10 – Trùng hợpĐỗ Tinh Kỳ đi rồi, mọi người bận rộn dọn dẹp đồ đạc. Mạc Viện thả lỏng bàn tay buông thõng bên hông, ngẩng đầu nhìn Thời Nặc, cố gắng giữ cho giọng điệu bình tĩnh, “Cảm ơn anh, cũng cảm ơn anh này, không biết nên xưng hô thế nào?” Mạc Viện nhìn về phía Bạch Hằng.
Bạch Hằng nhướng mày, “Tôi là Bạch Hằng, sau này cô chủ Mạc có thể gọi tôi là Tiểu Bạch, như vậy nghe thân thiết hơn.”
Thời Nặc lạnh nhạt liếc anh một cái, Bạch Hằng ngoảnh đầu ho khan một tiếng, giọng điệu bình thản, “Thực ra vẫn gọi là Bạch Hằng đi, Tiểu Bạch nghe ngốc quá…”
Thời Nặc bước tới bên Mạc Viện, nhìn mái tóc còn ẩm của cô, “Tóc…”
Bạch Hằng kịp thời chen vào giữa hai người, “Bà chủ Mạc, sếp tôi hỏi sao chị không lau khô tóc?”
“Sếp đại nhân, anh không được nói nữa đâu, nếu để bác sĩ Bạch biết thì tôi chịu không nổi đâu.”
Thời Nặc lạnh lùng liếc anh. Bạch Hằng chịu đựng ánh mắt áp lực, đứng im không nhúc nhích.
Khóe miệng Mạc Viện không khỏi nở một nụ cười, “Ở đây không có phòng tắm, cũng không có máy sấy, tôi cần về nhà tắm rửa.”
Thời Nặc gật đầu, không nói gì. Bạch Hằng nghiêng đầu nhìn anh, xoa cằm, “Sếp, anh muốn nói gì sao? Sao tôi không nhìn ra? Nào, cho tôi một ánh mắt, tôi sẽ hiểu hết lòng anh.”
Đôi mắt đen sắc bén loé lên một tia sáng muốn diệt khẩu. Bạch Hằng cười gượng, sờ sờ sống mũi, nhìn Mạc Viện, “Bà chủ Mạc, cháo của sếp tôi làm xong chưa?”
Mạc Viện sững sờ, trong mắt hiện lên một vẻ áy náy, “Xin lỗi, tôi quên mất, nhưng bây giờ tôi đi làm ngay.”
Nói xong Mạc Viện vội vã đi về phía nhà bếp. Một bàn tay nắm lấy cánh tay cô giữ chặt. Mạc Viện cúi đầu, thấy bàn tay trắng nõn thon dài trên ống tay áo mình, xuyên qua lớp vải mỏng truyền đến một luồng ấm áp.
Ngẩng đầu nhìn Thời Nặc, Thời Nặc lắc đầu với cô, “Không…”
“Không cần đâu, bà chủ Mạc vẫn nên về tắm trước đi, đừng để bị cảm.” Bạch Hằng nhanh nhảu nói, nói xong cúi đầu không nhìn biểu cảm của Thời Nặc. Lòng Boss như biển sâu, đâu dễ đoán như vậy.
Lần này Thời Nặc gật đầu, tán thành lời của Bạch Hằng.
Mạc Viện nhìn anh không chớp mắt, dường như muốn thông qua anh nhìn ra điều gì đó. Thời Nặc bình thản quay mắt đi chỗ khác, buông tay nắm cô.
“Xe của tôi lúc đỗ xe làm rơi gương chiếu hậu rồi.” Mạc Viện lên tiếng.
Một tiếng huýt sáo vang lên, Bạch Hằng ngẩng đầu tỏ vẻ hiểu ra, “Quả nhiên phụ nữ lái xe là…”
Nhận được ánh mắt cảnh cáo lạnh buốt của Thời Nặc, Bạch Hằng cười tủm tỉm sửa lời, “Ý sếp của tôi là anh ấy sẽ đưa cô về nhà.”
Sắc mặt Thời Nặc thay đổi, ánh mắt sắc bén nhìn anh. Bạch Hằng rùng mình, co rúm lại, lén nhìn Mạc Viện nói nhỏ, “Thế này nhé, xe của cô tôi sẽ đi sửa giúp, cô tiện về nhà có thể nấu chút cháo cho sếp của tôi.” Sẽ không làm chậm bữa ăn của ngài đâu, sao lại nhìn tôi lạnh lùng thế, người ta sợ đấy.
Không đợi Thời Nặc phản đối, Mạc Viện đã gật đầu, “Được, vậy làm phiền anh Thời rồi.”
Thời Nặc im lặng, trông có vẻ như không tình nguyện lắm.
Bạch Hằng nuốt nước bọt, ý của sếp nhà anh không phải là như này sao? Không thể nào, rõ ràng cả mặt sếp anh đều viết ra là để ý người ta mà, anh thay sếp nói ra, lẽ ra phải tăng lương cho anh chứ, còn giương cái mặt lạnh như tiền, thật khó chiều. Cũng chỉ có anh mới chịu được nhiều năm như vậy, đổi lại là người khác thì đã sớm bỏ chạy lấy người rồi, nghĩ như vậy, anh bỗng thấy mình vĩ đại như vừa cứu cả thế giới.
Ba người xuống bãi đỗ xe, Thời Nặc đi vòng quanh xe cô một vòng, không nói gì, mặt cũng không có biểu cảm. Bạch Hằng không nhịn được, chép miệng, “Chỗ này nó…”
Mạc Viện nhìn Bạch Hằng.
Bạch Hằng ngừng một chút, “… nhỏ tí xíu, đụng trúng cũng là bình thường.”
Thời Nặc khẽ ho một tiếng, ngón trỏ móc lấy chìa khóa trong tay Mạc Viện rồi ném cho Bạch Hằng.
“Tôi đi sửa xe.” Bạch Hằng hiểu ý ngay, đưa chìa khóa trong tay cho Thời Nặc, “Anh lái xe chậm thôi.”
Thời Nặc trừng anh một cái, nhận chìa khóa rồi quay người đi về phía xe mình. Mạc Viện đi bên cạnh anh, nhịn một lúc cuối cùng lên tiếng, “Thực ra anh rất giỏi.”
Thời Nặc dừng bước quay sang nhìn cô, trong mắt đầy nghi hoặc.
Mạc Viện khẽ ho, liếc nhìn Bạch Hằng đã lên xe, cân nhắc từ ngữ, “…có sức chịu đựng rất mạnh.”
Thời Nặc lập tức hiểu ra, trong mắt mang theo một nụ cười, không nhịn được cười khẽ, kéo theo một trận ho.
Giọng cười trầm khàn khàn, Mạc Viện chợt lóe lên một tia sáng, cuối cùng cô cũng biết chỗ cô luôn không nghĩ thông là ở đâu.
Một tiếng phanh xe vang lên, chiếc xe của cô dừng ngay bên cạnh, kính xe hạ xuống, Bạch Hằng thò đầu ra, “Bà chủ Mạc, sếp tôi không mở miệng nói chuyện được đâu, cô giúp tôi giám sát anh ấy nhé, cảm ơn bà chủ Mạc, tôi đi trước đây, tạm biệt…” Bạch Hằng vẫy tay, đạp ga một cái, chiếc xe vút một cái phóng xa.
Thời Nặc mở cửa ghế phụ, nhìn Mạc Viện. Mạc Viện liếc nhìn anh, rồi cúi đầu lên xe.
Thời Nặc đóng cửa xe, đứng bên xe im lặng ba giây. Dù đã qua nhiều năm như vậy, cảm xúc của Mạc Viện anh vẫn có thể nắm bắt chính xác, chỉ là nguyên nhân thì không thể biết được.
Thời Nặc lên xe khởi động, lái ra khỏi bãi đỗ xe.
Mưa đã tạnh, mặt đường ẩm ướt, từ trong xe nhìn ra, những chiếc lá bắt đầu ngả vàng mang theo cảm giác tươi mới.
Mạc Viện nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc, những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay lướt qua trong đầu. Cho đến lúc này, Mạc Viện mới cảm thấy mình hoàn toàn bình tĩnh lại, gạt bỏ cảm xúc cá nhân, dùng lý trí để suy nghĩ, đường hướng của một số việc cũng dần rõ ràng, tất nhiên là với điều kiện cô không đoán sai.
“Anh là cậu của Thời Ngộ, sao Thời Ngộ lại cùng họ với anh?” Mạc Viện đột nhiên lên tiếng.
Thời Nặc quay đầu nhìn cô một cái, vừa định mở miệng, Mạc Viện khoát tay, “Anh không cần trả lời, tôi đoán, anh gật đầu hoặc lắc đầu, được không?”
Thời Nặc gật đầu, đồng ý.
“Theo họ mẹ anh ấy?”
Thời Nặc gật đầu, chuyện rất đơn giản, Mạc Viện chỉ xác nhận mà thôi.
Mạc Viện tựa đầu vào cửa kính, đưa mắt nhìn Thời Nặc, “Bây giờ anh ở khách sạn, không có chỗ ở sao?”
Thời Nặc lại gật đầu lần nữa.
“Vậy nên anh rất hy vọng tôi dọn đi, có phải không?”
Thời Nặc liếc nhìn cô, không gật đầu cũng không lắc đầu. Mạc Viện bĩu môi, “Tôi còn tưởng anh sẽ không do dự gật đầu.”
Thời Nặc nhướng mày, không ý kiến.
Mạc Viện quay đầu cười khẽ, vừa hay nhìn thấy tiệm bánh, “Dừng xe một chút đi.”
Thời Nặc dừng xe, Mạc Viện mở cửa xe, trước khi xuống xe, hỏi anh, “Anh có muốn ăn tiramisu không?”
Nhìn ánh mắt sáng ngời của Mạc Viện, Thời Nặc im lặng vài giây, lắc đầu.
Mạc Viện gật đầu, “Xin lỗi, quên mất, cổ họng anh đang đau, không thể ăn đồ ngọt.” Mạc Viện cười cười, xuống xe vào tiệm bánh.
Thời Nặc đặt hai tay lên vô lăng, ngón trỏ gõ nhè nhẹ từng nhịp, luôn cảm thấy nụ cười lúc nãy của Mạc Viện có chút ‘kỳ quái’.
Mạc Viện nhanh chóng quay lại, mở cửa xe lên ngồi xuống, đặt bánh lên ghế sau, Thời Nặc khởi động xe tiếp tục đi.
“Anh có biết tiramisu có nghĩa là gì không?” Mạc Viện hỏi.
Cơ thể Thời Nặc khẽ run, tay đặt lên miệng khẽ ho một tiếng, mắt nhìn thẳng phía trước lắc đầu.
Mạc Viện mím môi gật đầu, cười khẽ, “Thực ra trước đây tôi cũng không biết, nhưng sau này tôi biết rồi, anh có muốn biết không?” Ánh mắt Mạc Viện nhìn anh sáng ngời, khiến người ta không thể phớt lờ.
Thời Nặc hạ cửa kính xuống, tay trái đặt lên đó, khóe miệng cứng đờ, nhưng nghĩ mình đeo khẩu trang, Mạc Viện sẽ không nhìn thấy biểu cảm của anh, đành nhướng mày gật đầu, tỏ vẻ mình rất hứng thú để che giấu sự chột dạ của bản thân.
Mạc Viện thu tất cả động tác của anh vào mắt, cười cười, “Tôi còn tưởng anh biết chứ? Hay để lần sau đi, lần sau tôi nói cho anh biết.”
Thời Nặc ‘ừ’ một tiếng, như thể không mấy hứng thú với lời cô nói, đánh tay lái, rẽ phải.
Trong xe hơi im lặng, Thời Nặc giơ tay bật nhạc, không biết tên bài hát tiếng Anh gì, nhẹ nhàng êm dịu.
Mạc Viện suy nghĩ một chút, đột nhiên lên tiếng, “Thực ra mắt tôi trước đây không nhìn thấy gì, là bị mù ấy.”
‘Một tiếng ‘két’, phanh gấp, Mạc Viện không kịp chuẩn bị, thân thể không tự chủ lao về phía trước, rồi ngã ngược về ghế.
Thời Nặc hai tay nắm chặt vô lăng, sắc mặt khó coi cực độ, hít một hơi thật sâu, “Xin lỗi, đèn đỏ, không nhìn thấy.” Giọng nói anh khàn đục và lạnh lùng.
Mạc Viện một tay chống phía trước người, nhìn ngực Thời Nặc đang phập phồng dữ dội, cố gắng giữ bình tĩnh, “Không sao.”
Sau mười giây đèn đỏ, không ai nói gì, chỉ có âm nhạc nhẹ nhàng, cùng những tiếng thở nặng nhẹ khác nhau.
Đèn xanh bật sáng, xe chạy đi, bật đèn xi nhan phải, rẽ vào khu nhà của Mạc Viện.
Mạc Viện xuống xe, Thời Nặc lại ngồi trên xe không nhúc nhích, Mạc Viện cúi xuống nhìn anh, “Không xuống xe à?”
Thời Nặc nhìn cô, “Có việc, đi trước đây.” Rồi không đợi Mạc Viện nói gì cả, đã khởi động xe đi.
Mạc Viện nhìn bóng chiếc xe liền rơi vào trầm tư.
Bó hoa trên mộ mẹ, chủ nhà kỳ lạ cố chấp với căn nhà của cô, bác sĩ Nghiêm nhận nhầm Giản Sâm, cảm giác quen thuộc đến tận xương tủy của cô, lẽ nào tất cả chỉ là trùng hợp thôi sao?
Nhưng làm sao lại có nhiều trùng hợp cùng xảy ra một lúc như vậy được chứ?