Yêu Lâu Thành Si

Chương 26



26 – Đối đầuSáng hôm sau, Thời Nặc hỏi Mạc Viện về việc chọn địa điểm. Cô kể chi tiết cho anh nghe, anh suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng hỏi: “Nếu anh nói sẽ đưa em tiền, em có để ý không?”

Lúc đó hai người đang ăn sáng, Bạch Hằng cũng có mặt, không khỏi ngẩng lên nhìn Mạc Viện.

Mạc Viện khuấy đều cháo trong bát, nghiêng đầu nhìn anh: “Thực ra nhà hàng Tây này vốn dĩ là dùng tiền của anh để mở. Những năm qua em để dành hết tiền kiếm được vào một tài khoản riêng, vốn định trả lại anh.”

Thời Nặc gắp một chiếc quẩy cho vào bát cô, hỏi: “Được bao nhiêu?”

Mạc Viện suy nghĩ giây lát, giơ tay ra dấu một con số.

Thời Nặc nhướng mày: “Không ít đâu, xem ra anh nhặt được bảo bối rồi. Sau này anh chỉ cần ở nhà xinh đẹp như hoa, em chịu trách nhiệm kiếm tiền nuôi gia đình được không?”

“Anh có nhan sắc chắc? Anh xinh đẹp như hoa chắc?” Bạch Hằng không nhịn được xen vào.

Mạc Viện cúi đầu cười khúc khích, Thời Nặc lạnh lùng liếc anh ta một cái, Bạch Hằng vừa cười hề hề vừa tiếp tục ăn.

“Em còn muốn cân nhắc thêm. Thực ra tiền cũng đủ, chỉ là chỗ em thích giá thuê quá đắt. Em sợ đầu tư ban đầu quá nhiều, thời gian thu hồi vốn sẽ kéo dài.” Mạc Viện giải thích với Thời Nặc.

“Em đừng lo, anh có thể lo được.”

Thời Nặc gật đầu, không nói thêm gì, hai người tiếp tục dùng bữa.

Dạo này Thời Nặc lại bận rộn, Mạc Viện cũng tất bật với công việc của nhà hàng. Mỗi ngày họ chỉ có thể cùng nhau ăn sáng, rồi phải đợi đến tối mới gặp lại.

Sau cùng, Mạc Viện quyết định thuê địa điểm mà cô đã ưng ý từ đầu. Khi hẹn chủ cũ đến ký hợp đồng, không ngờ người cô gặp lại là Bạch Hằng.

Mạc Viện suy nghĩ một chút lập tức hiểu ra: “Giản Sâm mua chỗ này rồi sao?”

Bạch Hằng cười gật đầu: “Cho nên sếp của tôi là chủ nhà của cô lần nữa rồi. Nhưng về tiền thuê, sếp nói cô có thể trực tiếp thương lượng với bạn gái anh ấy, cô ấy nói bao nhiêu thì là bấy nhiêu.”

Mạc Viện câm nín.

Suy đi tính lại, Mạc Viện nghĩ đã là đất của Thời Nặc, tiền cũng là tiền của Thời Nặc, chi bằng mời anh làm chủ luôn, cô sẽ làm thuê cho anh.

Thế là Thời Nặc không hiểu sao bị nhét thêm chức danh tổng giám đốc. Dùng lời Mạc Viện thì là: sau này có chuyện gì có anh ấy chống đỡ, cô có thể thẳng chân chạy trốn.

Sau khi ổn định việc chi nhánh, bước tiếp theo là trang trí. Mạc Viện tìm công ty thiết kế chuyên nghiệp vẽ bản vẽ rồi bắt đầu thi công. Ngày nào cô cũng phải đến xem một lần. Nhà hàng Tây này là nơi hai người cùng nhau gây dựng sau khi Giản Sâm trở về, đánh dấu khởi đầu mới nên cô đặc biệt chú trọng.

Khi Đỗ Tuấn Bồi đến, Mạc Viện vừa trở về Attendere từ cửa hàng mới. Đã mười năm rồi họ không gặp, ngoại hình không khác trí nhớ của cô là bao, chỉ hơi béo hơn và sắc mặt kém hơn trước.

“Ông có việc gì không?” Gặp lại ông ta, Mạc Viện không thấy tức giận như tưởng tượng, ngược lại chẳng có cảm xúc gì nhiều, như thể một người xa lạ chỉ từng gặp vài lần.

Đỗ Tuấn Bồi sắc mặt không được tốt: “Mạc Viện, tôi muốn nói chuyện với cô.”

Mạc Viện dẫn ông ta vào phòng riêng, bảo nhân viên pha cà phê rồi ngồi đó chờ ông ta nói rõ ý định.

Đỗ Tuấn Bồi im lặng một lúc, ngẩng đầu liếc nhìn đồ trang trí trong phòng: “Xem ra những năm qua cô sống cũng khá ổn.”

Mạc Viện cười nhẹ: “Còn tùy xem trên phương diện nào. Tôi không biết ý khá ổn của ông là gì.”

Đỗ Tuấn Bồi nhìn chằm chằm cô: “Viện Viện…”

Mạc Viện vội ngăn lại: “Ngài Đỗ, đừng đa cảm, tôi sẽ nổi da gà đấy. Mời nói thẳng ý định của ông, một lúc nữa tôi còn có việc.”

Đỗ Tuấn Bồi nhìn thẳng cô, dứt khoát thu lại vẻ giả tạo trên mặt: “Chuyện video trên mạng của Tinh Kỳ, cô biết chứ?”

Mạc Viện gật đầu: “Nghe qua vài câu.”

Đỗ Tuấn Bồi nheo mắt nhìn cô: “Không phải cô làm sao?”

“Tôi ư?” Mạc Viện cười nhạo: “Vậy ý ông là tôi đứng sau hãm hại cô ta?”

Đỗ Tuấn Bồi chắp tay trên bàn: “Có phải cô hay không cũng không quan trọng nữa rồi, thanh danh con bé đã bị huỷ. Nhưng dạo gần đây có một vài chuyện nhắm vào công ty tôi, đừng nói với tôi cô không biết. Tôi đã cho người điều tra, đứng sau là Thời Nặc. Và Thời Nặc này trông rất giống một người tôi từng quen, người đó cô cũng biết.”

Đỗ Tuấn Bồi nhìn thẳng Mạc Viện, trong mắt loé lên tia lạnh lẽo.

Trong lòng Mạc Viện thoáng chút kinh ngạc, nhưng trên mặt không mảy may thay đổi. Cô đại khái đoán được ý Đỗ Tuấn Bồi, cười lạnh: “Vậy thì sao?”

Đỗ Tuấn Bồi quan sát kỹ biểu cảm Mạc Viện, không ngờ cô gái mềm yếu nhút nhát ngày xưa giờ lại trở nên lạnh lùng và bình tĩnh đến vậy.

Ánh mắt ông ta lướt trên mặt cô: “Viện Viện, chúng ta cũng không có thâm cừu đại hận, cần gì phải làm quá tuyệt tình như vậy? Tôi không phải không có cách đối phó, chỉ là không muốn cùng cô trở mặt thôi. Cô hà tất phải cố chấp như vậy? Tôi trước đây có lỗi với cô, nhưng dù sao cô cũng là con gái tôi, giữa chúng ta nhất định phải thế này sao?”

Mạc Viện im lặng nhìn ông ta một lúc, trên mặt không chút biểu cảm: “Công ty ông làm sao vậy?”

Gần đây, mấy công ty hợp tác với công ty Đỗ Tuấn Bồi lần lượt hủy hợp đồng. Ban đầu ông ta tưởng là do nhân viên xử lý không tốt, mắng họ một trận thậm tệ. Nhưng sau đó vấn đề ngày càng nhiều, ông ta mới nhận ra không ổn. Lại nhớ đến chuyện video của Đỗ Tinh Kỳ trước đó, ông ta cho người điều tra rồi phát hiện ra Thời Nặc. Và Thời Nặc này lại chính là Giản Sâm năm đó. Ông ta lập tức hiểu ra anh muốn gì: trả thù vì chuyện năm xưa.

Nghe ông ta nói xong, lại nghĩ tới câu không có thâm thù vừa rồi của ông ta, Mạc Viện không khỏi bật cười: “Ngài Đỗ, năm đó khi tôi và Giản Sâm cùng đường đến tìm ông, ông hẳn không nghĩ sẽ có ngày hôm nay chứ? Đừng nói mấy lời tình cha con sâu nặng, không nỡ trở mặt. Với bản tính sắt đá của ông, nếu có cách ông đã dùng từ lâu, hà tất phải đến tìm tôi?”

Sắc mặt Đỗ Tuấn Bồi khó coi. Nhà họ Thời không phải ai cũng dám đụng, chỉ cần sơ sẩy một chút là tan cửa nát nhà, thân bại danh liệt.

Nhìn vẻ mặt Đỗ Tuấn Bồi, Mạc Viện liền biết mình đoán đúng, cười khẩy: “Ông ngây thơ nghĩ rằng tôi sẽ giúp ông sao?”

Ánh mắt Đỗ Tuấn Bồi càng thêm âm trầm. Nghĩ đến những khổ cực mẹ con cô phải chịu, Mạc Viện càng thêm lạnh lùng: “Dù chuyện công ty ông có phải do Giản Sâm hay không, tôi cũng chỉ thấy vui lòng. Ông còn muốn tôi có phản ứng gì nữa? Giúp ông? Ông còn nhớ năm xưa đã nói gì với tôi và Giản Sâm không? Hôm nay tôi xin trả lại cho ông.”

Mười năm trước, trước cổng công ty Đỗ Tuấn Bồi, ông ta nói với cô: “Viện Viện, không phải bố không muốn giúp con, chỉ là bố cũng bất lực thôi. Con… tự cầu phúc cho mình đi!”

Đỗ Tuấn Bồi ánh mắt tối sầm, đứng dậy chỉnh lại vest: “Mạc Viện, vậy chúng ta cứ chờ xem. Đừng tưởng Giản Sâm thừa kế công ty họ Thời là tôi không làm gì được cậu ta.”

Mạc Viện ngồi trên sofa nhìn Đỗ Tuấn Bồi rời khỏi nhà hàng, mệt mỏi nhắm mắt lại.