“Triều đình thanh minh, bá tánh an cư, biên cương yên ổn.”
“Ở đại sự, ngài chưa từng hồ đồ, cũng chưa từng khiến thiên hạ thất vọng.”
“Kiếp này, ta vẫn tin ngài.”
“Tin ngài sẽ là một vị hoàng đế tốt.”
“Tin ngài sẽ không vì tư tâm mà bỏ bê công sự.”
“Tin ngài sẽ không vì một phần ý khó bình trong lòng mình, mà làm khó một vị thần t.ử thật sự có tài học.”
Khóe mắt Dung Viên đỏ lên, bỗng hướng về phía trong xe mà gọi lớn:
“Tống Doãn Khiên!”
“Địa vị, quyền thế, tất cả những gì ngươi muốn, ta đều có thể cho ngươi!”
“Ngươi khổ đọc bao năm, chẳng phải chính là vì có ngày được thi triển chí hướng hay sao?”
“Hiện tại ta có thể cho ngươi cơ hội ấy!”
“Chỉ cần ngươi…”
Rèm xe được vén lên.
Tống Doãn Khiên bước xuống xe, đứng cạnh ta, nhìn thẳng vào mắt Dung Viên, không né tránh cũng chẳng lùi bước.
“Điện hạ.”
“Giang sơn tương lai là của ngài.”
“Ngài muốn trọng dụng ai, không trọng dụng ai, đều là quyết định của ngài.”
“Nếu ngài chọn không dùng ta…”
“Đó là tổn thất của ngài, không phải của ta.”
Vai Dung Viên như sụp xuống trong thoáng chốc, lẩm bẩm nói:
“Ngươi ngay cả tiền đồ khó khăn lắm mới có được sau bao năm khổ học…”
“cũng có thể từ bỏ sao?”
“Đây chính là…”
“Dốc hết tất cả để yêu một người sao?”
“Ta không làm được…”
“Không làm được…”
Ta không thể sinh ra nửa phần thương xót với hắn.
“Điện hạ.”
“Sau này chúng ta vẫn là đừng gặp lại nữa.”
Sắc mặt hắn hơi trắng đi.
“Chỉ cần gặp mặt…”
“trong lòng sẽ luôn có điều không cam tâm.”
“Ta không dám đ.á.n.h cược với cái vạn nhất ấy.”
“Ta không muốn vì cái vạn nhất đó, mà khiến cuộc sống thật vất vả mới yên ổn được của mình lại nổi sóng gió.”
“Ta từng nghĩ qua…”
“Dùng ân cứu mạng để đổi lấy một lời hứa, cầu ngài sau này đối xử công bằng với phu quân ta, chiếu cố chàng ấy nhiều hơn một chút.”
“Nhưng nghĩ đi nghĩ lại…”
“Làm vậy chẳng khác nào đang nghi ngờ nhân phẩm của ngài.”
“Kiếp trước ngài đã là một vị quân vương tốt.”
“Kiếp này, ta vẫn tin ngài cũng sẽ như vậy.”
“Nhưng nếu ngài cố giữ ta lại…”
“kết cục của ta và ngài, cuối cùng chỉ có thể là cá c.h.ế.t lưới rách.”
Dung Viên nuốt xuống đầy bụng không cam lòng, dùng hết sức lực toàn thân, khó nhọc ép ra một chữ từ kẽ răng.
“…Được.”
Ta không nói thêm gì nữa, khẽ cúi người thi lễ với hắn, rồi xoay người lên xe ngựa.
…
23
Lúc trở về, vừa hay gặp ngày Thanh Lê xuất giá.
Khắp viện treo đầy dải lụa đỏ, tiếng chiêng trống vang trời.
Muội ấy mặc giá y đỏ thẫm ngồi bên mép giường, vành mắt đỏ hoe, khẽ nói:
“A tỷ, tỷ về thật đúng lúc. Muội còn sợ tỷ không kịp trở về nữa.”
Ta cười đáp:
“Không kịp cũng phải gấp rút trở về.”
Muội ấy liền bật cười qua làn nước mắt.
Một năm sau, ta sinh đứa con đầu lòng.
Là một bé gái.
Nho nhỏ mềm mềm, tiếng khóc vang dội đến kinh người.
Lớn thêm chút nữa, con bé nghịch ngợm như khỉ nhỏ, trèo cây, đuổi ch.ó, chẳng thứ gì là không giỏi.
Mỗi lần Tống Doãn Khiên trở về nhìn thấy con khỉ đất đầy bùn ấy đều hít sâu một hơi lạnh.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Sau đó ta lại sinh một bé trai.
Thằng bé yên tĩnh, ngoan ngoãn, không thích khóc nháo, vừa hay bù trừ với Tuyền nhi.
Ta cứ ngỡ đây là điềm lành con cái song toàn.
Nào ngờ từ đó về sau, bụng ta lại chẳng có thêm động tĩnh gì nữa.
Ba năm tiếp theo, ta mãi vẫn không m.a.n.g t.h.a.i lần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lén mời đại phu tới xem, đại phu nói thân thể ta khỏe mạnh, không có gì bất ổn.
Thanh Lê thì vẫn giống như kiếp trước, sinh hết đứa này đến đứa khác.
Ba năm ôm hai đứa, năm năm sinh ba hài t.ử, con cháu quây quần, náo nhiệt vô cùng.
Ta còn cho rằng mình phúc bạc, lặng lẽ buồn bã một trận.
Cho đến một ngày, ta vô tình nghe được Tống Doãn Khiên đang hỏi phủ y xin t.h.u.ố.c tránh thai.
Hắn sợ ta nổi giận, cuống quýt đến mức quỳ sụp xuống trước mặt bọn nhỏ.
“Nương t.ử, là lỗi của ta.”
“Nàng đừng giận.”
“Ta… ta chỉ là không muốn nàng phải chịu nỗi đau sinh nở thêm lần nào nữa.”
“Khi nàng sinh Tuyền nhi, đau suốt một ngày một đêm. Ta đứng ngoài cửa nghe nàng kêu khóc, hồn vía đều như bị dọa bay mất.”
“Lúc sinh Trọng nhi thì nhanh hơn chút, nhưng sau khi đứa bé ra đời, nàng lại ngất đi, gọi thế nào cũng không tỉnh.”
“Ta nắm tay nàng, mồ hôi lạnh toàn thân.”
“Khi ấy ta đã nghĩ…”
“Sau này sẽ không sinh nữa.”
“Thế nào cũng không sinh nữa.”
Giọng Tống Doãn Khiên nghẹn lại.
“Ta sợ.”
“Ta sợ một ngày nào đó, nàng sẽ…”
“Vậy ta phải làm sao? Các con phải làm sao?”
“Cho nên… ta mới lén uống thứ này.”
“Là ta có lỗi với nàng, không bàn bạc trước với nàng.”
“Nếu nàng trách ta, ta…”
Ta khẽ nói:
“Được.”
Hắn sửng sốt, ngẩng đầu nhìn ta.
“Ta nói được.”
“Không sinh nữa.”
“Có đủ con trai con gái rồi, như vậy là đủ.”
Hắn ôm lấy ta, khóc còn lớn tiếng hơn cả hai đứa nhỏ.
24
Những ngày tháng sau đó, bình yên mà ổn định.
Năm Nguyên Hòa thứ mười ba, Dung Viên đăng cơ.
Không hiểu vì sao, kiếp này thân thể hắn yếu hơn kiếp trước rất nhiều.
Hắn âm thầm tìm khắp thiên hạ danh y, nhưng không phải để chữa bệnh—
mà là để điều chế một vị t.h.u.ố.c.
Một vị t.h.u.ố.c có thể quên đi một người.
Thuốc nào cũng có ba phần độc.
Hắn uống vào, thân thể liền ngày một gầy gò tiều tụy.
Những thang t.h.u.ố.c ấy không thể giúp hắn xóa đi ký ức.
Ngược lại còn từng chút từng chút gặm mòn thân thể hắn.
Tống Doãn Khiên quản lý Nhữ Châu vô cùng chu toàn.
Hắn đào kênh dẫn nước, tu sửa thủy lợi, khuyến khích nông tang.
Bách tính mỗi khi nhắc tới Tống đại nhân, không ai là không giơ ngón tay cái tán thưởng.
Nhưng kỳ lạ là—
chính tích của hắn năm nào cũng đứng đầu.
Đến kỳ thuật chức, đồng liêu chung quanh người này thăng chức, người kia tiến quan, hết đợt này đến đợt khác.
Chỉ có hắn, ngồi trên chức Tri châu Nhữ Châu suốt mười năm, không hề nhúc nhích.
Lại thêm năm năm nữa trôi qua.
Tin tức tân đế đăng cơ truyền tới Nhữ Châu thì đã là nửa tháng sau.
Tiên đế bệnh nặng triền miên nhiều năm, cuối cùng vẫn không thể vượt qua mùa đông ấy.
Trước lúc lâm chung, hắn hạ xuống đạo thánh chỉ cuối cùng.
Khi thánh chỉ ấy truyền tới Nhữ Châu, cả thành chấn động.
Trong thánh chỉ viết rằng:
Tiên đế cảm niệm Tống Doãn Khiên nhiều năm chính tích xuất chúng, đức tài song toàn, đặc triệu hồi kinh, phong chức Tể tướng, giao phó trọng trách xã tắc.
Khâm thử.
…
Kiếp này, cuối cùng hắn cũng thuận theo tâm nguyện của ta.
Không còn gặp lại.
Không gặp…
cũng không nhớ.
Cho đến tận khi long ngự băng hà, hắn mới chịu lưu lại phía sau đạo thánh chỉ triệu Tống Doãn Khiên vào kinh bái tướng.
Rốt cuộc…
cũng không phụ một bậc hiền thần.
-HẾT-