồi đứng nhìn ông ta phải lang thang đầu đường xó chợ.

 

Đến khi ông ta nhảy lầu tự t.ử, cũng chính nhờ khoản tiền lừa được từ chỗ ông ta giai đoạn đó đã nuôi tôi ăn học đại học.

 

Tôi vốn dĩ chẳng thèm thi vào cái Học viện Điện ảnh nào cả, nhan sắc như tôi mà không có bệ đỡ chống lưng, dấn thân vào showbiz không bị người ta chơi đến c.h.ế.t mới lạ.

 

Tôi chọn học ngành thiết kế, đợt mới nhập học, mấy đứa bạn cùng phòng đều rất cởi mở, cùng nhau tán gẫu về lý do chọn ngành này.

 

Sở Sở là tấu hài nhất, cô ấy bảo: "Tớ là phú nhị đại nên cũng chẳng có hoài bão gì lớn lao, bố tớ làm trong ngành này. Tốt nghiệp xong lấy cái bằng rồi về công ty ông ấy ăn bám thôi."

 

Còn tôi, tôi tự nhủ thầm trong lòng, tương lai có thể tự tay thiết kế nên thật nhiều mái ấm cho người khác, biết đâu bản thân cũng sẽ có được một tổ ấm cho riêng mình.

 

Khi ấy ước muốn của tôi đơn giản lắm, chỉ cần một căn nhà nhỏ của riêng mình, ngày ba bữa cơm, cùng mẹ và bà ngoại sống một cuộc đời bình yên, ổn định là đủ.

 

Năm đầu đại học, cuộc sống của tôi ngoài việc lên lớp ra thì toàn là đi làm thêm.

 

Khoảnh khắc mẹ tôi có kết quả chẩn đoán bệnh, lúc ấy tôi cũng muốn bắt chước bố kiếm tòa nhà nào đó nhảy quách xuống cho rảnh nợ.

 

Tôi vừa căm ghét lại vừa nhớ ông, nếu như ông còn sống, có lẽ tôi đã không phải bươn chải vất vả đến nhường này.

 

Về sau, mẹ của Chu Thời Yến đưa tiền cho tôi, yêu cầu tôi hẹn hò với anh.

 

Ba năm đó chính là khoảng thời gian tôi sống nhẹ nhàng, thảnh thơi nhất đời.

 

Giờ ngẫm lại chuỗi ngày yêu đương khi ấy, thật khó để không đem lòng yêu một người như Chu Thời Yến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ban đầu tôi cứ ngỡ anh là một vị thiếu gia cành vàng lá ngọc khó chiều, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý phải nịnh nọt hết mức để giữ thật chắc cần câu cơm này.

 

Thế nhưng sau khi ở bên nhau rồi, tôi mới nhận ra Chu Thời Yến chẳng giống với những gì tôi tưởng tượng chút nào.

 

Cuộc sống yêu đương của chúng tôi diễn ra vô cùng giản dị.

 

Lên lớp, hẹn hò, ăn cơm, xem phim.

 

Đôi khi anh bận rộn công việc riêng nên phải xin nghỉ một thời gian.

 

Mỗi sáng khi tôi thức giấc, Chu Thời Yến nhất định sẽ gọi điện tới.

 

Buổi tối trước khi đi ngủ, dù có bận bịu đến đâu anh cũng sẽ gọi video nói chuyện với tôi một lát.

 

Năm đầu tiên bên nhau, hai đứa cứ bình lặng, nhẹ nhàng mà duy trì mối quan hệ.

 

Tôi vốn dĩ còn lo ngay ngáy chuyện nhỡ đâu Chu Thời Yến muốn tiến xa hơn nữa thì mình phải tính sao.

 

Ai dè yêu nhau hơn một năm trời, hành động thân mật nhất cùng lắm cũng chỉ dừng lại ở nắm tay và ôm ấp.

 

Nào ngờ đâu, rốt cuộc lại chính là tôi chủ động thúc đẩy mối quan hệ của hai đứa tiến triển thêm bước nữa.

 

Vào ngày lễ Giáng sinh, tôi đang làm thêm tại một quán cà phê chủ đề Disney.

 

Hôm ấy Chu Thời Yến ăn mặc rất chỉnh tề, anh diện một chiếc áo vest dáng suông trẻ trung, ngồi lặng lẽ bên bậu cửa sổ.

 

Anh gọi một ly cà phê, mở máy tính xách tay ra và ngồi bất động như thế suốt cả tối.

 

Đến lúc tôi hoàn thành ca làm thì đồng hồ đã điểm mười một giờ rưỡi đêm.

 

Sẵn dịp đang mặc trên người bộ váy công chúa của quán, tôi bèn tiến lại gần trêu chọc Chu Thời Yến.

 

"Thưa thiếu gia, bây giờ là thời gian phục vụ dành riêng cho ngài." Tôi diễn một trò ảo thuật vụng về, lấy ra một bông hồng cài vào túi áo của anh rồi mỉm cười: "Sau mười hai giờ đêm, tôi sẽ phải biến trở lại thành Lọ Lem rồi. Liệu trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi này, tôi có thể có được tình yêu của ngài không?"

 

Chu Thời Yến nắm lấy cổ tay tôi, từ từ kéo tôi lọt thỏm vào lòng anh.

 

Anh khẽ rủ hàng mi, dịu dàng nói: "Tình yêu anh dành cho em không có hạn định. Nếu bắt buộc phải thêm vào một kỳ hạn, vậy thì xin lấy cả đời này làm hẹn."

 

Tôi ngồi trên đùi anh, ngần ngơ một hồi lâu mới lí nhí hỏi: "Chu Thời Yến, anh có muốn hôn không?"

 

Sau đó…