12 – Vỡ lẽBữa sáng vừa xong, hai người cùng nhau xuống lầu. Vừa bước ra khỏi cửa, Mạc Viện đã thấy Thời Nặc đang dựa vào thân xe, cúi đầu lướt điện thoại. Thời Nặc cũng phát hiện ra cô ngay tức khắc.
Bộ vest gọn gàng chuyên nghiệp, quần tây eo cao càng tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp, mái tóc được vén nhẹ phía sau, lớp trang điểm nhẹ nhàng. Cô đang tươi cười rạng rỡ, “tựa đầu” bên cạnh người đàn ông cao lớn – mà người đàn ông ấy lại vừa từ trong nhà cô bước ra từ sáng sớm.
Ánh mắt Thời Nặc chợt tối sầm lại. Giang Đào cũng nhận ra Thời Nặc, trên người bộ vest đen vừa vặn, thân hình cao ráo với tỷ lệ hoàn hảo, đường nét góc cạnh và sâu thẳm. Anh từng gặp Thời Nặc một lần tại nhà hàng Tây, nên chẳng thể nào quên.
Giang Đào khẽ hỏi Mạc Viện: “Bạn của em à?”
Mạc Viện nhìn thẳng vào Thời Nặc, tay nhỏ khẽ vịn vào cánh tay Giang Đào, bước tới trước mặt anh với nụ cười thật tươi: “Chào anh Thời, sao anh lại ở đây?” Cô muốn biết anh là ai, khao khát được biết bằng mọi giá, dù dùng cách gì cũng được.
Thời Nặc liếc nhìn cô, trên mặt không che giấu vẻ lạnh lùng xa cách: “Tôi nói tình cờ đi ngang qua, cô tin không?”
Mạc Viện nhướng mày: “Để em giới thiệu nhé. Đây là anh Thời, cậu của Thời Ngộ, người thường tới chỗ em ăn cơm. Còn đây là vị hôn phu của tôi, Giang Đào.”
Giang Đào liếc nhìn Mạc Viện. Đây là lần đầu tiên cô giới thiệu anh là vị hôn phu trước mặt người khác, khiến anh không khỏi ngạc nhiên.
“Anh Thời, chào anh.” Giang Đào đưa tay ra.
Thời Nặc nhìn anh, mắt hơi nheo lại, toát lên một tia lạnh giá.
Anh hừ lạnh một tiếng, rút ví lấy ra ba trăm tệ, cầm tay Mạc Viện và đập tiền vào lòng bàn tay cô, giọng lạnh băng: “Tiền cơm, không cần thối lại.” Sau đó quay người lên xe.
Chạm một cái rồi buông, bàn tay hơi mát trực tiếp chạm vào lòng bàn tay cô, cảm giác quen thuộc lóe lên rồi biến mất.
Thấy Thời Nặc đã khởi động xe, Mạc Viện vội kéo cửa xe bước lên, nói với Giang Đào: “Xe em được anh Thời mang đi sửa rồi, em đi lấy xe, anh không cần tiễn đâu.”
Giang Đào cúi đầu nhìn cô, lại liếc nhìn Thời Nặc mặt đen như đít nồi, mỉm cười ôn hòa: “Vậy phiền anh Thời đưa vị hôn thê của tôi nhé.”
Chiếc xe lao đi như mũi tên rời cung dưới cú đạp ga. Giang Đào thu lại nụ cười trên mặt, lấy điện thoại gọi tới: “Điều tra giúp tôi một người, Thời Nặc của nhà họ Thời.”
Trong xe bao trùm không khí ngột ngạt như trận cuồng phong sắp ập tới. Thời Nặc phóng xe rất nhanh, khuôn mặt căng cứng. Mạc Viện dường như không nhận ra, mắt vẫn dán vào bàn tay thon dài trắng ngần của anh. Vừa rồi cô không kịp suy nghĩ đã nhảy lên xe anh, thực ra trong lòng cô đang âm thầm mong đợi điều gì đó. Dù Thời Nặc lúc này không giống Giản Sâm trong tưởng tượng của cô, nhưng nếu thật sự là anh, cô cũng sẽ cảm tạ trời xanh. Chẳng có điều gì khiến cô vui sướng hơn sự trở lại của Giản Sâm.
“Rất thích anh ta sao?” Thời Nặc không nhịn được nữa.
“Hả?” Mạc Viện ngẩng lên mơ hồ hỏi lại: “Cái gì cơ?”
Thời Nặc quay đầu thở dài: “Định khi nào kết hôn?”
Lần này Mạc Viện nghe rất rõ, dịu dàng đáp: “Anh Thời muốn tham dự đám cưới của tôi sao? Đến lúc đó, nhất định sẽ mời anh.” Nếu anh là Giản Sâm, sao không dùng thân phận Giản Sâm để gặp cô? Nhưng nếu không phải, sao lại có nhiều trùng hợp đến thế? Mạc Viện cảm thấy mình đang liều lĩnh thử nghiệm, bất chấp hậu quả.
Xe rẽ phải rồi đột ngột dừng lại bên đường.
“Mạc Viện…” Thời Nặc từng chữ một gọi tên cô, ánh mắt ngập tràn thịnh nộ không che giấu, hai bàn tay nắm chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Thời Nặc vốn là người lạnh lùng, nếu đã trao thân gửi phận thì sẽ là tri kỷ đáng tin, nhưng muốn bước vào lòng anh lại khó hơn lên trời. Ngay từ lần gặp đầu tiên, Mạc Viện đã biết đây không phải người dễ gần. Mạc Viện vốn không giỏi nói chuyện, Thời Nặc lại lạnh lùng kiệm lời. Nếu là trước kia, với người như vậy, Mạc Viện đã tránh xa từ lâu.
Nhưng sự đời thường trái ngang, dù là trùng hợp hay cố ý, hai người rốt cuộc vẫn vướng vào nhau. Lúc này, Thời Nặc vứt bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng, nhìn cô chăm chú khiến Mạc Viện hoang mang căng thẳng.
Mạc Viện cố gắng kìm nén sự hoảng hốt trong lòng, giọng bình thản: “Chuyện hôn nhân của tôi, hình như anh Thời rất quan tâm?”
Câu nói như gáo nước lạnh dội thẳng khiến Thời Nặc tỉnh táo. Anh dần bình tĩnh lại. Anh có tư cách gì để chất vấn chuyện hôn sự của cô chứ? Với tư cách là chủ nhà cho thuê ư? Nếu vị hôn phu kia là người đàn ông một lòng với cô, kiếm tiền nuôi gia đình, anh sẽ cười chúc phúc cho cô. Nhưng người đàn ông này rõ ràng không phải vậy, mà Mạc Viện vẫn bị che mắt. Nghĩ tới cảnh tượng tại sân bay hôm đó, Thời Nặc chỉ còn lại giận dữ không thể che giấu.
“Nếu một ngày cô phát hiện vị hôn phu của mình không tốt đẹp như cô tưởng thì sao?” Cuối cùng anh vẫn không nhịn được mà hỏi ra. Dù cô sẽ đau lòng, nhưng Mạc Viện của anh không thể bị một kẻ khốn làm tổn thương được.
Mạc Viện mỉm cười, như không hay biết gì: “Có thể có gì không tốt? Ngoại tình? Tiểu tam? Đã từng kết hôn hay tra nam?”
“Tôi khi yêu một người là một lòng một dạ, dù anh ấy làm gì, cũng tuyệt đối không thay đổi.” Đôi mắt trong veo của Mạc Viện nhìn Thời Nặc, nói ra tình yêu dành cho người đàn ông khác.
Tay Thời Nặc nắm chặt vô lăng, ghen tuông trong lòng anh bùng lên đến đỉnh điểm.
“Giản Sâm, em nghĩ em đã yêu anh rồi. Nếu anh không chê em, nếu sau này anh vẫn chưa có cô gái nào, em gả cho anh nhé?”
“Viện Viện, không cần đợi lâu như vậy đâu. Trong thế giới của anh, dù là hiện tại hay tương lai, từ đầu đến cuối chỉ có mình em.”
Những lời yêu thương từ mười năm trước vẫn như văng vẳng bên tai, mà giờ đây cô ngồi bên anh, nói rằng cô đã yêu một người đàn ông khác. Thời Nặc đánh mất lý trí mà anh luôn tự hào, chỉ còn lại sự ghen tuông điên cuồng.
“Cô có biết anh ta đã hôn một phụ nữ khác không? Anh ta ngoại tình rồi. Tôi tận mắt thấy anh ta hôn một người phụ nữ khác, người như vậy cô còn yêu sao?” Thẩm Nặc gần như gầm lên.
Thời Nặc lúc này thật khác thường. Tại sao anh lại phẫn nộ vì vị hôn phu của cô? Họ mới chỉ gặp nhau có vài lần thôi mà? Mạc Viện cảm thấy trái tim mình đang đập loạn xạ, như thể sắp có thứ gì đó tuôn trào.
“Vậy sao?” Mạc Viện cố tỏ ra bình thản: “Tôi có thể chấp nhận bất cứ phiên bản nào của anh ấy, tôi không quan tâm. Tôi có thể giả vờ như không biết gì, miễn là anh ấy ở bên tôi.”
Thời Nặc thấy Mạc Viện lúc này thật xa lạ. Mắt anh đỏ ngầu, đột nhiên một tay giữ chặt gáy cô, hung hãn hôn lên môi cô, giọng khàn đặc: “Vậy còn thế này thì sao?”
Mạc Viện giật mình vì hành động của anh, theo bản năng hai tay đẩy vai anh giãy giụa. Nhưng sức lực của Thời Nặc quá lớn, lại trong trạng thái mất kiểm soát, làm sao để cô thoát ra được? Môi lưỡi quấn quýt, anh mạnh mẽ cạy mở hàm răng cô, công thành chiếm đất, mang theo d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt.
Thời Nặc hôn một cách thô bạo, một tay đỡ gáy cô, một tay siết eo cô, ôm lấy và hôn cô, điều anh đã khao khát mười năm, lại không ngờ lại xảy ra trong hoàn cảnh này.
Mạc Viện dựa lưng vào cửa kính, dùng sức chống vai anh, nhưng trước một người đàn ông mạnh mẽ thì hoàn toàn vô dụng. Trong cơn giận dữ, cô cắn mạnh một cái, vị tanh của máu lan ra trong khoang miệng, kéo lý trí của Thời Nặc trở về.
Ánh mắt dần trở nên thanh tỉnh, đột nhiên nhận ra mình vừa làm gì, Thời Nặc từ từ buông tay khỏi Mạc Viện, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi không nói thành lời.
Thoát được sự trói buộc của Thời Nặc, Mạc Viện không suy nghĩ gì tát thẳng vào mặt Thời Nặc. Sao cô có thể nghĩ người đàn ông âm tình bất định này là Giản Sâm chứ? Một người như vậy sao có thể là Giản Sâm?
Mạc Viện lạnh lùng liếc anh, mở cửa xe lao ra ngoài.
Trên đường người đã bắt đầu đông, những tiểu thương bán đồ ăn sáng, nhân viên văn phòng vội vã đi làm, học sinh đeo cặp tới trường. Tất cả nhộn nhịp, tràn đầy sức sống, nhưng không thể xua tan hơi lạnh toát ra từ người Mạc Viện.
Thời Nặc tức giận đấm vào vô lăng, hối hận ngả người ra ghế. Từ hai năm trước, khi Bạch Hằng nói với anh Mạc Viện đã có vị hôn phu, anh đã tự nhủ phải tránh xa cô, trao cho cô cuộc sống cô muốn, anh sẽ chúc phúc, miễn cô hạnh phúc là được. Nhưng đến giờ phút này, anh phải thừa nhận, tất cả chỉ vì ghen. Mọi lý do đều xuất phát từ sự ghen tuông.
Anh không nói với Mạc Viện anh chính là Giản Sâm, nhưng lại cố tình xuất hiện bên cô, nhân danh muốn xem cô sống ra sao. Nhưng sự thật là gì?
Mười năm trước, anh bỏ đi không một lời từ biệt, anh không có tư cách trách Mạc Viện yêu người khác. Vì thế anh cũng không biết mình đang làm gì, chỉ biết hiện tại Mạc Viện chắc chắn hận anh chết đi được.