Yêu Lâu Thành Si

Chương 13



13 – Tin đồnMạc Viện đến Attendere khi mới tám giờ kém, nhân viên vừa dọn dẹp xong, chuẩn bị mở cửa đón khách.

Cô thất thần bước vào phòng làm việc. Phải chăng vì cô tham lam đòi hỏi quá nhiều, nên giờ mới thất vọng đến thế?

Ngồi một lúc, Mạc Viện gượng gạo gạt đi những cảm xúc tiêu cực. Cô rửa mặt, kẻ lại một lớp trang điểm đậm hơn thường ngày.

Chín giờ, đại lý rượu vang tới ký hợp đồng. Người giới thiệu họ với cô chính là chủ nhà cho thuê mặt bằng, cũng là người quen biết lâu năm. Hợp đồng vốn đã được thương lượng từ trước, lần này chỉ ký thôi.

Mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, chưa đầy nửa tiếng hai bên đã ký kết xong. Mạc Viện mỉm cười bắt tay đối phương. Nhưng vị tổng giám đốc họ Dương nọ siết chặt tay cô không buông.

“Cô Mạc trẻ trung xinh đẹp, lại có tài, không biết tôi có vinh hạnh mời cô dùng bữa tối không?”

Người đàn ông ngoài bốn mươi, hói đầu, thân hình phát phì với khuôn mặt bóng nhẫy, trông như kẻ sa đắm tửu sắc quá độ.

Mạc Viện cố rút tay, nhưng hắn vẫn ghì chặt, ngón cái thô kệch còn cố ý xoa nhẹ lên mu bàn tay cô.

“Dương tổng, trưa nay tôi còn việc, e rằng không thể cùng ông dùng bữa. Để khi khác tôi thết đãi ngài bù lại nhé?” Mạc Viện cố nén ghê tởm, gắng gượng nở nụ cười, dùng tay kia gỡ lấy cổ tay hắn để thoát ra.

Thấy cô thoát khỏi, bàn tay heo kia lập tức đuổi theo định nắm lấy bàn tay cô một lần nữa. May thay, vị quản lý bên cho thuê mặt bằng đã kịp thời ra tay giải vây. “Dương tổng, nếu cô Mạc bận, vậy để tôi mời ông dùng bữa nhé?”

Sắc mặt Dương tổng biến đổi, tỏ vẻ khó chịu. Vị quản lý vội khẽ nói vào tai hắn: “Cô Mạc này là vị hôn thê của Giang tổng ‘Kinh Đào’. Tôi biết ngài không e ngại Giang tổng, nhưng thiếu nữ đẹp đâu hiếm, cần gì vì một bông hoa hồng băng giá mà kết thù với Giang tổng, đúng không?”

Dương tổng nghe xong toát mồ hôi lạnh. Dù được giữ thể diện, nhưng chính ông ta biết mình chỉ là ông chủ nhỏ, lấy sức đâu đấu với Kinh Đào, chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Lau vội mồ hôi trên trán, Dương tổng nặn ra nụ cười “Vậy đợi lúc nào cô Mạc rảnh rỗi, chúng ta cùng dùng bữa. Nhất định phải cho tôi cái hân hạnh ấy nhé.”

Mạc Viện vẫn giữ nụ cười trên mắt, tiễn hai người ra khỏi nhà hàng.

Hai cô tiếp tân đứng ở cửa thì thầm: 

“Chị Mạc nhà mình đúng là dùng mỹ nhân kế thuần thục thật. Đàn ông bây giờ đều thích kiểu nửa đẩy nửa đưa thế này.”

“Đúng thế. Không thì một cô gái chưa đầy ba mươi lấy đâu ra tiền mở nhà hàng Tây hoành tráng thế này? Tám chín phần là dựa vào đàn ông. Cậu xem nhìn cái ông đại lý vừa rồi kìa, mắt sắp dính vào người ta rồi.”

“Phải rồi, tớ cũng nghĩ vậy. Mấy nhân viên cũ bảo chị ấy chẳng có bối cảnh gì, mẹ mất sớm, bố hình như cũng bỏ rơi. Cậu còn nhớ Đỗ Tinh Kỳ hôm trước đến gây sự bảo chị ấy là tiểu tam không? Em thấy đúng là tiểu tam thật. Làm việc ở nhà hàng của tiểu tam, không biết có ảnh hưởng gì không?”

“Cái đấy thì nhằm nhò gì, xã hội bây giờ tiểu tam đầy đường, đàn ông nào chẳng có tiểu tam tiểu tứ. Miễn kiếm được tiền là được, cần gì quan tâm chính thất hay không.”

Quản lý Thái vài bước đi tới, quát: “Đứng tiếp khách thì đứng thẳng, không được nói chuyện! Không muốn làm thì nghỉ, sau này còn dám nói xấu sau lưng nữa thì đuổi hết!”

Hai cô gái lập tức im bặt.

Mạc Viện đứng sau chậu cây cao hai mét ngoài cửa, đợi hai phút sau mới vào, mặt không cảm xúc, đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Lặng lẽ rửa sạch lớp trang điểm đậm, cô chỉ thoa chút phấn nhẹ và son môi. Nhìn gương mặt đã hai mươi chín tuổi trong gương, sờ lên má. Gương mặt này đã 29 tuổi, không còn trẻ nữa, vậy mà vẫn bị gọi là tiểu tam, không biết là may mắn hay bất hạnh đây.

Mấy năm nay một mình bươn chải, nếu không có Giang Đào, cô không biết đã chịu bao thiệt thòi.

Buổi chiều, Mạc Viện nhận một cuộc gọi từ số lạ, hóa ra là Bạch Hằng mang xe đến trả. Cô ra ngoài, xe đã đậu ngay bãi xe trước Attendere. Bạch Hằng đứng cạnh xe, thấy cô liền nở nụ cười rạng rỡ: “Chào bà chủ Mạc!”

Xe sửa rất tốt, ít nhất với con mắt không chuyên của cô thì gương chiếu hậu chẳng khác gì cái cũ. Cô cảm ơn, lấy ví: “Hết bao nhiêu tiền? Tôi trả anh.”

Bạch Hằng đắn đo một lát, thấy cô kiên quyết, cũng không nhiều lời: “Tám trăm.”

Mạc Viện gật đầu, đưa tiền: “Bữa tối hôm qua tính một trăm thôi, tôi không phải gian thương. Sếp anh đưa ba trăm, tôi trả lại hai trăm. Tổng là một ngàn, anh kiểm tra nhé.” Tính toán rõ ràng, không ai nợ ai, sau này không cần qua lại nữa.

Bạch Hằng chậm rãi nhận tiền, thận trọng hỏi: “Sáng nay cô gặp sếp tôi rồi à?” Sáng nay Thời Nặc về với vết đỏ tươi trên má, nhìn sắc mặt đen sì của anh, lại chẳng dám mở miệng.

Mạc Viện không muốn nhắc đến Thời Nặc, nhìn anh: “”Cảm ơn anh sửa xe giúp. Còn việc gì nữa không?”

Nhìn vẻ mặt giấu giếm của cô, Bạch Hằng càng chắc chắn dấu tay trên mặt sếp liên quan đến cô. Sự tò mò như ngọn lửa thiêu đốt trong lòng, nhưng không cách nào giải đáp, cảm giác như táo bón, nghẹn đến phát điên.

Bạch Hằng ba bước ngoảnh đầu hai lần từ biệt cô, gọi taxi rời đi. Mạc Viện thở phào nhẹ nhõm. Từ hôm nay, cô sẽ quên Thời Nặc, quên đoạn khó chịu này.

“Ầm…”

Ngay lúc cô xoay người, một tiếng va chạm vang lên. Mạc Viện theo bản năng quay lại. Chiếc xe vừa sửa xong bị một chiếc Rolls-Royce lùi phải, để lại vệt xước dài trên thành sau.

Người trong xe bước xuống, một chàng trai cao lớn mặc vest xanh dương, khuôn mặt baby, vẻ áy náy, liên tục cúi đầu: “Thật xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi!”

Mạc Viện bất đắc dĩ thở dài, tiến lên xem “vết thương” của chiếc xe. May chỉ trầy sơn, không nặng.

“Cô cần bồi thường bao nhiêu, tôi sẽ chi trả.” Người kia thái độ rất tốt, rút ví định đưa tiền.

Mạc Viện xua tay: “Thôi, bảo hiểm xuống kiểm tra mới biết chi phí sửa như thế nào. Nhưng chỉ có một vết nhỏ, không cần bồi thường đâu.” Cô không muốn moi tiền, chỉ là vết xước nhẹ không đáng bao nhiêu, cô không định mang đi sơn lại, đến của hàng 4S cũng mất cả ngày, cô không muốn phí thời gian.

“Thế sao được.” Người kia xua tay: “Đã đụng trúng thì phải đền, không cần định tổn thất, cô cứ nói giá.”

Mạc Viện không có tâm trạng lãng phí thời gian vì chuyện nhỏ, chỉ ra sau lưng: “Đây là nhà hàng Tây của tôi, sau này nếu anh có việc làm ăn cần đãi khách, ghé qua ủng hộ, coi như bồi thường được rồi.”

Người kia nhìn theo hướng tay cô, lại xem đồng hồ: “Đã vậy tôi cũng không khách sáo. Đây là danh thiếp của tôi, nếu xe có vấn đề gì, cứ gọi tôi.”

Mạc Viện nhận danh thiếp, khẽ gật đầu.

“Hy vọng sẽ gặp lại cô.” Người đàn ông lên xe và rời đi.

Cô nhìn tấm danh thiếp, nhíu mày. Thời Tử Việt. Sao mấy ngày nay cô toàn gặp người họ Thời thế này?

Cô ném tấm danh thiếp vào thùng rác.