17 – Cuộc ẩu đảTối hôm đó, Thời Tử Việt thành công mời được Thời Nặc đi ăn. Gặp Thời Ngộ, Tử Việt thành khẩn khai báo chuyện chiếc xe, liền bị Thời Ngộ ép uống rượu không ngừng. Chiếc xe mà anh ta nâng niu không đành lòng lái, bị Bạch Hằng cướp mất đã đau lòng lắm rồi, giờ còn bị đá thủng một lỗ, sao có thể không chuốc chết anh mới lạ.
Thời Tử Việt càng uống càng hăng, gọi một loạt cô gái đến để góp vui. “Chú nhỏ, đây là cháu đặc biệt chuẩn bị riêng cho chú đấy, xem có đủ thành ý không?”
Thời Ngộ nhíu mày, kéo hắn ra một góc: “Cậu đang làm cái trò gì thế?”
Thời Tử Việt say khướt dựa vào người anh: “Nhìn chú nhỏ lạnh lùng cấm dục kìa, phải dùng chút lửa để khơi dậy chứ. Mấy em xinh đẹp, cùng vui lên nào!” Tử Việt hét lớn, kéo một cô gái lao ra sàn nhảy.
Dù Thời Nặc ngoại hình ưa nhìn, nhưng khuôn mặt lạnh lùng cùng tư thế ngồi bất động khiến không gian quanh anh toát ra khí thế khiến người khác e sợ. Những cô gái vốn dạn dĩ là thế, giờ chỉ dám liếc trộm, không ai dám lại gần. Cuối cùng, một cô gái tóc dài mắt to, mặc trang phục khoét sâu đánh liều tiến đến ngồi cạnh, nâng ly rượu mời: “Thưa quý khách, nên gọi anh thế nào ạ?”
Thời Nặc ngả đầu ra ghế, tháo cà vạt, cởi hai khuy áo sơ mi, đón lấy ly rượu uống cạn. Cô gái đắc ý mỉm cười: đàn ông dù lạnh đến đâu cũng không chống nổi lửa tình.
Rót thêm một ly, cô gái mềm mại dựa vào lòng anh, đưa ly rượu đỏ thắm đến gần đôi môi mỏng: “Một ly nữa nhé?”
Thời Nặc đẩy cô gái ra, ánh mắt lạnh lùng cảnh báo khiến cô ta không tự chủ mà rùng mình. Anh tiếp tục đón lấy ly rượu, uống cạn không chần chừ.
Cô gái cắn môi, không cam tâm, tay m*n tr*n lên ngực anh. Nhưng ngay lập tức, cổ tay bị bàn tay mạnh mẽ nắm chặt rồi hất ra, ngã nhào trên ghế. Thời Nặc gằn giọng: “Chỉ cần rót rượu, tôi không cần dịch vụ khác.”
Dày dạn chốn phong trần, không ai hiểu rõ đàn ông hơn những người như cô. Cô gái vội thu lại nụ cười nịnh nọt, ngoan ngoãn rót rượu.
Thời Nặc uống hết ly này đến ly khác, mắt lim dim. Ánh đèn trong phòng chập chờn, không khí mơ hồ ảo diệu, , một mảnh ăn chơi sa đọa không thực. Đã một tháng rồi, một tháng chưa gặp Mạc Viện. Ngày xưa cách trăm núi ngàn sông, muốn gặp mà không thể. Giờ đây gần trong gang tấc, lại muốn gặp mà không dám.
Thế lực nhà họ Thời quá sâu, một mình anh còn thấy chật vật, lý trí anh không muốn kéo Mạc Viện vào. Nhưng trái tim thì không thể thoát khỏi nỗi nhớ nhung và sự chiếm hữu dành cho cô.
Đặc biệt là khi Giang Đào kia còn là đồ cặn bã.
Uống thêm một ly nữa, Thời Nặc đã choáng váng. Bạch Hằng không nhịn được, bước đến: “Boss, anh không thể uống nữa, cổ họng sẽ không chịu nổi đâu.”
Cổ họng bỏng rát từ lâu đã cảnh báo anh, dù biết rượu vào chỉ sầu càng thêm sầu, nhưng giờ đây ngoài uống anh còn biết làm gì khác.
Bạch Hằng phẩy tay đuổi cô gái bên cạnh tránh ra, rồi rót nước đưa cho anh: “Uống chút nước đi.”
Thời Nặc nhấp vài ngụm, đứng dậy rời khỏi phòng bao. Anh biết mình lại mất kiểm soát rồi. Bước vào nhà vệ sinh, vỗ mặt bằng nước lạnh, đầu óc mới tỉnh táo chút ít.
Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, anh thấy một đôi nam nữ dựa tường ôm nhau hôn say đắm. Thời Nặc nhíu mày lách qua, nhưng ánh mắt thoáng qua khiến anh thấy quen thuộc, lại nhìn thêm lần nữa. Lần này lửa giận bùng lên, không do dự anh tung một cú đấm.
Giang Đào đang hôn đắm đuối, bị cú đấm bất ngờ làm cho choáng váng. Chưa kịp phản ứng đã ăn thêm một cú nữa. Giang Đào lảo đảo lùi lại, lau vệt máu mũi, nhìn rõ người đánh mình là ai.
Mắt híp lại, Giang Đào vốn không phải tay vừa, tránh đòn của Thời Nặc rồi đấm mạnh vào khóe miệng anh. Thời Nặc quay đầu nhổ ra ngụm máu, ánh mắt hung hăng, tàn nhẫn.
Vốn dĩ đã chất chứa quá nhiều phẫn nộ với Giang Đào, còn hắn bị đánh mấy quyền, anh cũng không dễ bỏ qua. Thêm vào đó, cả hai đều say, dưới tác động của hơi cồn, họ nhanh chóng lao vào nhau đánh tơi bời.
Hai bên ngang tài ngang sức, mày một đấm tao một đấm, đánh tới đánh lui, ai cũng bị thương ít nhiều.
Mọi người trong phòng nghe tiếng động chạy ra, thấy hai người đánh nhau liền xắn tay áo nhập cuộc. Đặc biệt là Thời Tử Việt, hăng hái xông lên. Thời Ngộ dù còn lý trí nhưng không ngăn nổi đám đông, nhanh chóng hai phe đánh nhau loạn xạ.
Thời Ngộ gọi cho Mạc Viện, rồi cũng liều mình nhập hội. Dù sao thì cũng không thể để phe mình chịu thiệt được.
Bên Giang Đào có năm người, bên họ chỉ có bốn. Nhưng Bạch Hằng không uống rượu, đầu óc tỉnh táo lại có võ. Thời Nặc dù say nhưng rõ ràng cũng có thân thủ. Tính ra bên họ vẫn chiếm ưu thế.
Ban đầu, ba bảo vệ tới can ngăn không được. Sau đó, một nhóm bảo vệ ập tới, khó khăn lắm mới kéo mọi người ra. Chủ quán KTV cũng xuất hiện, định báo cảnh sát nhưng nhìn thấy Thời Ngộ, Thời Tử Việt và Giang Đào trong đám đông, lập tức bảo nhân viên cúp máy. Từng người trong bọn họ đã đủ khiến ông ta không dám trêu vào, huống chi là cả ba người.
Thời Ngộ xoa xoa khoé miệng, nói với ông chủ mặt mày khổ sở: “Chúng tôi sẽ bồi thường thiệt hại, xin lỗi, cho chút thời gian giải quyết nhé.”
Ông chủ mừng rỡ, vội gật đầu, ra lệnh cho bảo vệ ổn định trật tự, nhường hành lang cho nhóm người không dễ chọc này giải quyết sự việc.
Thời Nặc và Giang Đào ngồi đối diện dựa tường, mặt mày tím bầm, thảm hại không kém.
Lúc Mạc Viện tới thấy cảnh tượng ấy. Thời Ngộ là người thấy cô đầu tiên: “Mạc Viện.” Dù trong công việc hay vì mối quan hệ với Mạc Viện, anh cũng không muốn to chuyện. Nếu Mạc Viện ở đây, mọi thứ sẽ được giải quyết suôn sẻ hơn.
Thời Nặc và Giang Đào đồng thời quay đầu, cùng nhíu mày. Giang Đào chống tường đứng dậy: “Sao em lại đến đây?”
Mạc Viện không nhìn Thời Nặc. Một tháng không gặp, cô không thể xem anh như kẻ qua đường như dự tính. Những giấc mơ nửa đêm lởn vởn bóng hình anh, cảm giác kỳ lạ ấy cô không muốn đào sâu, chỉ mong thời gian sẽ xóa nhòa.
Cô bước tới đỡ Giang Đào, mày nhíu chặt: “Sao lại đánh nhau?”
Sắc mặt Thời Nặc tối sầm. Người phụ nữ vừa hôn hít với hắn còn đứng đó, mắt cô có vấn đề hay não úng nước? Đúng là phụ nữ được tạo ra từ nước, ngay cả não cũng toàn là nước.
Nhìn cảnh tượng ‘thân mật’ của hai người, mắt Thời Nặc tối lại, đột nhiên kéo mạnh cánh tay Mạc Viện, ôm cô vào lòng. Trước khi cô kịp phản ứng, anh đã ôm eo cô lùi vào phòng hát sau lưng, cửa phòng đóng sập lại.
Giang Đào không ngờ Thời Nặc dám làm vậy, ngẩn ra ngây ngốc, Mạc Viện đã biến mất. Mặt anh biến sắc, bước tới định đẩy cửa.
Bạch Hằng nhanh chân hơn một bước chắn trước cửa. Cửa phòng không khóa, Bạch Hằng không biết Thời Nặc định làm gì, nhưng điều anh muốn làm, không ai ngăn cản nổi.
Giang Đào mặt khó coi, không nói lời nào liền động thủ. Nếu lúc nãy Bạch Hằng còn nương tay, giờ thì thoải mái. Năm người bên Giang Đào không thể áp sát, thêm Thời Tử Việt ở bên nhảy nhỏt phá rối, thật sự không chiếm được chút tiện nghi thế nào.
Thời Ngộ gọi Mạc Viện tới để giúp đỡ, không ngờ Thời Nặc hôm nay lại mất kiểm soát đến vậy. Anh sợ Thời Nặc làm tổn thương Mạc Viện, muốn ngăn lại, nhưng hai bên đều nổi máu điên, sao có thể nghe khuyên can.
Chủ quán KTV thấy lại đánh nhau, muốn khóc không thành tiếng. Thời Ngộ đành phải đi thương lượng, dỗ dành ông ta. Hôm nay nếu tất cả vào đồn, ngày mai nhất định sẽ thành tin tức trang nhất mất thôi.