Yêu Lâu Thành Si

Chương 28



28 – Quá khứKhông biết từ lúc nào, bên ngoài cửa sổ lại lất phất những bông tuyết trắng xóa, phủ dày lên cành cây mái nhà, cả không gian chìm trong một màu trắng tinh khôi.

Mạc Viện ngồi bên giường nhìn gương mặt bình yên của Thời Nặc, trong đầu văng vẳng những lời cô Amy vừa kể, nước mắt không kìm được lăn dài trên má, rơi xuống chăn loang thành vệt.

Một bàn tay ấm áp khẽ chạm lên mặt cô, lau đi những giọt lệ: “Sao lại khóc?”

Giọng nói khàn đặc khô khốc, khó nhọc như vắt ra từ cuống họng, khiến Mạc Viện càng rơi nhiều nước mắt hơn.

Từ sau khi hai người gặp lại, Mạc Viện chưa dám hỏi Thời Nặc về chuyện giọng nói của anh. Cô sợ phải nghe về mười năm gian khổ mà anh đã trải qua, cô không chịu nổi việc anh phải chịu đựng khổ sở.

Thế nhưng vừa rồi từ lời kể của Amy, cô đã biết thêm nhiều chuyện. Tất cả đều khẳng định suy nghĩ của cô, những điều cô không muốn nghĩ tới nhất đều xảy ra với Thời Nặc.

Thời Nặc ngồi dậy, sau khi tiêm thuốc uống thuốc, cơn sốt đã hạ, sắc mặt anh đã khá hơn nhiều.

“Amy nói gì với em?” Thời Nặc dùng tay nâng cằm cô, bắt Mạc Viện nhìn thẳng vào mắt anh.

Mạc Viện mắt còn đẫm lệ, đờ đẫn nhìn anh một lúc rồi đưa tay lau khô nước mắt, nở nụ cười nhẹ nhàng: “Chỉ kể vài chuyện của anh khi ở nước ngoài.”

“Ừ?”

Mạc Viện vén chăn cho anh, giọng bình thản: “Kể rằng Bạch Hằng trước đây hay la cà, suốt ngày đánh nhau gây rối với đám du thủ du thực, rồi được anh gặp, giúp anh ta giải quyết mấy chuyện.”

“Kể rằng anh vừa đến Mỹ, bị bệnh không có tiền chữa trị, may được Bạch Hằng phát hiện đưa về nhà. Nhưng vì để quá lâu, sốt cao làm tổn thương dây thanh quản.”

“Kể rằng để kiếm tiền, anh làm đủ mọi việc. Kể rằng chồng bà ấy đối xử không tốt, suốt ngày đòi tiền, sau này nhờ anh giúp một khoản lớn mới ly hôn được.”

“Kể rằng cơ thể anh tuy không có bệnh nặng, nhưng đủ thứ bệnh vặt.”

“Kể rằng anh từng đi đua xe kiếm tiền, xe lao xuống vách núi, suýt mất cả mạng.”

“Kể rằng những năm qua anh chịu quá nhiều khổ cực…”

Mạc Viện kể lại một cách nhẹ nhàng, trên mặt không chút gợn sóng, như đang thuật lại chuyện của người không quen.

Thời Nặc im lặng nhìn cô, không nói gì.

Mạc Viện ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết trắng xóa phủ kín trời đất: “Bà ấy còn nói, anh là người đàn ông rất đáng để yêu.”

Thời Nặc đưa tay nắm lấy tay cô, thật chặt, thật chặt: “Viện Viện…”

Mạc Viện quay lại nhìn anh, vành mắt đỏ hoe, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Giản Sâm, trong lòng anh có lẽ đôi mắt của em rất quan trọng. Nhưng anh có biết, trong trái tim em có thứ còn quan trọng hơn cả đôi mắt, hơn cả tính mạng?”

Thời Nặc nhìn sâu vào mắt cô, cổ họng khẽ động, nhưng không thốt nên lời.

Mạc Viện ngẩng mặt lên gạt nước mắt, khi nhìn lại Thời Nặc đã không còn dấu vết, trên mặt nở nụ cười: “Vậy nên, sau này anh sẽ không một mình gánh vác mọi thứ nữa chứ?”

“… Ừ.”

Tuyết rơi suốt hai ngày, Mạc Viện và Thời Nặc không ra ngoài. Bạch Hằng mua đủ nguyên liệu mang đến, Mạc Viện ở nhà nấu ăn cho Thời Nặc. Khoảng thời gian tĩnh lặng hiếm có khiến cả hai đều cảm thấy thư thái.

Chiều hôm đó, đang cuộn tròn trên sofa xem bộ phim cũ, Thời Ngộ gọi điện đến nói mẹ anh muốn ăn cơm cùng Thời Nặc.

Thời Nặc nhìn Mạc Viện đang nằm trong lòng, đưa tay v**t v* mái tóc cô. Mạc Viện ngẩng đầu lên, Thời Nặc mỉm cười: “Thời Ngộ, mời chị cả đến nhà cậu ăn cơm đi, Mạc Viện sẽ nấu.”

Cúp điện thoại, Mạc Viện ngồi dậy: “Mẹ Thời Ngộ đến ăn cơm à?”

Thời Nặc gật đầu, khẽ hôn lên môi cô, ôm cô dựa vào sofa, ngẩng đầu nhìn trần nhà, ánh mắt mơ hồ, khẽ nói: “Mẹ Thời Ngộ lớn hơn bố anh một tuổi, nhưng lại kém một bậc, bố anh trở thành chú của chị ấy.”

“Nghe bố kể, chị cả hồi nhỏ rất bất mãn, suốt ngày bắt nạt bố, lúc nào cũng gọi thẳng tên bố. Chị ấy rất nghịch ngợm, bố thì trầm tính, mỗi khi chị làm gì sai đều đổ hết lên đầu bố. Bố cũng chẳng bao giờ nói gì, vì ông nội cưng chiều bố, dù bố có làm quá đến đâu ông cũng không mắng.”

“Nhưng ở bên ngoài, nếu có ai dám bắt nạt bố, chị nhất định là người đầu tiên không tha. Ở ngoài, chị ấy luôn bảo vệ bố.”

“Khi bố và mẹ gặp phải sự ngăn cản của ông nội, chị cũng gặp chuyện tương tự. Có lẽ vì tình cảm giữa bố và chị rất thân, trong chuyện tình cảm cũng giống nhau khác thường, đều yêu những người không được chúc phúc. Chị cũng yêu một chàng trai nghèo, ông nội đương nhiên không đồng ý.”

Mạc Viện khẽ thở dài, nắm chặt tay anh.

“Ông nội nhốt bố và chị trong nhà, không cho ra ngoài. Phòng của bố và chị chỉ cách một bức tường, ban công thông với nhau. Bố và chị bàn bạc, cùng nhau hợp lực để bố trốn thoát, rồi bố sẽ tìm cách quay lại đón chị.”

“Rồi bố trốn thoát. Ông nội phát hiện bố biến mất, tức giận, chất vấn chị. Chị nhất quyết không chịu nói. Cuối cùng, ông nội nói, chỉ cần chị nói ra chỗ của bố, ông sẽ đồng ý chuyện của chị và người đàn ông đó. Chị động lòng, nói ra chỗ của bố. Rồi ông nội cho người tìm bố. Lúc đó bố và mẹ trốn ở nhà ông ngoại của mẹ ở quê. Ông cụ đã hơn tám mươi tuổi, người đi tìm hành động thô bạo, đẩy ông một cái. Ông cụ nhập viện, vài ngày sau thì qua đời.”

Mạc Viện kinh ngạc ngẩng đầu khỏi lòng Thời Nặc. Thời Nặc cười khổ, xoa đầu an ủi cô, mắt hơi đỏ: “Vì chuyện ông qua đời, ông nội cho bố vài ngày. Bố nhân cơ hội đó dẫn mẹ bỏ đi. Vì ông bà ngoại mất sớm, nên ông nội từ đó mất liên lạc với bố.”

“Đó cũng là lần cuối bố anh gặp chị. Bao năm nay chị luôn day dứt về chuyện này, chị cảm thấy có lỗi với bố anh, không thể nào tha thứ cho bản thân.”

“Bố anh có hận chị ấy không?” Mạc Viện khẽ hỏi.

Thời Nặc lắc đầu: “Không hận, mẹ cũng không hận. Tất cả chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Ngày đó bố và mẹ khổ cực thế nào, thì chị cũng khổ cực như vậy. Bố nói ông là đàn ông, có thể làm nhiều việc hơn chị, có thể gánh vác nhiều hơn chị. Hơn nữa, ông đã có mười chín năm sống hạnh phúc, còn chị thì chưa được một năm.”

“Ý anh là sao? Chị cả sau đó thế nào?”

“Bố đi rồi, ông nội trút hết giận lên người chị. Lúc đó lại phát hiện chị có thai. Ông nội bắt chị phá thai, chị nhất quyết không nghe. Cuối cùng chị cầu xin ông nội, nói để chị sinh con ra rồi giao cho bố đứa bé mang đi, chị sẽ nghe lời ông, đoạn tuyệt với người đàn ông đó.”

Mạc Viện nghe mà thấy lòng đau thắt, trong lòng dâng lên vô vàn bất lực và hoang vu.

“Ông nội cuối cùng đồng ý. Chị sinh con ra, đứa bé đó chính là Thời Ngộ. Thời Ngộ theo cha rời khỏi đây. Ông nội yêu cầu chị lấy chồng. Chị cắt tay hai lần, uống thuốc ngủ một lần, cuối cùng khiến ông nội từ bỏ ý định bắt chị kết hôn. Từ đó đến nay, chị một mình sống.”

“Sao chị cả không học bố anh bỏ đi?”

“Mẹ anh không còn người thân, nên không vướng bận gì. Nhưng bố Thời Ngộ thì khác, ông nội nắm rõ hết người thân bạn bè của ông ấy. Nếu họ dám bỏ đi, hậu quả…” Thời Nặc cười khẽ, nụ cười mang theo sự lạnh lùng.

“Mãi đến khi Thời Ngộ hơn mười tuổi, lúc đó lòng ông nội đã mềm, tình cờ biết tin tức của Thời Ngộ, liền cho người đi dò la, muốn bố Thời Ngộ mang con về nhà họ Thời làm rể, để gia đình đoàn tụ. Lúc này chị lại không đồng ý. Chị nói đã sống như vậy nhiều năm rồi, không còn tình cảm gì nữa, không cần thiết.”

“Chị cả thực ra là không nỡ để bố Thời Ngộ đến nhà họ Thời chịu khổ cùng chị phải không?” Mạc Viện khẽ nói.

Thời Nặc hôn lên tóc cô, gật đầu: “Ừ, chị sống ở nhà họ Thời không tốt. Bác vốn trọng nam khinh nữ, chị lại phản nghịch như vậy, đương nhiên không quan tâm đến chị. Đã nhiều năm như vậy, vì chị không thể rời đi, hà tất kéo người khác vào.”

“Bố Thời Ngộ bao năm nay không lấy vợ, luôn chờ chị. Biết được quyết định của chị, ông ấy tôn trọng, chỉ là không nỡ thấy chị khổ cực, nên để Thời Ngộ quay về bên mẹ.

Nghe Thời Nặc kể xong, Mạc Viện chỉ thấy nghẹn đắng, trong lòng nặng trĩu.

Thời Nặc thở dài: “Số phận của tất cả chúng ta đều nằm trong tay ông ấy. Tất cả vật lộn nửa đời người, đều thua rất thảm.”

Anh luôn cố gắng, không ngừng nỗ lực, nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ quay về đối đầu. Đợi đến khi anh đủ sức mạnh để kháng cự, thì ông ấy đã ra đi. Không biết là may mắn hay bất hạnh.