Yêu Lâu Thành Si

Chương 27



27 – Cảm lạnhTối hôm đó, khi Mạc Viện về đến nhà, Thời Nặc đã đợi sẵn. Anh ngồi trên sofa xem tài liệu, nghe tiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên. Nhìn thấy cô, khóe môi anh nhẹ nhàng nở nụ cười.

Anh ngồi đó, phía sau là ban công tràn ngập cây xanh. Ánh hoàng hôn trượt dọc theo chiếc áo sơ mi trắng, in xuống sàn gỗ sồi tạo thành vầng sáng mờ ảo. Nụ cười trên mặt anh dịu dàng khiến trái tim hỗn loạn của Mạc Viện lập tức yên tĩnh lại, một dòng ấm áp chậm rãi lan tỏa trong lồng ngực.

“Về rồi à.” Thời Nặc đứng dậy, bước đến bên cô, cúi đầu hôn nhẹ lên môi.

Mạc Viện đưa tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn từ sâu đậm dần dần dịu nhẹ. Một nụ hôn kết thúc, cô tựa vào lòng Giản Sâm th* d*c. Anh vỗ vỗ đầu cô: “Sao thế? Tâm trạng không tốt à?”

Mạc Viện ngẩng đầu từ lòng anh nhìn lên. Thời Nặc cúi xuống, ánh mắt đầy quan tâm. Cô kiễng chân, hôn nhẹ lên môi anh rồi rời khỏi vòng tay, thản nhiên nói: “Đỗ Tuấn Bồi đến Attendere tìm em.”

Sắc mặt Thời Nặc tối sầm: “Hắn nói gì?”

Mạc Viện không trả lời mà hỏi ngược lại: “Giản Sâm, chuyện công ty Đỗ Tuấn Bồi là do anh làm sao?”

Thời Nặc gật đầu, không phủ nhận: “Ừ.”

“Còn chuyện video của Đỗ Tinh Kỳ thì sao?”

“Chuyện đó không phải, nhưng anh biết là ai làm. Thực ra anh biết chuyện video, chỉ là không ngăn cản mà thôi.”

Mạc Viện gật đầu, đi đến sofa ngồi xuống, ngẩng lên nhìn anh: “Giản Sâm, hay là… bỏ qua cho Đỗ Tuấn Bồi đi.”

Thời Nặc ngồi xuống bên cô, đưa tay ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc cô: “Em thấy anh làm quá đáng sao?”

Mạc Viện lắc đầu, giọng trầm xuống: “Không phải. Anh biết em luôn cảm thấy có lỗi với Đỗ Tinh Kỳ và mẹ cô ấy. Nếu Đỗ Tuấn Bồi có chuyện, hai mẹ con họ biết làm sao?”

Bàn tay Thời Nặc vuốt tóc cô chợt dừng lại. Chuyện mẹ Đỗ Tinh Kỳ có liên quan đến vụ tai nạn, anh vẫn chưa nói với Mạc Viện. Anh không biết có nên nói hay không, không muốn cô tiếp xúc với những thứ tăm tối này.

“Hơn nữa, Giản Sâm, em càng sợ anh bị tổn thương. Đỗ Tuấn Bồi là người quá thâm hiểm.” Mạc Viện ôm chặt lấy eo anh.

Thời Nặc cười, hôn lên tóc cô, giọng khàn khàn: “Anh biết rồi, chuyện này anh sẽ xử lý, em đừng lo.”

Mạc Viện bị đánh thức bởi tiếng trẻ con nghịch ngợm dưới nhà. Cô mơ màng mở mắt, vô thức cử động cánh tay. Thời Nặc nằm bên cạnh vì động tác của cô mà bất mãn, lật người ôm lấy cô, đầu tóc cọ cọ vào da thịt khiến cô hơi ngứa.

Mạc Viện nằm yên, đợi đến khi nhịp thở của Thời Nặc đều đặn mới nhẹ nhàng gỡ tay anh khỏi eo, cẩn thận trườn xuống giường. Cô không dám mang dép, đi chân trần rón rén đến bên cửa sổ, khẽ vén rèm nhìn xuống.

Đã vào đầu đông, trận tuyết đầu tiên của năm nay rơi dày, phủ trắng xóa mặt đất. Lũ trẻ mặc áo phao dưới đó đang nô đùa, đắp người tuyết, ném tuyết.

Mạc Viện tựa người lên bệ cửa sổ ngắm nhìn, khóe môi nở nụ cười nhẹ. Một đôi tay ấm áp từ phía sau ôm lấy eo cô, có người khẽ dựa cằm lên hõm vai cô. Mạc Viện ngả người vào lòng anh. Thời Nặc dường như vẫn chưa tỉnh hẳn, dùng đôi môi nóng bỏng tuỳ ý hôn lên mặt cô, trong cổ họng phát ra âm thanh mãn nguyện.

“Chưa tỉnh ngủ à? Vậy ngủ thêm một chút nữa đi.” Mạc Viện đưa tay xoa xoa mặt anh.

“Ừm …” Thời Nặc vừa mở miệng, giọng nói khàn đặc khiến Mạc Viện giật mình: “Sao thế?”

Thời Nặc cũng bừng tỉnh, đưa tay sờ lên cổ họng: “Hình như bị cảm rồi.”

Mạc Viện đưa tay sờ trán anh, rồi lại sờ trán mình. Nhiệt độ khác biệt rõ rệt. Lúc nãy cô đã thấy anh hơi nóng, nhưng tưởng là do vừa ngủ dậy. Giờ mới biết anh bị sốt.

“Đi, đến bệnh viện.” Mạc Viện đẩy anh ra, đi lấy quần áo, định dẫn anh đến bệnh viện.

Thời Nặc kéo cô lại, lắc đầu: “Không…”

“Anh đừng nói nữa…” Mạc Viện ngắt lời. Cô nhớ lần trước anh bị cảm, Bạch Hằng cũng không cho anh nói chuyện.

Mạc Viện lấy điện thoại gọi cho Bạch Hằng, rồi từ tủ quần áo lấy đồ của Thời Nặc, ra hiệu cho anh mặc vào. Thời Nặc nhìn cô, rồi không nói không rằng trèo lên giường, cuộn chặt chăn, nhắm mắt lại.

Mạc Viện cầm quần áo đứng đó, vẻ mặt bất lực. Cô ra phòng khách tìm nhiệt kế về đo cho anh. 38.5 độ, không thấp chút nào.

“Giản Sâm…” Mạc Viện vừa mở miệng, Thời Nặc đã lật người ôm chặt lấy cô, cuộn tròn trên giường rồi dùng chăn phủ lên, siết chặt trong vòng tay, mắt vẫn nhắm.

Mạc Viện bất đắc dĩ cười, đưa tay nhẹ nhàng vẽ theo đường nét mắt mũi anh, lưu luyến nơi bờ môi. Cô không dám tùy tiện cho anh dùng thuốc. Lần trước, lần này, chỉ là cảm nhẹ thôi mà với anh dường như luôn nghiêm trọng hơn người, đặc biệt là với cổ họng.

Dưới bàn tay vỗ về của Mạc Viện, Thời Nặc lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Vừa lúc Mạc Viện rời khỏi giường thì tiếng gõ cửa vang lên. Cô vội chạy ra mở cửa. Bên ngoài là Bạch Hằng và một phụ nữ trung niên rất có khí chất.

“Đây là mẹ tôi, còn đây là Mạc Viện.” Bạch Hằng giới thiệu với hai người.

Mạc Viện hơi ngạc nhiên khi mẹ Bạch Hằng cũng đến, nhưng vẫn lễ phép chào: “Chào bác ạ.”

Người phụ nữ nhìn Mạc Viện từ trên xuống dưới, nở nụ cười dịu dàng: “Cháu cứ gọi cô là Amy.”

Biết Bạch Hằng và mẹ anh sống ở nước ngoài, Mạc Viện gật đầu: “Vâng cô Amy.”

“Sếp đâu?” Bạch Hằng mang hộp thuốc bước vào.

Mạc Viện mở cửa phòng ngủ: “Hình như rất khó chịu, từ sáng đến giờ không có chút tinh thần nào.”

Mẹ Bạch Hằng bước vào phòng ngủ, đưa tay sờ trán anh, lại đo nhiệt độ một lần nữa. Mạc Viện nói thêm: “Cổ họng lại mất tiếng rồi.”

Amy gật đầu, trực tiếp lấy từ hộp thuốc ra các loại ống tiêm, thuốc, truyền dịch cho anh, rồi lấy một gói thuốc bột đưa cho Mạc Viện: “Pha cái này với nước cho cậu ấy uống.”

Mạc Viện vâng lời ra ngoài pha thuốc, rồi mang một cốc nước quay lại. Thời Nặc đã tỉnh, đang dựa vào đầu giường nhìn Amy cười. Amy lại không cho mặt mũi: “Biết mình dễ cảm dễ sốt, còn không biết giữ gìn. Lúc về nước đã dặn thế nào, một chút cũng không biết yêu quý thân thể mình.”

Thời Nặc chỉ cười nghe, không nóng không giận. Bạch Hằng đứng bên cạnh lại làm mặt xấu với Thời Nặc. Amy lập tức chĩa súng vào Bạch Hằng: “Còn cả con nữa, không phải bảo con chăm sóc sao?”

Bạch Hằng bị oan, trợn mắt nhìn trời.

Mạc Viện đưa cốc nước cho Thời Nặc, nói khẽ: “Là cháu không chăm sóc anh chu đáo.”

Thời Nặc nắm chặt tay cô, đưa tay xoa xoa tóc cô.uấn Bồi rời khỏi nhà hàng, mệt mỏi nhắm mắt lại.