9 – Miệng độcQuản lý Thái đứng một bên cầm điện thoại, lưỡng lự không biết có nên gọi cảnh sát không. Dù sao, bối cảnh của Đỗ Tinh Kỳ cũng không thể xem thường. Nhà hàng Attendere của chị Mạc tuy không nhỏ, nhưng lại không có ô dù gì, đều do một tay cô ấy gây dựng nên. Cô ấy sợ một khi xử lý không khéo, sẽ mang lại rắc rối cho Mạc Viện.
Đỗ Tinh Kỳ đến đây gây sự không phải một hai lần. Mấy năm nay, cách một thời gian ngắn Đỗ Tinh Kỳ lại tới gây sự một lần. Lúc đầu còn đỡ, chỉ mắng chửi vài câu rồi đi, về sau càng ngày càng quá đáng, lời mắng cũng càng khó nghe. Chị Mạc lúc đầu không muốn chấp nhặt với cô ta, nhưng Đỗ Tinh Kỳ lại càng ngày càng không biết điều, năm ngoái thậm chí còn dẫn người tới nhà hàng đập phá đồ đạc. Sau khi báo cảnh sát, cũng chỉ bồi thường chút tiền, giam mấy tên du côn vài ngày rồi lại thả ra. Đỗ Tinh Kỳ lại tới chửi ầm lên một trận, khiến cả nhà hàng kinh doanh ế ẩm hơn một tháng.
Nếu lần này lại báo cảnh sát, không biết hậu quả sẽ thế nào.
Một bàn tay đặt tay lên điện thoại của quản lý Thái. Quản lý Thái ngạc nhiên ngẩng đầu, Bạch Hằng cười tủm tỉm nhìn cô, “Đừng phí công, người ta có làm gì đâu, cảnh sát tới thì để làm gì? Cũng chỉ hòa giải một chút thôi.”
“Khụ, khụ…” Bạch Hằng giả vờ ho vài tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người, rồi bước những bước đi lịch lãm tới bên Mạc Viện, cúi xuống cười tủm tỉm nhìn cô, “Bà chủ Mạc, sếp tôi đang ăn cơm, cô có thể bảo tiếng chó sủa nhỏ một chút được không?”
Mạc Viện sững sờ nhìn anh. Bạch Hằng nháy mắt với cô, lắc đầu tỏ vẻ thất vọng, “Sao, khó quá à? Vậy thì cô đừng nuôi chó nữa, mất mặt lắm.”
Đỗ Tinh Kỳ nghe một lúc mới hiểu ra đang mắng cô ta, sắc mặt lập tức đỏ au, “Chửi ai đấy hả?”
Bạch Hằng quay người, như thể mới nhìn thấy cô ta, kinh ngạc tròn mắt, “Ôi, cô gái này thân hình bốc lửa thật đấy.”
Đỗ Tinh Kỳ khinh khỉnh liếc anh một cái, “Nhìn cái gì, nhìn nữa tôi móc mắt ra bây giờ.”
Bạch Hằng giả vờ lắc đầu tiếc nuối, “Ôi, tiếc thật, một cô gái bình thường lại đi làm bạn với khổ qua, mặc đồ mát mẻ thế này, trông lại càng thêm… giải nhiệt.”
Đỗ Tinh Kỳ chớp mắt một lúc mới nhận ra Bạch Hằng đang chế nhạo cô ta, sắc mặt lập tức trở nên khó coi cực độ, tức giận giơ tay tát tới. Bạch Hằng nghiêng người né, cô ta dùng sức quá đà, loạng choạng suýt trẹo chân, được thằng nhóc bên cạnh đỡ lấy.
“Anh, anh …” Đỗ Tinh Kỳ chỉ tay vào Bạch Hằng, tức đến mức không thốt nên lời, “Mày, mày, đánh hắn cho tôi.” Cô là tiểu thư đài các, khi nào từng chịu thiệt thòi như vậy.
Hai thằng nhóc Đỗ Tinh Kỳ mang theo đều là thanh niên trẻ máu nóng, sớm đã không nhịn nổi, một tên vạm vỡ trong số đó nhất vung quyền đánh tới.
“Ái chà chà, sao lại động tay động chân thế…” Bạch Hằng làm bộ kinh hãi vừa vẫy tay vừa lùi lại, tay kia lại nắm chặt lấy nắm đấm đánh thẳng vào mặt mình, rồi vặn tay đè người đó xuống đất, khoá chặt không thể nhúc nhích, “Đã bảo đừng động tay động chân rồi mà các người không chịu nghe.”
Một chiêu của Bạch Hằng cho thấy trước đây anh chắc chắn từng luyện võ, tên kia định lao tới lập tức không dám động đậy nữa.
Bạch Hằng gật đầu tán thưởng, “Ừ, biết thời thế mới là kẻ sáng suốt, đừng làm mọi người trở nên khó coi như vậy, không thì tôi vặn gãy tay hắn đấy.”
Người nằm bên dưới nghe thế liền không ngừng giãy giụa, vừa chửi bới, “Mẹ kiếp thả tôi ra.”
Bạch Hằng đá một cước vào chân hắn, hắn khuỵu gối quỳ sụp xuống. Bạch Hằng chép miệng lắc đầu, “Còn khá có sức đấy. Nhưng, khỏe đến mấy thì nhịn được tiểu không? Anh thì không nhịn nổi.”
Cả quán im lặng một giây, rồi cô bé phục vụ vừa bị Đỗ Tinh Kỳ mắng khóc không nhịn được bật cười thành tiếng.
Bạch Hằng liếc nhìn cô ấy, vui vẻ vặn đầu tên du côn cho cô bé xem, “Em xem cái khe mắt của hắn, độ rộng chỉ bằng khe cắm thẻ của máy ATM, anh thực sự nghi ngờ liệu có nhìn thấy gì không, không thì sao hắn lại quỳ xuống trước em, tưởng em là bà nội hắn à? Cái ánh mắt này, thật khiến người ta muốn đánh hắn.”
Không còn không khí ngột ngạt lúc nãy, mấy cô gái nhỏ đều không nhịn được bật cười khúc khích.
Bạch Hằng thấy những cô gái nhỏ đều nhìn mình ngưỡng mộ, liền nháy mắt một cái đưa tình, dùng sức bẻ một chút, tên du côn dưới tay liền không ngừng kêu đau. Bạch Hằng đắc ý nói, “Lúc anh lăn lộn giang hồ, mấy đứa còn chưa ra đời đâu. Chỉ với mấy đứa ranh, mà còn muốn học đòi gây sự, cũng không soi gương xem mình được mấy lạng.”
Nhìn thấy mình đang ở thế yếu, sắc mặt Đỗ Tinh Kỳ càng khó coi. Những lần trước tới, Mạc Viện cũng chỉ nói vài câu nặng nề, lần trước cũng là bị cô ta bức đến đường cùng mới báo cảnh sát. Lần này thì tốt, lại có bản lĩnh hơn rồi, thậm chí còn tìm được người giúp đỡ.
“Sao, Mạc Viện, lại bám được cành cao rồi à? Mắt của mấy người đàn ông này mù cả rồi, từng người một xông lên không sợ chết. Cô là tàu hoả chắc, ai muốn lên cũng được?” Không đánh lại Bạch Hằng, cô ta quay sang công kích Mạc Viện.
Tâm trí Mạc Viện vốn dĩ không đặt ở Đỗ Tinh Kỳ. Bạch Hằng vừa xuất hiện, ánh mắt Mạc Viện không tự chủ đã nhìn về phía người ngồi không xa, đầu còn không ngẩng lên. Trong mắt cô mang theo sự bối rối khó hiểu và cả mong đợi, những lời chửi rủa bên này căn bản không lọt tai.
Thời Nặc dù biết với khả năng của Bạch Hằng có thể giải quyết vấn đề bên này, nhưng tai vẫn luôn nghe ngóng tình hình. Nghe thấy những lời bẩn thỉu của Đỗ Tinh Kỳ, ánh mắt anh tối sầm, quanh người bỗng tỏa ra sát khí lạnh lẽo.
Khi ngẩng đầu lên lại vừa hay chạm phải đôi mắt hoang mang của Mạc Viện. Tim Thời Nặc khẽ động, thoáng ngẩn ra.
Hai người im lặng nhìn nhau ba giây, Mạc Viện mới giật mình nhận ra mình thất thần, vội dời mắt đi chỗ khác, tay vô thức siết chặt vạt áo.
Thời Nặc hơi nhíu mày, đứng dậy bước tới.
Bạch Hằng bịt mũi lùi lại hai bước, chán ghét nhìn Đỗ Tinh Kỳ, “Cái miệng của cô hôm nay ngâm trong bể phân à? Tránh xa tôi ra, tôi bị chứng sợ phân nặng. Nói cô là khổ qua thật là xúc phạm khổ qua rồi.”
Đỗ Tinh Kỳ tức đến đỏ cả mặt, nhưng lại không đấu lại cái miệng độc của Bạch Hằng, chỉ có thể nghiến răng trừng mắt nhìn anh, toàn thân run rẩy.
Thời Nặc tách đám đông bước tới bên Bạch Hằng, đôi mắt lạnh băng lướt qua mặt Đỗ Tinh Kỳ một vòng.
Người đàn ông đột nhiên xuất hiện đeo khẩu trang trắng, thân hình cao ráo, mặc vest may đo cao cấp, toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng khiến người khác không dám tới gần, nhìn một cái đã biết là người khó chơi.
Ánh nhìn băng giá của anh quét qua người Đỗ Tinh Kỳ, bất giác khiến cô ta cảm thấy cổ họng khô khốc, đột nhiên mất hết khí thế, “Anh, anh là ai? Muốn làm gì?”
Thời Nặc nắm tay che lên miệng ho vài tiếng, giọng khàn đục, “Bố cô là Đỗ Tuấn Bồi.” Không phải câu hỏi, mà là ngữ khí vô cùng khẳng định.
Đỗ Tinh Kỳ nghe anh nhắc tới bố cô, lập tức có lại tự tin, hất cao mặt lên như một con công kiêu ngạo, “Biết bố tôi là ai thì tốt, tôi khuyên các người nhanh chóng xin lỗi tôi, không thì tôi sẽ không tha cho các người đâu.”
“Ha ha…” Thời Nặc không nhịn được cười khẽ, đưa tay lấy xuống một ly rượu vang treo ngược trên đỉnh quầy bar, liếc nhìn nhân viên phục vụ trong quầy, “Bao nhiêu tiền?”
Nhân viên phục vụ không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn vô thức đáp, “Giá nhập 65 tệ một chiếc.”
Thời Nặc nhướng mày, giơ tay lên cao, bàn tay thon dài trắng nõn dưới ánh đèn mang theo một tầng hào quang mơ hồ. Dưới ánh mắt của mọi người, Thời Nặc bình thản buông tay, chiếc cốc rượu trong suốt rơi xuống cực nhanh, vỡ thành từng mảnh dưới chân Thời Nặc và Đỗ Tinh Kỳ.
Đỗ Tinh Kỳ giật mình, lùi lại một bước, kêu thét lên, “Anh làm gì vậy, tôi có thể kiện anh tội đe dọa đấy.”
Thời Nặc hừ lạnh một tiếng, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng, “Dù là ly cao cấp đến đâu, rơi xuống đất rồi cũng sẽ vỡ thành từng mảnh, huống chi cũng không thực sự cao cấp đến thế. Cũng giống như con người, không cẩn thận là thân bại danh liệt, cô nói có phải không?” Mạc Viện có thể nhẫn nhịn, nhưng anh thì không. Món nợ nhà họ Đỗ cũng nên tính sổ rồi.
Đỗ Tinh Kỳ nhìn đôi mắt nheo lại mang theo hàn ý của anh, không hiểu sao lại rùng mình, nhưng vẫn cứng miệng mắng, “Đồ điên.”
Bạch Hằng vội vàng tán thành gật đầu, điểm này anh thực sự rất tán thành.
“Mạc Viện, đợi đấy, tôi sẽ không bỏ qua đâu.” Đỗ Tinh Kỳ vứt lại câu uy h**p, giẫm lên đôi giày cao mười hai phân bỏ đi.
Bạch Hằng buông tay tên du côn, lắc đầu khó hiểu, “Đi mà ưỡn ngực làm gì, sợ người ta không biết mình sân bay à?”