14 – MẹCuộc sống của Mạc Viện trở lại bình thường, ngày ngày đi làm rồi về nhà, như thể chưa từng gặp Thời Nặc bao giờ. Thỉnh thoảng cô đến nhà dì ăn cơm, không tránh khỏi bị thúc giục chuyện hôn nhân, nhưng Mạc Viện chỉ cười trừ, lấy bất biến ứng vạn biến khiến dì cũng đành bó tay, mọi chuyện rồi cũng chìm xuống.
Trong khoảng thời gian này, Thời Tử Việt – người đã đâm vào xe cô – thật sự dẫn bạn bè tới ăn vài lần. Anh ta có nhiều mối quan hệ thuộc đủ các ngành nghề, mỗi lần chi tiêu đều không nhỏ, thật sự giúp Mạc Viện tăng doanh thu đáng kể.
Trời dần chuyển lạnh, sắp vào đông. Người chơi piano mỗi chiều một tiếng trong nhà hàng xin nghỉ vì chuẩn bị đi nước ngoài. Mạc Viện đăng tin tuyển dụng, cũng có vài người tới ứng tuyển, nhưng không phải không phù hợp về thời gian thì lại đòi hỏi quá cao, hoặc bản thân cô thấy họ không ổn. Suốt nửa tháng trôi qua vẫn chưa tìm được nghệ sĩ piano nào, khiến Mạc Viện đau đầu.
Mười một giờ, nhân viên bắt đầu ăn trưa theo ca trong phòng nghỉ. Mạc Viện cũng vào bếp lấy phần ăn rồi ngồi xuống góc phòng nghỉ.
Mấy cô nhân viên trẻ tụm năm tụm ba vừa nghịch điện thoại vừa bàn tán xôn xao về các tin đồn trên mạng.
“Này, mấy người xem clip nóng được đăng sáng nay chưa?” Một học việc ở bếp thò đầu ra hỏi.
“Cậu nói clip hai người trong toilet bị quay rõ nét chứ gì? Mấy gã đàn ông toàn đầu óc dơ bẩn.” Có người trừng mắt.
“Lại là một cô gái muốn nổi tiếng rồi dùng chiêu này để câu view chứ gì.” Một cô gái trẻ tỏ vẻ khinh thường.
“Tiếc quá, lúc tôi biết thì bản HD đã bị gỡ rồi. Toàn bản CAM mờ mịt, chẳng thấy gì.” Một đầu bếp lắc đầu chặc lưỡi, “Nhưng thân hình con bé đó đúng ngon, chân thon dài, quan trọng là tư thế còn rất gợi cảm, hé hé…”
“Hé hé, mấy cậu muốn bản HD không? Tôi có đây.” Một đầu bếp ngoài ba mươi nháy mắt, “May mà tôi nhanh trí, biết chuyện này sớm muộn gì cũng bị cấm nên tải về trước.”
“Thật à?” Mấy người đàn ông vây quanh anh ta, nhìn chăm chú vào điện thoại. Mấy cô gái dù tỏ vẻ khinh bỉ nhưng cũng lén liếc trộm.
Mọi người vây quanh nhưng vẫn biết giữ ý, mở âm lượng nhỏ. Xem một lúc, một đầu bếp xoa xoa mũi: “Các cậu không thấy cô gái này quen quen sao?”
“Nghe cậu nói mới để ý, đúng là có chút quen, hình như từng gặp ở đâu.”
“Mấy người đàn ông sao không nói đây là bạn gái mình đi?” Một nhân viên phục vụ đã có gia đình không nhịn được, cúi xuống xem, “Ôi, không phải Đỗ Tinh Kỳ – người suốt ngày đến gây rối sao? Quay rõ thật đấy, đến lỗ chân lông trên mặt cũng thấy.”
Tay Mạc Viện khựng lại. Đỗ Tinh Kỳ?
“Mấy người làm gì đó? Bên ngoài khách đến rồi, ăn nhanh đi.” Quản lý Thái bước vào, mặt hầm hầm quát.
Một nhân viên phục vụ trẻ vội kéo tay quản lý Thái, đưa điện thoại: “Quản lý Thái, chị xem đây có phải Đỗ Tinh Kỳ không?”
Quản lý Thái liếc nhìn, sửng sốt. Trong nhà hàng, ngoài Mạc Viện, cô là người biết rõ Đỗ Tinh Kỳ nhất. Rõ nét như vậy, không phải cô ta thì là ai.
“Được rồi, giải tán đi, ăn xong ra ngoài làm việc đi.” Quản lý Thái cầm điện thoại đuổi mọi người, định vào văn phòng tìm Mạc Viện thì phát hiện cô đang ngồi trong góc.
“Chị Mạc, chị xem này.” Quản lý Thái đưa điện thoại cho cô. Mạc Viện cầm lên xem, trong toilet, một nam một nữ đang làm chuyện ấy, hình như được quay từ trên cao, khuôn mặt ngửa lên r*n r* của Đỗ Tinh Kỳ được ghi lại rõ mồn một.
“Là có người hãm hại cô ta, hay tự cô ta muốn nổi tiếng vậy?” Trong xã hội hiện nay, không ít người tự quay clip như vậy để câu view, cô thật sự không phân biệt được.
Mạc Viện lắc đầu: “Không biết nữa, nhưng kệ đi, không liên quan gì đến chúng ta.”
Ăn trưa xong, có vài người tới phỏng vấn, Mạc Viện ra ngoài tiếp họ.
Thời Tử Việt tới ăn đúng lúc Mạc Viện vừa từ chối một sinh viên nhạc viện. Anh chống tay lên vách ngăn ghế ngồi nhìn cô: “Sao, vẫn chưa có ai ư?” Anh đã nhiều lần gặp Mạc Viện phỏng vấn ở đây.
Mạc Viện nhún vai: “Vội không được, cứ đợi thêm đã.”
Thời Tử Việt chống cằm suy nghĩ, rồi quay người đến bên đàn piano ngồi xuống. Những ngón tay thon dài lướt linh hoạt, giai điệu du dương tràn ra.
Vừa đánh đàn, Thời Tử Việt vừa nháy mắt với Mạc Viện. Cô ngồi trên sofa lắng nghe. Anh chơi piano khá tốt, thậm chí còn hơn nghệ sĩ piano trước của cô, mượt mà và dễ chịu.
Đang giờ ăn trưa, nhà hàng đông khách. Bản nhạc kết thúc, nhận được nhiều tràng vỗ tay. Thời Tử Việt trên khuôn mặt bầu bĩnh đầy vẻ đắc ý: “Thế nào?”
Mạc Viện không tiếc lời khen ngợi: “Khá lắm.”
“Vậy tôi ứng tuyển vị trí piano nhé?”
“Cậu sao?” Mạc Viện bật cười, nghĩ anh ta đang đùa. Một người đi Rolls-Royce hơn chục tiệu mà đi xin làm nghệ sĩ đánh đàn piano, sao có thể?
“Thật đấy.” Thời Tử Việt thấy cô không tin, đến ngồi đối diện cô: “Mỗi ngày một tiếng, mỗi giờ ba trăm, được không?”
Mạc Viện lắc đầu: “Cho không tôi cũng không dám mời cậu đâu.” Người như cậu ta, cô không mời nổi.
“Tại sao?” Thời Tử Việt không hiểu.
“Không tại sao cả.” Mạc Viện đứng dậy: “Cậu muốn ăn gì? Vẫn như mọi khi sao?” Mỗi lần gặp Thời Tử Việt, Mạc Viện lại vô cớ nghĩ đến Thời Nặc, có lẽ vì hai người cùng họ.
Cô từng đặt tình cảm dành cho Giản Sâm lên người Thời Nặc, nên nhất thời chưa rút ra được, Mạc Viện tự trấn an mình như vậy.
Thời Tử Việt “hừ” một tiếng, nhướng mày, nảy ra ý hay.
Mạc Viện không thuê anh, nhưng không thể ngăn khách chơi đàn. Thời Tử Việt mỗi ngày đúng ba giờ chiều đều tới đúng giờ, chơi một tiếng rồi đi. Mạc Viện không làm gì được, đành cố gắng gấp rút tìm người chơi đàn.
Chuyện video của Đỗ Tinh Kỳ, Mạc Viện chỉ xem như một đoạn nhạc đệm rồi quên đi ngay. Ai ngờ sự việc ngày càng lan ra ầm ĩ. Mấy ngày sau, các cô gái trong nhà hàng chỉ bàn tán về cô ta. Trên nền tảng đăng video, lại xuất hiện thêm vài clip khác về Đỗ Tinh Kỳ, toàn uống rượu, ăn cơm, hôn nhau, lên giường với đủ loại đàn ông khác nhau. Quá khứ của Đỗ Tinh Kỳ cũng bị lôi ra mổ xẻ. Cô ta hoàn toàn trở thành người nổi tiếng, một người nổi tiếng toàn scandal.
Mạc Viện suy nghĩ, cảm thấy chắc chắn có người đứng sau hãm hại cô ta, tâm trạng có chút phức tạp.
Ân oán với gia đình họ Đỗ, Mạc Viện tưởng sẽ chôn vùi khi mẹ cô qua đời, không ngờ rốt cuộc vẫn chưa kết thúc.
Đỗ Tuấn Bồi – bố của Đỗ Tinh Kỳ, không chỉ là bố cô ta, mà còn là bố ruột của Mạc Viện. Mẹ cô vừa tốt nghiệp đại học đã gặp Đỗ Tuấn Bồi lịch lãm, đẹp trai, rồi chìm vào yêu đương.
Người phụ nữ lấy tình yêu làm tất cả thường không có đầu óc. Mẹ Mạc Viện sinh ra cô khi chưa kết hôn. Bà nghĩ chỉ cần có tình yêu, tờ giấy hôn thú chỉ là hình thức, không chứng minh được điều gì. Kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn, cần làm gì?
Vậy nên khi người vợ hợp pháp của Đỗ Tuấn Bồi xuất hiện, mẹ Mạc Viện mới choáng váng. Lúc đó, Mạc Viện đã sáu tuổi.
Về sau, mẹ Mạc Viện từng thử chia tay Đỗ Tuấn Bồi, nhưng ông ta hết lời ngon ngọt. Bà không quên được những kỷ niệm đẹp, thêm việc có con nhỏ bên cạnh không thể rời xa Đỗ Tuấn Bồi, cuối cùng đã chọn làm tiểu tam.
Vì chuyện này, mẹ Mạc Viện cãi nhau với ông ngoại. Ông cho rằng con gái làm ô nhục gia phong, cắt đứt quan hệ cha con, đuổi bà ra khỏi nhà. Mẹ Mạc Viện một lòng theo Đỗ Tuấn Bồi, chịu đựng mọi dị nghị và chỉ trích.
Về sau, mẹ của Đỗ Tinh Kỳ cắt tay tự tử, dù được cứu sống nhưng đã gây chấn động lớn cho mẹ Mạc Viện. Cuối cùng bà quyết định rời xa Đỗ Tuấn Bồi. Năm đó, Mạc Viện mười hai tuổi.
Cho đến khi qua đời, trong lòng bà vẫn cảm thấy có lỗi với mẹ Đỗ Tinh Kỳ, luôn day dứt nỗi áy náy. Sự day dứt này vẫn không nguôi ngoai cho đến lúc bà mất.
Mạc Viện biết việc xen vào tình cảm của người khác là sai, nhưng nguyên nhân đều do Đỗ Tuấn Bồi. So với hai mẹ con Đỗ Tinh Kỳ, mẹ Mạc Viện quả thật có lỗi, nhưng cũng là bất đắc dĩ. Những năm tháng khổ cực mẹ cô chịu đựng, không ai hiểu rõ hơn cô. Dù mẹ cô đích thị là tiểu tam, Mạc Viện cũng không thể đứng trên lập trường đạo đức để trách bà. Bà mãi là người mẹ cô yêu thương nhất.
Khi còn nhỏ, cô tưởng Đỗ Tuấn Bồi là người bố hiền, mỗi tuần đến một lần, mang theo đủ loại đồ ăn ngon, chơi với cô, cười dịu dàng với cô. Dù sau này theo mẹ rời xa ông, ký ức của Mạc Viện về ông vẫn là hình ảnh người bố hoàn hảo.
Nhưng về sau, khi cô mù lòa, cùng Giản Sâm cùng đường phải cầu cứu ông, ông đứng trước cổng công ty đưa cho Giản Sâm hai nghìn tệ. Giản Sâm ném số tiền đó trước mặt ông, rồi dứt khoát dẫn cô bỏ đi. Kể từ đó, Mạc Viện biết mình không còn bố nữa. Người bố trong ký ức bị cô giật phăng khỏi tâm trí, máu chảy đầm đìa.
Mạc Viện nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ. Cô luôn tự hỏi, nếu ngày xưa mẹ không gặp Đỗ Tuấn Bồi, mọi chuyện có khác đi không? Liệu mẹ cô vẫn cười rạng rỡ, có gia đình yêu thương, có người bà yêu, không đến mức rời khỏi thế gian này mà vẫn chưa được ông ngoại tha thứ?