8 – Ảo giácLên xuống, trong ngoài, Mạc Viện đi qua đi lại ba vòng trong bệnh viện, như một con rối gỗ vô hồn. Dù người đi tới đối diện có là Giản Sâm, cô cũng không nhận ra.
Giản Sâm … Giản Sâm … đó là Giản Sâm cơ mà, thế nhưng cô lại không nhận ra anh, không nhận ra anh.
Mạc Viện cắn chặt môi dưới, nhìn những người qua lại vội vã trong bệnh viện, hy vọng có ai đó bước tới, đứng trước mặt cô, nói một câu: “Viện Viện, anh là Giản Sâm đây.”
Nhưng, vô số người đi ngang qua, rồi lại đi qua, không có một ai dừng bước vì cô, ở lại vì cô.
Nhìn dòng người tấp nập, Mạc Viện đứng đó, như thể đã trải qua mấy đời mấy kiếp, cho đến khi sấm rền vang, mưa như trút nước.
Chờ đợi đã trở thành một thói quen. Cô tưởng mười năm có thể khiến cô bình thản nghe cái tên Giản Sâm, nhưng chỉ hai chữ nhẹ tên ấy, vẫn dễ dàng dấy lên cơn sóng lớn trong lòng cô.
Tiếng nhạc chuông điện thoại suýt chìm nghỉm trong cơn mưa, đến hồi chuông cuối cùng, Mạc Viện mới bắt máy.
“Alo, chị Mạc, chị đang ở đâu vậy? Hôm nay chị có đến không? Hôm nay phát lương, cần chữ ký của chị.”
Mạc Viện máy móc đáp, “Được, chị qua ngay.”
Mạc Viện cũng không biết mình đã trở về Attendere bằng cách nào. Lúc đỗ xe, gương chiếu hậu vướng vào cột, cả chiếc gương rớt ra lủng lẳng bên ngoài xe. Mạc Viện ngồi trên ghế lái, lặng lẽ nhìn chỗ khoảng trống, hai tay ôm đầu thật chặt.
Bảo vệ đi tới gõ cửa kính xe. Mạc Viện ngẩng đầu nhìn anh ta, hít một hơi thật sâu, mở cửa bước xuống.
Nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch và quần áo ướt sũng của cô, bảo vệ hơi lo lắng, “Cô Mạc, cô không sao chứ?”
Mạc Viện lắc đầu, đi vòng qua phía ghế phụ xem xét, “Làm trầy tường của các anh rồi, anh xem cần bồi thường bao nhiêu tiền?”
“Chỉ trầy một chút vữa thôi, không có gì to tát. Nhưng gương chiếu hậu của cô Mạc e là không dùng được nữa rồi, phải thay mới.”
Mạc Viện gật đầu, “Cứ để đây đã. Nếu tường cần bồi thường, anh đến Attendere tìm tôi nhé.”
Bảo vệ gật đầu, “Vâng, cô Mạc.”
Mạc Viện lấy một chiếc khăn choàng từ ghế sau khoác lên người, khóa xe rồi bước ra khỏi bãi đỗ xe, vào Attendere. Trong Attendere đang là giờ uống trà chiều, yên tĩnh, tiếng dương cầm nhẹ nhàng trôi.
Kế toán đang đứng đợi cô ở cửa, thấy cô liền vội bước tới, “Chị Mạc, chị tới rồi.”
Mạc Viện gật đầu, kế toán đưa giấy tờ cho cô. Mạc Viện liếc qua hai mắt, rồi ký tên đưa lại. Kế toán cầm giấy tờ đi phát lương.
Quản lý Thái đi tới bên cạnh cô, nói nhỏ, “Chị Mạc, Đỗ Tinh Kỳ lại tới rồi, dẫn theo ba người, hai nam một nữ, đã lấy một phòng lớn. Cô ta mắng mấy nhân viên phục vụ, một cô bé bị làm cho khóc rồi. Trong đó uống khá nhiều rượu, tôi sợ lát nữa cô ta gây chuyện, hay là chị đi tránh một chút nhé?”
Mạc Viện day day thái dương, sắc mặt lạnh lùng, “Nếu cô ta còn gây chuyện thì gọi cảnh sát.”
Quản lý Thái nhíu mày, “Dù đây là một cách, nhưng lần sau cô ta sẽ chỉ đến gây chuyện dữ dội hơn thôi.”
“Lần sau còn gây chuyện, thì lại gọi cảnh sát.” Mạc Viện khép mắt, cảm thấy kiệt sức.
Quản lý Thái nhận ra cô có vẻ không ổn, lại nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của cô, vội nói, “Chị Mạc, hay chị vào văn phòng chỉnh đốn một chút đi, đừng để bị cảm.”
Mạc Viện gật đầu, đi về phía văn phòng.
Một người đàn ông trắng trẻo, đeo kính không gọng bước tới, “Chào bà chủ Mạc.”
Mạc Viện nghiêng đầu nhìn anh ta, muốn nở một nụ cười lịch sự nhưng cảm thấy bất lực, đành cố gắng nói bình tĩnh, “Có việc gì không?”
Người đàn ông chỉ vào ghế ngồi không xa, “Sếp của tôi trong người không được khỏe, cần ăn một chút cháo trắng, không biết có thể làm riêng cho chúng tôi một phần không?”
Mạc Viện nhìn theo hướng tay của anh ta: người đàn ông đeo khẩu trang. Mạc Viện bất đắc dĩ cười khổ, thật sự là đi đến đâu cũng gặp.
“Sếp Thời nói, bà chủ Mạc nhất định sẽ đồng ý.” Bạch Hằng lại thêm một câu.
Mạc Viện kéo khăn choàng trên người, bước đi tới. Thời Nặc ngồi đó lướt tay trên máy tính bảng, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên. Vừa nhìn thấy Mạc Viện, chân mày anh đã nhíu chặt, trong mắt thoáng một vẻ tức giận rõ rệt.
Anh đứng dậy, Thời Nặc vén nhẹ mái tóc dài xõa sau lưng Mạc Viện, sắc mặt không vui, “Đi dưới mưa rồi?” Giọng nói vì cảm nên mang theo âm mũi nặng và sự khàn đục trầm trầm.
Mạc Viện vô thức lùi một bước tránh tay anh, nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng cũng không nói gì, “Chỉ cháo trắng thôi sao? Còn muốn ăn gì khác không?”
Thời Nặc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô, trong mắt mang theo sự dò xét, hỏi ngược lại cô, “Xảy ra chuyện gì?”
Mạc Viện cảm thấy đầu đau như búa bổ, không còn sức chơi trò úp mở với anh, quay đầu nhìn Bạch Hằng, trong mắt mang ý hỏi.
Bạch Hằng vội nói, “Bà chủ Mạc nếu không phiền, làm thêm một đĩa rau xào. Nhưng cả rau và cháo trắng chỉ cho một chút muối thôi, đừng cho bất kỳ bột ngọt, xì dầu gì cả. Hiện tại chúng tôi ở khách sạn, tôi sợ đầu bếp khách sạn không để tâm. Sếp Thời bảo tôi đến đây.”
Mạc Viện gật đầu, “Tôi đi bảo đầu bếp, các anh đợi một lát.”
Mạc Viện nói xong quay người bước đi, nhưng trước mắt đột nhiên tối sầm, loạng choạng. Một bàn tay lớn nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô, kèm theo giọng nói khàn khàn, “Cẩn thận.”
Hơi ấm thô ráp truyền từ cổ tay đến, như một luồng điện chạy khắp cơ thể. Mạc Viện thở gấp gáp, trong mắt mang theo sự kinh ngạc, tim đập thình thịch.
Thời Nặc buông cổ tay cô, đổi thành đỡ cánh tay giúp cô đứng thẳng. Mạc Viện mềm nhũn, phải vịn vào lưng ghế sofa mới miễn cưỡng đứng thẳng, ngơ ngác nhìn Thời Nặc.
Thời Nặc định mở miệng, “Em…”
“Boss, anh nói nhiều rồi, bác sĩ dặn anh không được nói mà.” Bạch Hằng ngắt lời Thời Nặc, quay sang nhìn Mạc Viện, cười tủm tỉm, “Bà chủ Mạc, sếp tôi muốn hỏi cô ’em không sao chứ’?”
Mạc Viện như không nghe thấy lời Bạch Hằng, mắt chỉ nhìn chằm chằm Thời Nặc, một lúc lâu, thất hồn lạc phách quay người bỏ đi.
Thời Nặc nhìn bóng lưng xiêu vẹo của Mạc Viện, bàn tay buông thõng bên hông động đậy, nhưng cuối cùng vẫn không đuổi theo, chỉ lạnh lùng liếc Bạch Hằng một cái.
Bạch Hằng cảm thấy khó hiểu, nhún vai.
Mạc Viện vào phòng làm việc, ngã vật xuống ghế sofa, đầu óc hỗn loạn, cùng với tiếng sấm ầm ầm, cô cảm thấy đầu càng lúc càng đau.
Tay phải nắm chặt cổ tay trái. Khi một người không nhìn thấy được, xúc giác sẽ trở nên rất nhạy bén.
Chỉ là vẫn còn chỗ nào không đúng, rốt cuộc là chỗ nào không đúng, lẽ nào là ảo giác sao? Mạc Viện ôm đầu co quắp trên ghế sofa.
Mới chỉ bốn giờ chiều, nhưng vì trời mưa mà trong phòng tối đen như đã nửa đêm. Mạc Viện lặng lẽ tựa vào ghế sofa, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Tiếng sấm bên ngoài dần biến mất, chân trời bắt đầu hửng sáng, mưa như trút nước đã trở thành mưa phùn, trong phòng cũng có ánh sáng, tàn dương chiếu lên khuôn mặt Mạc Viện.
Tiếng cãi vã từ ngoài văn phòng đánh thức người đang ngủ. Hàng mi dài khẽ rung, Mạc Viện mở mắt, trong giây lát không biết mình đang ở đâu.
Mạc Viện nằm trên sofa mở mắt tĩnh tâm một chút, rồi đứng dậy đi vào phòng thay bộ quần áo. Tóc ướt đã khô một nửa, Mạc Viện cũng không quan tâm, mở cửa văn phòng bước ra ngoài.
Vì là buổi chiều, lại thêm trời mưa, Attendere không có nhiều khách. Một đám người tụ tập trước quầy bar, một cô gái tóc nhuộm đỏ, trang điểm đậm đang la hét, “Mạc Viện đâu, gọi Mạc Viện ra.”
“Sao, không dám gặp à? Sợ rồi? Giống hệt mẹ mày, thích làm tiểu tam của người khác, có gan làm không có gan nhận sao?”
“Đồ nhát gan, đồ hèn nhát…”
“Mạc Viện, Mạc Viện…”
“Quản lý Thái, gọi cảnh sát.” Mạc Viện bước tới, nhìn Đỗ Tinh Kỳ, lạnh lùng nói.
“Vâng, chị Mạc.” Quản lý Thái đáp lời.
Nghe thấy giọng Mạc Viện, Đỗ Tinh Kỳ quay người lại, vặn vẹo đi tới, cười khẩy, “Ôi, không phải là Mạc Viện sao, cuối cùng cũng chịu ra rồi cơ à.”
Một mùi rượu nồng nặc xộc tới. Mạc Viện lùi một bước, trong mắt mang theo sự chán ghét. Hai đầu bếp nam từ nhà bếp bước tới, đứng trước Mạc Viện, “Đừng gây chuyện, không thì lát nữa vào đồn ngồi vài hôm đấy.”
Hai cậu trai trẻ sau lưng Đỗ Tinh Kỳ xắn tay áo, ra vẻ lưu manh, “Cũng không phải chưa từng vào, có bản lĩnh thì cho bọn tao vào rồi đừng bao giờ ra, không thì các người đừng hòng yên ổn.”