Yêu Lâu Thành Si

Chương 18



18 – Giấm chuaPhòng bao trống không, đèn chưa được bật, bóng tối dày đặc bao trùm. Cánh tay rắn chắc của Thời Nặc siết chặt lấy eo Mạc Viện, đầu anh dựa vào bờ vai cô, hơi thở nồng nàn mùi rượu phả vào cổ khiến cô run rẩy.

Từ sợ hãi ban đầu, Mạc Viện dần lấy lại bình tĩnh. Trong tiềm thức, cô không tin Thời Nặc sẽ làm tổn thương mình. Đôi tay đang cố gắng đẩy anh cũng dần buông xuống.

Trong bóng tối, không một âm thanh, cách âm tốt đến mức những tiếng ồn ào bên ngoài hầu như không thể lọt vào. Chỉ có hơi thở của hai người là rõ rệt.

Trong bóng tối dày đặc, bàn tay ấm áp của anh nắm lấy cổ tay cô, sự thô ráp nhẹ trên da càng thêm rõ ràng.

Một cảm giác quen thuộc ùa về, Mạc Viện tròn mắt kinh ngạc không tin nổi, khóe mắt ươn ướt, cô cắn chặt môi dưới.

Cô từng bị mù hai năm. Trong hai năm ấy, thế giới của cô chỉ có một người: Giản Sâm. Từ khi biết mình không thể nhìn thấy, cô suy sụp, khóc lóc, muốn tìm đến cái chết, đến sau này khi dần chấp nhận, luôn có một người nắm tay cô. Thế giới cô không có ánh sáng, chỉ có Giản Sâm.

Cô xem anh như chiếc phao cứu sinh duy nhất, cô bám chặt lấy anh, không dám buông tay. Cô thuộc từng centimet trên cơ thể anh, hơi thở của anh, cảm giác khi anh chạm vào cô, cảm giác khi anh ôm cô, sự an toàn mà mỗi bộ phận cơ thể anh mang lại, cô đều biết, đều hiểu. Cô thậm chí có thể cảm nhận chính xác anh đang ở đâu trong căn nhà.

Đôi khi cảm giác chân thật hơn nhiều so với những gì mắt thấy. Con người có thể giả vờ, có thể thay đổi giọng nói, có thể thay đổi bất cứ thứ gì mắt nhìn thấy, nhưng không thể thay đổi cảm giác mơ hồ. Trong thế giới của cảm nhận, không ai hiểu Giản Sâm hơn cô.

Thời Nặc thở gấp, men rượu bốc lên càng mạnh, lửa giận, ghen tuông, thất vọng, nhớ nhung, đủ loại cảm xúc phun trào, khiến anh quên mất lần mất kiểm soát trước, một lần nữa nghiêng đầu hôn cô. Lần này nồng nhiệt và mãnh liệt hơn lần trước, mang theo hương rượu nồng nàn, như cuốn theo cuồng phong bão tố.

Môi lưỡi quấn quýt, tình cảm bị kìm nén và nỗi nhớ chất chồng da diết. Thời Nặc * l**n t*nh m*, ôm chặt Mạc Viện vào lòng, ánh mắt rực cháy khát khao như muốn nuốt chửng người con gái trong lòng.

Mạc Viện mềm nhũn trong vòng tay anh, nước mắt không kìm được nữa mà rơi xuống, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong cổ họng. Đôi tay buông thõng bên người chậm rãi vòng lên muốn ôm lấy eo anh.

Vị mặn chát nơi đầu lưỡi như nhát búa tạ giáng vào tim Thời Nặc, đánh lui toàn bộ sương mù trong lòng anh.

Anh đột ngột đẩy người trong lòng ra, lảo đảo lùi vài bước, nhìn Mạc Viện dựa vào tường trong bóng tối, hận không thể g**t ch*t chính mình. Luôn không muốn làm tổn thương cô, vậy mà lần nào cũng làm cô bị thương.

Giọng khàn khàn để lại một câu đắng chát, Thời Nặc mở cửa lao ra ngoài. Vừa ra đã ăn ngay một cú đấm mạnh của Giang Đào. Anh lảo đảo tựa vào tường, khóe miệng rỉ máu, ánh mắt tán loạn, thất hồn lạc phách.

Giang Đào không rảnh để ý đến anh, đẩy cửa phòng bật đèn. “Mạc Viện, em không sao chứ?” Giang Đào quan tâm nhìn cô từ trên xuống dưới, xác định cô không bị bắt nạt.

Ánh sáng bất ngờ đánh thức Mạc Viện đang thẫn thờ. Nhìn thấy khuôn mặt Giang Đào trước mắt, người này không phải Thời Nặc.

Mạc Viện run tay, đẩy anh ta ra rồi chạy vội ra ngoài. Bên ngoài chỉ còn những người đi cùng Giang Đào, bóng dáng Thời Nặc đã biến mất. Mạc Viện không do dự đuổi theo. Giang Đào chạy theo sau cô: “Mạc Viện, Mạc Viện…”

Mạc Viện chạy khỏi quán KTV, đêm đã khuya, đường phố vắng hoe, nhìn quanh tìm kiếm, nhưng người kia như bốc hơi khỏi nhân gian, không một dấu vết.

Gió thu se lạnh, Mạc Viện đứng dưới làn gió lạnh buốt tan tác như chiếc lá rơi.

Giang Đào đã uống rượu, không thể đưa Mạc Viện về, lại không yên tâm để cô tự về một mình, nên gọi tài xế đưa cô về.

Về đến nhà, Mạc Viện đi thẳng vào phòng tắm,ngã người trong bồn. Cơ thể lạnh cóng dần lấy lại cảm giác, tiếp theo là sự tê dại và mệt mỏi sau khi tỉnh táo. Mạc Viện ôm gối thu mình trong góc bồn, mắt mở to nhìn làn nước gợn sóng, đầu óc hiện lên vô số câu hỏi rối bời.

Rõ ràng anh ấy là Giản Sâm, tại sao không nhận cô?

Nhưng rõ ràng anh vẫn còn tình cảm với cô, cô có thể cảm nhận được, cảm giác anh ôm cô, hôn cô, cô không thể nhầm lẫn.

Vậy tại sao?

Mắc ung thư giai đoạn cuối, không chữa được, nên về thăm cô lần cuối?

Bị truy sát, không muốn liên lụy cô?

Gặp phải chuyện gì đó, không thể tiết lộ thân phận?

Đúng vậy, anh còn đổi cả họ, lại dính dáng đến gia tộc họ Thời quyền thế ngập trời kia, lẽ nào liên quan đến chuyện này?

Hay anh muốn làm gì đó nên không thể nhận cô?

Trong đầu Mạc Viện thoáng qua vô số khả năng, nhưng không cái nào cô nghĩ thông suốt được, đầu óc rối bời, không có đáp án.

Đêm nay nhất định lại một đêm không ngủ.

Hậu quả của say rượu là đầu đau như búa bổ. Thời Nặc nhíu chặt mày, cố gắng mở mắt. Khuôn mặt người đàn ông phóng to trước mắt khiến người bình tĩnh như anh cũng giật mình, cơn buồn ngủ tan biến.

“Cậu làm gì vậy?” Thời Nặc đẩy khuôn mặt kia ra, ngồi dậy.

Bạch Hằng quỳ cạnh giường chớp chớp mắt, sờ mũi, ho nhẹ vài tiếng, hai tay đan chặt ra vẻ e thẹn.

Thời Nặc day day thái dương, mắt nheo lại: “Có chuyện gì nói nhanh, không có chuyện thì biến.”

Dưới áp lực mạnh mẽ từ Thời Nặc, Bạch Hằng run rẩy đứng lên, cúi đầu ấp úng nửa ngày, đưa nhanh tập tài liệu trong tay cho Thời Nặc.

Thời Nặc nhìn thứ trong tay, ngẩng đầu nhìn Bạch Hằng, ánh mắt mang theo sự chất vấn lạnh lùng.

Bạch Hằng tránh ánh mắt anh, sự mất kiên nhẫn tỏa ra từ Thời Nặc càng lúc càng rõ, áp suất trong phòng giảm mấy bậc. Bạch Hằng không trốn tránh được, ngẩng đôi mắt đẫm lệ hối hận, giọng run rẩy: “Boss, anh mở ra xem đi, sẽ … rất vui đấy.”

Thời Nặc cảm thấy đầu mình càng đau hơn. Bạch Hằng chỉ có dáng vẻ sống không còn gì luyến tiếc thế này khi làm sai việc gì đó.

Mở túi hồ sơ, Thời Nặc rút tài liệu bên trong, hai chữ đen hiện ra: Giang Đào.

Anh nhíu mày. Dạo trước anh từng bảo Bạch Hằng điều tra lại Giang Đào lần nữa, bây giờ hẳn là có kết quả.

Lướt nhanh qua một lượt, đến khi Thời Nặc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Bạch Hằng. Bạch Hằng đã lùi đến cạnh cửa, chuẩn bị tư thế chạy trốn bất cứ lúc nào.

Thời Nặc ánh mắt khó tin, lại cúi đầu xác nhận lần nữa, trên mặt không lộ biểu cảm gì, trong mắt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, phức tạp khó nói.

Đúng lúc Bạch Hằng lén mở cửa định chuồn, “Quay lại.” Câu nói đầy sát khí khiến bước chân của anh ta ngập ngừng giữa không trung.

Bạch Hằng giơ hai tay đầu hàng, thảm thiết kêu lên: “Em sai rồi, Boss.”

Hai năm trước, khi Thời Nặc biết đến Giang Đào, đã bảo Bạch Hằng điều tra. Báo cáo Bạch Hằng đưa cho anh không có vấn đề gì: gia thế khá, nhân phẩm tạm được, không thói hư tật xấu, tất cả tạm coi là đạt yêu cầu, dù anh cực kỳ không muốn thừa nhận.

Nhưng Bạch Hằng đã bỏ sót một manh mối quan trọng: mẹ của Giang Đào. Bà cũng họ Mạc, là dì ruột của Mạc Viện, nghĩa là Giang Đào là anh họ của cô.

Nghĩa là vì một chút sai sót của Bạch Hằng, Thời Nặc đã uống giấm hai năm trời, suýt chút nữa thì chết vì chua.

Tác giả có lời muốn nói: 

Về tên truyện, mọi người cứ bỏ qua tác giả rác rưởi này đi, lượt click với lượt sưu tầm đã chết rồi, nên tác giả đang ngày càng lún sâu trên con đường tự sát… 

Tên truyện và giới thiệu đã đổi N lần (đơ mặt), số liệu vẫn không nhúc nhích, tôi cũng tuyệt vọng luôn, nội dung truyện không thay đổi, mọi người cứ bỏ qua tôi đi, bỏ qua tôi đi… 

Ngoài ra, sắp tới chắc sẽ bắt đầu ngọt rồi.