Yêu Lâu Thành Si

Chương 7



7 – Nhân phẩmMạc Viện bất đắc dĩ thu dọn hộp giấy trên bàn, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp tiramisu. Cô với tay tắt đèn, căn phòng lại chìm vào bóng tối, cô thả mình xuống ghế sofa, chỉ còn ánh sáng lập lòe từ tivi đang phát bài hát. Mạc Viện ôm lấy một chiếc gối, co chân trên sofa, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp giấy trên bàn.

Mười năm trước, Giản Sâm thường đọc tạp chí, đọc tiểu thuyết cho cô nghe trước khi ngủ. Cô gái mười bảy tuổi lúc ấy chỉ thích những tiểu thuyết ngôn tình màu hồng. Anh từng cười cô cả trăm lần, vậy mà đêm nào cũng kiên nhẫn đọc cho cô nghe.

Cô nhớ tên một cuốn tiểu thuyết, gọi là “Tiramisu, hãy đưa em đi”. Cô đã quên sạch nội dung, chỉ nhớ mình từng ngốc nghếch hỏi Giản Sâm tại sao tên lại là “Tiramisu, hãy đưa em đi”, chẳng lẽ tên nhân vật chính là Tiramisu?

Giản Sâm lúc ấy cười đến đau cả bụng chê cô ngốc, nhất quyết không nói cho cô ý nghĩa.

Mãi rất lâu sau cô mới biết, hóa ra ý nghĩa của ‘tiramisu’ trong tiếng Ý chính là “hãy đưa em đi”.

Khóe môi Mạc Viện không tự chủ cong lên một nụ cười, thì thầm cái tên đã khắc sâu vào tận xương tủy, “Giản Sâm, Giản Sâm…”

Từ đó, cách vài hôm anh lại mang về cho cô một miếng tiramisu. Cô biết họ không có nhiều tiền, cô bảo Giản Sâm đừng mua nữa, cô không thích ăn. Nhưng Giản Sâm luôn xoa đầu cô, dịu dàng nói, “Làm gì có cô gái nào không thích ăn đồ ngọt.”

Cô bảo Giản Sâm ăn cùng, anh luôn từ chối bằng đủ lý do. Cô biết anh chỉ không nỡ ăn mà thôi.

Thành thói quen cô mỗi ngày mua một phần tiramisu. Mỗi lần nhìn thấy tiramisu, trái tim cô lại đau, đau đến khó chịu, đau đến ngạt thở. Nhưng cô thà đau như vậy, để biết rằng Giản Sâm thực sự đã từng tồn tại, không phải là ảo ảnh do cô tự vẽ ra.

Cô bước vào căn phòng mười năm nay chưa từng có người ở, cô nhấc tờ giấy ghi chú trên bàn, chậm rãi viết, “Ngày thứ 3786 kể từ khi Giản Sâm rời đi.”

Cầm tờ giấy ghi chú trong tay im lặng một lúc, khóe miệng Mạc Viện khẽ lên một nụ cười, “Giản Sâm, mười năm thêm 136 ngày. Một đời người được mấy lần mười năm đây?”

Đèn đường lần lượt bật sáng, hắt qua cửa sổ vào trong. Ngoài kia gió thổi, trong nhà chỉ còn tịch mịch.

Thời tiết đầu thu đã se lạnh, lá trên cây ven đường bắt đầu chuyển vàng, khắp nơi phảng phất cảm giác tiêu điều. Mùa xuân và mùa thu ở thành phố này rất ngắn, mùa hè qua đi thực chất có nghĩa là mùa đông sắp đến.

Từ sáng sớm trời đã âm u, mây đen dày đặc, trông như sắp đổ mưa.

Mạc Viện hẹn gặp bác sĩ Nghiêm để kiểm tra, đến hơi sớm nên ngồi trong xe đợi một lúc. Lúc xuống xe, cô lấy một chiếc áo khoác từ ghế sau mặc vào, gió lạnh thật.

Có người cô muốn gặp đến phát điên cũng không được. Có người lại cứ vô duyên vô cớ chạm mặt.

Khi nhìn thấy người đàn ông đeo khẩu trang bước xuống bậc thang, Mạc Viện không nhịn được thở dài, đây rốt cuộc có phải là oan gia ngõ hẹp không?

Thời Nặc cũng nhìn thấy Mạc Viện, dừng bước, tay cho vào túi quần.

Mạc Viện đứng dưới bậc thang, Thời Nặc đứng trên bậc thang, bộ đồng phục màu xám làm nổi bật thân hình cao ráo. Hai người im lặng nhìn nhau, Mạc Viện trong lòng xoay chuyển vài vòng, không biết lúc này nên chào hỏi hay phớt lờ thì tốt hơn.

Thời Nặc nhìn cô, đôi mắt đen nhánh lộ ra ngoài khẩu trang mang theo ý cười mơ hồ. Mạc Viện dường như vô thức né tránh đi chỗ khác.

Sự xuất hiện của Thời Ngộ phá tan đi không khí quái dị lúc này.

Thời Ngộ xách một túi thuốc bước tới, thấy Mạc Viện rõ ràng sững sờ một chút, “Mạc Viện? Bị bệnh à?”

Gặp Thời Ngộ, Mạc Viện thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười, “Không, chỉ là kiểm tra sức khỏe định kỳ thôi. Còn anh? Không khỏe à?”

Thời Ngộ nhướng mày, hướng về phía Thời Nặc bên cạnh, “Cậu ấy mới về nước có lẽ chưa quen thời tiết, tối qua bị sốt, sáng nay khàn đặc cả tiếng, nên qua đây lấy ít thuốc.”

Mạc Viện liếc nhìn Thời Nặc, anh chỉ lộ mỗi đôi mắt ngoài khẩu trang, không nhìn rõ biểu cảm.

Là khách thuê nhà, biết chủ nhà bị bệnh, lẽ ra nên lịch sự hỏi thăm một chút. Nhưng không hiểu sao, Mạc Viện buột miệng, “Quả nhiên trời xanh không phụ kẻ xấu.”

Lời thật lòng quá mức. Những người qua lại xung quanh, dường như trong chốc lát rơi vào một sự yên tĩnh khó tả.

Tiếng cười khàn khàn thấp thoáng kèm theo một trận ho dữ dội, mắt Thời Nặc cong cong, là nụ cười không hề che giấu được.

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Thời Ngộ và ánh mắt đầy ý vị của Thời Nặc, Mạc Viện hận không thể cắn đứt lưỡi, nhắm mắt, “Em có hẹn với bác sĩ, vào trước đây.” Nói xong chạy biến vào trong.

Thời Nặc nhìn theo bóng lưng cô gái nhỏ chạy trốn, trong mắt thoáng một tia dịu dàng khó nhận ra.

Thời Ngộ liếc nhìn Thời Nặc, ánh mắt dò xét, “Cậu, cháu luôn có cảm giác, cậu đối với Mạc Viện dường như không bình thường, không biết có phải là ảo giác không?”

Thời Nặc nhìn lại anh, chỉ vào cổ họng, lắc đầu, rồi bước về phía bãi đỗ xe.

“Rất tốt, không có vấn đề gì.” Bác sĩ Nghiêm kiểm tra mắt của Mạc Viện xong, gật đầu tán thưởng, “Cháu bảo vệ rất tốt, hãy tiếp tục duy trì.”

Mạc Viện mỉm cười, “Cảm ơn bác sĩ Nghiêm, những năm qua làm phiền bác nhiều rồi.”

Bác sĩ Nghiêm cười dịu dàng với cô, “Nhiều năm như vậy rồi, còn nói lời khách sáo thế này làm gì.”

Mười hai năm, quen biết bác sĩ Nghiêm đã mười hai năm, không cần phải nói những lời khách sáo như vậy. Nhưng Mạc Viện vẫn mãi mang ơn bà. Khi cô và Giản Sâm không một xu dính túi mà rơi vào đường cùng, chính bác sĩ Nghiêm đã giúp cô chữa mắt. Ân tình này cô cả đời này sẽ không bao giờ quên.

“Mạc Viện, Giản Sâm về rồi, sao không dẫn cậu ấy đến gặp bác? Còn ngại ngùng gì với bà già này nữa.”

Mạc Viện sững sờ.

“Hả?” Bác sĩ Nghiêm ngẩng đầu cười nhìn cô trêu, “Bảo cậu ấy vào đi, bác đã nhìn thấy cậu ấy rồi, chẳng lẽ còn muốn cho bà già này một bất ngờ à?” Bác sĩ Nghiêm vừa viết bệnh án vừa cười đùa.

Đầu óc Mạc Viện ù đi, cô ngồi sững trên ghế, ngây người nhìn bác sĩ Nghiêm, cô nghĩ mình đang ở trạng thái không tốt, nên xuất hiện ảo giác. Cô hình như nghe thấy bác sĩ Nghiêm nói Giản Sâm về rồi.

“Sao thế, Mạc Viện?” Không nghe thấy Mạc Viện trả lời, bác sĩ Nghiêm ngẩng đầu nhìn cô, nhưng thấy sắc mặt cô có chút không ổn, vội đặt bút xuống, lo lắng nhìn cô, “Mạc Viện, có chỗ nào không khỏe à?”

Mạc Viện như dùng hết sức lực mới tìm lại được giọng nói, run rẩy, “…Bác nói Giản Sâm về rồi sao? Bác đã gặp anh ấy ở đâu?”

Giọng nói của Mạc Viện run rẩy, toàn thân như đang run lên. Bác sĩ Nghiêm rõ ràng không ngờ cô lại phản ứng như vậy, mãi sau mới nhận ra hình như có chỗ lỡ lời, “Lúc bác từ phòng mổ đi ra, nhìn thấy cuối hành lang có một người trông rất giống Giản Sâm…”

Bác sĩ Nghiêm dừng lại, đổi từ “rất giống” thành “…, có lẽ bác nhìn nhầm.” Bà lẽ ra không nên nhìn nhầm, dù chỉ thoáng qua, nhưng đó đúng là Giản Sâm.

Mạc Viện ngồi phịch xuống ghế, nhìn bệnh án trên bàn, hai tay vô thức ôm lấy vai, đầu óc hỗn loạn.

Một lúc lâu, Mạc Viện mới ngẩng đầu trong mắt ánh lên nước mắt, “Bác sĩ Nghiêm, anh ấy mặc quần áo thế nào, trông ra sao vậy ạ?”

Trong mắt Bác sĩ Nghiêm mang theo sự thương xót, “Mạc Viện, bác chỉ nhìn thoáng qua từ xa, thực sự không nhìn rõ cậu ấy mặc gì. Còn trông thế nào, bác không phải họa sĩ, thực sự không thể miêu tả được, nếu không đã sớm nói với cháu rồi, hà tất để cháu đợi mười năm trời.”

Mạc Viện cười khổ, những năm đầu cô cũng từng hỏi nhiều người từng gặp Giản Sâm như vậy. Bác sĩ Nghiêm là người cô hỏi nhiều nhất, nhưng chưa bao giờ có được đáp án. Về sau cô không hỏi nữa, vì mỗi lần hỏi là một lần thất vọng thêm một lần.

Cô cầm lấy túi xách, khẽ nói, “Bác sĩ Nghiêm, tạm biệt, cháu đi trước đây.” Mạc Viện mở cửa nhanh chóng bước ra ngoài.

Bác sĩ Nghiêm nhìn theo bóng lưng cô chạy đi, thở dài một hơi dài.

Lần đầu gặp Mạc Viện là mười hai năm trước, Giản Sâm dẫn cô tới. Mắt của Mạc Viện bị mù trong một vụ tai nạn xe hơi. Lúc đó Mạc Viện mười bảy tuổi, Giản Sâm mười tám tuổi, không nơi nương tựa, hai người nương tựa lẫn nhau.

Rất nhanh, tiền của họ đã hết sạch, không có tiền chữa bệnh. Giản Sâm dẫn Mạc Viện đứng trước cổng bệnh viện, chàng trai mặc áo sơ mi trắng nắm tay cô gái mặc váy dài màu xanh nhạt, lặng lẽ đứng đó. Chàng trai như một cái cây lặng lẽ, cô gái như một đóa hoa nở trong gió.

Giản Sâm tìm kiếm sự giúp đỡ từ từng bác sĩ, y tá trong bệnh viện, không khuất phục cũng không kiêu ngạo, trong mắt mang theo sự sâu thẳm như biển cả, ngoan cường và kiên cường.

Có lẽ sự kiêu hãnh trong mắt Giản Sâm đã làm động lòng bà, có lẽ đôi mắt không còn thần thái nhưng mang theo tinh tú của Mạc Viện khiến bà xúc động, bà đã giúp họ trả viện phí, để Mạc Viện có thể được điều trị cơ bản. Chỉ là chi phí điều trị quá lớn, bà cũng không thể gánh vác nổi, nên kéo dài tới hai năm. Trong hai năm đó, Giản Sâm mỗi ngày làm ba công việc, ban ngày ở quán cà phê, tối đến quán bar, tranh thủ giờ ăn tối còn làm thêm gia sư. Số tiền kiếm được từ ba công việc, ngoài chi tiêu sinh hoạt cơ bản, số còn lại đều dùng để trả cho bà. Bà sẽ không bao giờ quên đôi mắt ngoan cường và kiêu hãnh của Giản Sâm, anh nói đây là nhân phẩm của anh và Mạc Viện.

Trong hai năm, mỗi tuần Giản Sâm đều dẫn Mạc Viện đến bệnh viện kiểm tra, suốt hai năm không ngừng nghỉ, cho đến khi Mạc Viện có tiền để được điều trị tốt nhất. Chỉ là sau khi Mạc Viện phẫu thuật, Giản Sâm cũng biến mất. Bà luôn không hiểu nổi tiền phẫu thuật cho Mạc Viện của Giản Sâm là từ đâu ra, cũng không hiểu nổi chàng trai coi Mạc Viện như bảo bối sao lại có thể bỏ Mạc Viện mà đi.