29 – Cổ phầnTrông mẹ Thời Ngộ trông rất trẻ, khi gặp Thời Nặc đã không kìm được nước mắt. Bỏ qua những giọt lệ bi thương đó, bữa tối vẫn trôi qua trong vui vẻ.
Sau bữa ăn, mọi người ngồi trên sofa trò chuyện. Mạc Viện vào bếp cắt hoa quả mang ra. Thời Nặc nhìn Thời Cẩm Lan đang ngồi trên sofa, ánh mắt dịu dàng hướng về phía anh: “Chị cả, dọn dẹp vài hôm rồi để Thời Ngộ đưa chị đến chỗ bố nó đi.”
“Cái gì?” Cả Thời Ngộ lẫn Thời Cẩm Lan đều kinh ngạc nhìn Thời Nặc. Mạc Viện cũng hơi bất ngờ liếc nhìn anh.
Thời Nặc gắp một miếng dưa hấu đưa cho Thời Cẩm Lan: “Chị cả, bao năm nay chị chịu khổ rồi. Nhưng giờ ông nội đã mất, chị có thể rời đi. Đời người chỉ vài chục năm ngắn ngủi, chị để anh ấy chờ đợi quá lâu rồi.”
Thời Cẩm Lan nghe vậy, mắt đỏ hoe, quay mặt đi lau nước mắt. Thời Ngộ ôm lấy vai mẹ, khẽ vỗ về.
“Cậu, ý cậu là sao? Mẹ cháu ở đây còn không ít cổ phần ở công ty, ông ngoại và các cậu cháu sẽ không cho phép mẹ cháu rời đi.” Thời Ngộ nhìn Thời Nặc nói.
Mạc Viện lấy khăn giấy đưa cho Thời Cẩm Lan, bà gật đầu với cô.
Thời Nặc đưa tay kéo Mạc Viện ngồi xuống cạnh anh, rồi bình thản nói: “Cổ phần của chị cả không phải đã chuyển cho cháu rồi sao?”
“Dù là vậy, nhưng…”
“Đã vậy, bây giờ cháu không đưa chị cả đi, định đợi đến khi nào?” Thời Nặc ngắt lời, bình tĩnh nhìn Thời Ngộ.
Thời Ngộ liếc nhìn Thời Cẩm Lan, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, như có điều gì đó sắp lộ ra.
“Tiểu Nặc…” Thời Cẩm Lan định nói, Thời Ngộ ngắt lời: “Mẹ, không phải mẹ có chuyện muốn nói với Mạc Viện sao? Hai người vào phòng nói chuyện đi.”
“… Được.” Thời Cẩm Lan nhìn hai người, mỉm cười với Mạc Viện: “Tiểu Viện, chị có chuyện muốn nói với em, vào phòng với chị một chút.”
Mạc Viện đứng dậy theo Thời Cẩm Lan vào phòng. Thời Cẩm Lan ngồi trên giường, từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho Mạc Viện. Cô mở hộp xem, bên trong là một chiếc vòng ngọc bích.
Thời Cẩm Lan vỗ vỗ chỗ bên cạnh, dịu dàng nói: “Lại đây, Tiểu Viện, ngồi xuống cạnh chị.”
Mạc Viện nghe lời ngồi xuống. Thời Cẩm Lan cầm tay cô, định đeo chiếc vòng vào.
Mạc Viện vội vã khoát tay: “Chị cả, không được đâu…”
Thời Cẩm Lan nắm chặt tay cô không cho cựa quậy, mắt long lanh: “Tiểu Viện à, chiếc vòng này là của bà nội năm xưa định tặng cho con dâu tương lai. Sau khi bố Thời Nặc bỏ đi, lúc lâm chung bà đưa nó cho chị. Chị giữ mấy năm nay, chỉ mong một ngày có thể trả lại cho chú… nhưng trời xui đất khiến, không ngờ một lần chia tay là vĩnh biệt…”
Thời Cẩm Lan không nói nên lời. Mạc Viện thấy lòng khó chịu, khẽ nói: “Chị cả, bố mẹ Thời Nặc không trách chị, Thời Nặc cũng không trách chị, chị đừng tự trách mình nữa.”
Thời Cẩm Lan lắc đầu, giọng trống rỗng: “Chị không sợ họ trách, tự trách mới là thứ hành hạ con người ta nhất.”
Mạc Viện ôm lấy bà: “Chị cả, tất cả đã qua rồi, chúng ta đều có thể bắt đầu lại.”
Thời Cẩm Lan gật đầu: “Ừ, bắt đầu lại.”
Sau lần Thời Ngộ và Thời Cẩm Lan đến chơi, không hiểu sao Mạc Viện luôn cảm thấy bồn chồn khó tả. Đến ngày khám mắt định kỳ, Thời Nặc nói sẽ đi cùng, nhưng đột nhiên có việc không đến được, Mạc Viện đành tự đi đến bệnh viện.
Khám mắt xong, Mạc Viện đứng ở tầng hai suy nghĩ một lúc, rồi đi đăng ký thêm một số khác.
Bước ra từ bệnh viện, Mạc Viện ngắm nhìn bầu trời trong xanh, khóe miệng không kìm được cong lên vui sướng. Tuyết trong bồn hoa ven đường vẫn chưa tan hết, cô không nhịn được lấy tay vốc một ít, vo thành quả cầu tuyết.
Cười ngốc nghếch nhìn quả cầu tuyết một lúc, thấy nó từ từ tan chảy trong lòng bàn tay, Mạc Viện lấy khăn giấy lau tay rồi gọi điện cho Thời Nặc. Bạch Hằng bắt máy, cố hạ giọng: “Sếp đang họp, bà chủ Mạc có việc gì có thể nói với tôi.”
“Không, không có gì.” Mạc Viện vội nói, “Vậy tối nay các anh có về ăn cơm không?”
“Tối nay có lẽ về rất muộn, bà chủ Mạc cứ ăn trước đi.”
Mạc Viện cúp máy, tâm trạng không bị ảnh hưởng, lái xe về Attendere.
Lúc này Attendere đang giờ ăn trưa, khách khá đông. Vừa bước vào, quản lý Thái đã báo với Mạc Viện Thời Tử Việt đang ăn trong phòng riêng.
Mạc Viện qua chào hỏi. Thời Tử Việt từ trong phòng đi ra, nhìn cô từ trên xuống dưới, giọng hơi chua chát: “Ôi, vừa yêu đương đã thấy sắc mặt hồng hào hẳn lên.”
Mạc Viện bật cười: “Trông cậu cũng không tệ mà.”
Thời Tử Việt nhướng mày: “Đừng chọc tôi nữa, tôi đang tổn thương nguyên khí rồi, thời gian tới không phục hồi nổi đâu.”
Mạc Viện cười không nói.
“À, dạo này chú nhỏ tôi tâm trạng vẫn ổn chứ?” Thời Tử Việt đột nhiên hỏi.
“Hả?” Mạc Viện nghi hoặc nhìn anh ta, “Tâm trạng làm sao?”
Thời Tử Việt chống tay lên tường nhìn cô: “Dạo này trong công ty xảy ra nhiều chuyện lắm. Chú tôi ký một hợp đồng lớn với một doanh nghiệp nổi tiếng nước ngoài, nghe bố tôi nói trị giá mấy tỷ.”
“Hợp đồng lớn thế không phải là tốt sao?”
Thời Tử Việt gãi đầu, hơi ngượng ngùng: “Đúng là tốt, nhưng mà, ôi, trước mặt chị tôi không nói mấy lời hoa mỹ nữa. Vốn dĩ cổ phần trong công ty chú tôi nhiều nhất, nhưng mấy hôm trước Thời Ngộ bán cổ phần trong tay cho bố tôi rồi, nên giờ người nắm nhiều cổ phần nhất trong công ty là bố tôi.”
Mạc Viện giật mình, nhớ lại tối hôm đó Thời Ngộ đến ăn cơm, luôn cảm thấy có gì đó không ổn. Tại sao Thời Ngộ lại bán cổ phần cho Thời Sơn Minh mà không phải Thời Nặc?
Thời Tử Việt liếc nhìn xung quanh, hạ giọng: “Chuyện công ty tôi không muốn nhúng tay, cũng không muốn kế thừa. Nhưng ông và bố tôi rất coi trọng. Nên là, Mạc Viện, lúc thuận tiện nhắc chú tôi một tiếng, đừng cưỡng cầu. Dù sao công ty này ông và bố tôi đã phấn đấu cả đời, chú tôi vừa đến đã…”
Thời Tử Việt nói không hết lời, nhưng Mạc Viện hiểu ý cậu: “Cảm ơn cậu, tôi sẽ nhắc anh ấy.”
Thời Tử Việt nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, đầy vẻ bất đắc dĩ: “Thực ra đôi khi nghĩ lại, cuộc sống của người bình thường thoải mái hơn.”
Thời Tử Việt nói xong liền quay lại phòng riêng. Mạc Viện đứng đó cảm thấy tim đập rất nhanh, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, cảm giác rất kỳ lạ.
Mạc Viện về đến nhà, đợi đến tám giờ tối, Thời Nặc vẫn chưa về, nhưng lại đợi được cuộc gọi của dì.
Dì nói trong điện thoại ông ngoại bị bệnh, hy vọng Mạc Viện về thăm ông.
Mạc Viện trầm mặc một lúc: “Dì, để cháu suy nghĩ đã, rồi báo cho dì, được không?”
Dì thở dài: “Tiểu Viện, ông ngoại đối với chuyện của mẹ cháu, luôn day dứt khó nguôi, cảm thấy có lỗi với mẹ cháu. Những năm nay ông sống không tốt. Dì không mong cháu tha thứ cho ông, nhưng dì không muốn trong lòng cháu cũng lưu lại tiếc nuối. Đợi đến khi ông ngoại trăm tuổi, dì không muốn cháu như dì hối hận vì quyết định lúc này.”
Cúp điện thoại của dì, Mạc Viện ấn ấn thái dương, mệt mỏi dựa vào sofa.
Khi Thời Nặc về, Mạc Viện vẫn giữ nguyên tư thế đó không động đậy. Thời Nặc tưởng cô ngủ rồi, nhẹ nhàng đi tới, định bế cô dậy. Mạc Viện mở mắt, khẽ gọi: “Giản Sâm…”
“Ừ, là anh.” Thời Nặc khẽ đáp, ngồi xuống cạnh cô, ôm cô vào lòng: “Ăn cơm chưa?”
Mạc Viện dựa vào người anh, đột nhiên cảm thấy an tâm, tất cả những băn khoăn và bất an lúc nãy đều tan biến.
“Giản Sâm, dì nói ông ngoại bị bệnh, muốn em về thăm ông.”
“Em muốn đi không?” Thời Nặc cúi xuống nhìn cô.
Mạc Viện ngẩng đầu từ trong lòng anh, gương mặt nhỏ nhắn bình lặng nở nụ cười: “Anh bảo em đi thì em đi, anh bảo không đi thì em không đi.”
Thời Nặc khẽ cười, dùng cằm cọ cọ trán cô. Cô đã nói ra câu này, chứng tỏ cô đã buông bỏ được rồi.
“Mai anh đưa em về.” Thời Nặc khẽ nói.
“Anh? Chuyện công ty thì sao, anh đi được không?” Mạc Viện ngồi thẳng dậy khỏi lòng anh.
Khóe môi cong nhẹ, Thời Nặc nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm: “Viện Viện, nếu một ngày anh chẳng còn gì cả, em…”
Mạc Viện lấy tay bịt miệng anh, đôi mắt sáng ngời nhìn thẳng: “Em tưởng những lời như vậy không cần phải hỏi.”
Thời Nặc sững sờ, rồi cười, khẽ hôn lên lòng bàn tay cô, ngoan ngoãn đáp: “Ừ, đúng là như vậy.”