Dung Viên buông thõng tay, mặc cho m.á.u tươi từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất.
“Ngươi chỉ là kẻ đến sau…”
“Dựa vào cái gì mà có được nàng?”
Tống Doãn Khiên nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề lui bước.
“Bởi vì ta chân thành đối đãi.”
“Cả đời này, trong lòng ta chỉ có một mình A Yểu.”
Ngoài cửa bỗng truyền tới giọng của thái giám, vừa khéo cắt ngang dáng vẻ điên cuồng của Dung Viên.
“Thái t.ử điện hạ, Hoàng hậu nương nương mời ngài hồi cung. Hoàng thượng đang chờ ở thư phòng, vài vị hoàng t.ử đã tới trước rồi.”
20
Hoàng hậu triệu kiến ta.
Lần nữa trở lại hoàng cung, tâm cảnh lại hoàn toàn khác biệt.
Kiếp trước là về nhà.
Kiếp này chỉ là khách qua đường.
Hoàng hậu ngồi ở vị trí cao nhất, đ.á.n.h giá ta một hồi, ánh mắt dừng trên b.úi tóc phụ nhân của ta trong thoáng chốc, đáy mắt lướt qua một tia phức tạp.
“Bản cung biết Thái t.ử đã đi tìm con.”
Ta đứng yên cúi tay, lặng lẽ chờ lời tiếp theo.
“Ban đầu bản cung vốn định thành toàn cho nó. Nhưng đợi đến khi cho người điều tra, mới phát hiện con đã thành thân rồi.”
“Người con gả lại là cháu trai Thái phó, tân khoa Trạng nguyên năm nay.”
Bà khẽ thở dài.
“Cho nên bản cung mới tìm một người giả mạo, muốn dỗ dành nó. Khiến nó nghĩ rằng người cứu mình là kẻ khác, cũng để nó hoàn toàn dứt tâm tư.”
“Không ngờ cuối cùng vẫn bị nó vạch trần.”
“Đứa nhỏ này, chuyện khác thì chẳng bao giờ để tâm, riêng chuyện này lại cố chấp đến mức quá đáng.”
Ánh mắt bà trầm xuống nhìn ta.
“Nó là trữ quân.”
“Trên người không thể mang tiếng cướp thê t.ử của thần t.ử, cũng không thể khiến Hoàng thượng sinh lòng khó chịu.”
“Bản cung làm mẫu thân, không thể không tính toán thay nó.”
Ta hơi cúi người:
“Xin Hoàng hậu nương nương yên tâm. Thần phụ và Thái t.ử điện hạ trong sạch rõ ràng, chưa từng có hành động vượt quá lễ nghĩa.”
Hoàng hậu khoát tay:
“Bản cung không phải không tin con.”
“Chỉ là…”
“Người từng thật lòng động tâm khi tuổi trẻ, lại cuối cùng cầu mà không được… sớm muộn cũng sẽ trở thành một nốt chu sa nơi tim.”
“Không xóa được.”
“Cũng quên không nổi.”
“Bản cung không muốn sau này mỗi lần nó nhớ đến con, trong lòng lại thêm một lần không cam tâm.”
Bà như chợt nhớ ra điều gì, bỗng chuyển đề tài:
“Đúng rồi, hôm nay Tống đại nhân đã tâu trước ngự tiền, nói muốn trở về Nhữ Châu nhậm chức.”
“Nói rằng Thái phó ở bên đó, hắn không nỡ ở lại kinh thành, muốn trở về tận hiếu. Hoàng thượng đã chuẩn rồi.”
Ta sững người.
Kiếp trước, Tống Doãn Khiên vốn ở lại kinh thành.
Hắn làm rất tốt chức biên tu ở Hàn Lâm viện, chỉ vài năm đã được thăng làm Thị độc học sĩ, một đường thăng tiến thuận buồm xuôi gió.
Kinh thành mới là nơi để hắn thi triển hoài bão.
Nhữ Châu tuy tốt, rốt cuộc vẫn không bằng dưới chân thiên t.ử.
Hắn cố gắng như vậy, khổ đọc đèn sách bao nhiêu năm…
lẽ nào chỉ để quay về Nhữ Châu sao?
Hoàng hậu thấy thần sắc ta khác lạ, giọng ôn hòa hơn đôi chút:
“Tống đại nhân là người có chủ kiến.”
“Con trở về nói chuyện kỹ với hắn đi, biết đâu vẫn còn đường xoay chuyển.”
Ta tạ ân, rời khỏi cung môn, chậm rãi đi về phía phủ.
21
Trở về phủ, từ xa ta đã thấy đám hạ nhân ra ra vào vào, khiêng từng rương từng hòm.
Trong sân chất mấy chiếc đại rương, miệng hòm mở toang, đang được nhét đồ vào bên trong.
Tống Doãn Khiên đứng dưới hành lang, cẩn thận kiểm kê từng món một.
Ta bước tới, vòng tay ôm lấy eo hắn từ phía sau, áp mặt lên lưng hắn.
“Vì sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vì sao lại muốn về Nhữ Châu?”
Hắn xoay người lại, dịu dàng nhìn ta.
“Tổ phụ thân thể không tốt, người trong nhà đều còn ở Nhữ Châu.”
“Hơn nữa…”
“Người nhà của nương t.ử ta, chẳng phải cũng ở Nhữ Châu sao?”
Ta khựng lại.
“Trước khi lên kinh, nàng đã lén khóc.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Ta nhìn thấy rồi.”
Thì ra hắn đã thấy.
Đêm ấy ta ngồi một mình bên cửa sổ, nghĩ tới chuyến đi này không biết bao giờ mới lại được gặp phụ thân mẫu thân.
Nghĩ Thanh Lê vừa mới định thân, e rằng không kịp dự hôn lễ của muội ấy.
Lại nghĩ tiểu Tuân nhi của đại tẩu, lần sau gặp lại sợ là đã không còn nhận ra ta nữa…
Nghĩ tới nghĩ lui, liền rơi xuống hai giọt lệ.
Ta cứ ngỡ không ai nhìn thấy.
Không ngờ hắn lại thấy.
“Đi đâu mà chẳng có thể làm nên thành tích?”
Tống Doãn Khiên cười khẽ.
“Nhữ Châu cũng có cái tốt của Nhữ Châu.”
“Nương t.ử, nàng yên tâm.”
“Ta sẽ không để nàng chịu uất ức.”
Ta nhìn hắn, sống mũi chợt cay cay, cố ép chút ướt át kia trở về.
Nhữ Châu thì Nhữ Châu vậy.
Hắn ở đâu—
nơi ấy chính là nhà.
…
22
Ngày rời kinh, trời còn tờ mờ sáng, cổng thành vừa mới mở.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh ra khỏi thành môn.
Phía sau bỗng truyền tới tiếng vó ngựa dồn dập.
Một con tuấn mã đỏ thẫm từ trong thành phi thẳng ra ngoài.
Dung Viên ghìm cương ngựa, chắn ngang trước xe ngựa.
“A Yểu!”
“Ta không cho nàng đi!”
Ta không vén rèm.
“Thái t.ử điện hạ, thần phụ nhớ nhà da diết.”
“Nhữ Châu có phụ mẫu song thân, có huynh đệ chí thân. Ta muốn trở về phụng dưỡng cha mẹ, tận một phần hiếu đạo của người làm con.”
Hắn lập tức xoay người nhảy xuống ngựa, nhào tới trước xe, thấp giọng cầu xin.
“Có thể đừng đi không?”
“Ta đảm bảo, sau này sẽ không gây khó dễ cho Tống Doãn Khiên nữa. Tài năng của hắn, ta cũng sẽ không vùi dập.”
Ta quay đầu nhìn Tống Doãn Khiên đang ngồi bên cạnh.
Trong mắt hắn không hề có nửa phần khó chịu.
“Phu quân, thiếp có thể ra ngoài nói với Thái t.ử điện hạ vài câu không?”
“Được.”
Hắn đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc mai bên tai ta.
“Đi đi.”
“Ta chờ nàng.”
Ta vén rèm xe, bước xuống.
Trên mặt Dung Viên thoáng hiện một tia vui mừng.
“A Yểu, theo ta trở về!”
“Thái t.ử điện hạ, kiếp trước ngài là một minh quân.”
“Kiếp này… chẳng lẽ lại muốn trở thành hôn quân bị ghi trong sử sách, để ngàn thu vạn đại phỉ nhổ hay sao?”
Hắn khựng lại.
“Kiếp trước, ngài vốn đã làm rất tốt.”