Tuy là thứ nữ, nhưng phụ thân chưa từng nghĩ đến việc dùng muội ấy để bám víu quyền quý.”
Kiếp trước, sau khi Thanh Lê trở về Nhữ Châu, mẫu thân từng gửi thư nói rằng nhân tài ở Nhữ Châu ít ỏi, khó tìm được người xứng với muội ấy, nên đã thay muội ấy định một mối hôn sự ở Giang Nam.
Nhà họ Ngô kia nhân khẩu đơn giản, gia thế trong sạch, công bà hiền lành. Thanh Lê vừa gả qua liền có thể nắm giữ việc quản gia, chắc chắn là đương gia chủ mẫu.
Đó vốn là một mối hôn sự tốt không gì bằng.
Chỉ tiếc rằng, tốt đến đâu, cuối cùng vẫn chưa phải điều tốt nhất.
“Nếu muội muốn ở lại, vậy thì ở lại đi.”
Thanh Lê sững người, rồi vành mắt lập tức nóng lên. Muội ấy nhào tới nắm lấy tay ta, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
“A tỷ, năm đó tỷ đưa muội cùng vào cung, là muội không nên sinh lòng khác, không nên thích Thái t.ử. Bao năm nay muội chỉ dám giấu kín chút tâm tư ấy, không dám để ai biết. Muội cứ nghĩ tỷ thích Thái t.ử, nên muội không dám nói, không dám tranh, chỉ mong có thể đứng từ xa nhìn ngài ấy một cái là đủ.”
Muội ấy nghẹn giọng, đưa tay lau nước mắt.
“Nhưng giờ tỷ phải xuất cung rồi, tỷ phải về Nhữ Châu rồi. Cuối cùng muội cũng có thể quang minh chính đại thích ngài ấy.”
Lúc ấy ta mới biết, thì ra Thanh Lê cũng thích Dung Viên.
Kiếp trước đúng là ta hồ đồ.
Ta thành toàn chấp niệm của chính mình, lại trói buộc cả ba người.
Ta cứ ngỡ đó là định mệnh.
Nào hay… đó là thứ do chính tay ta chia cắt.
“Đa tạ A tỷ đã tác thành.”
Muội ấy kích động đến toàn thân run rẩy.
Ta không nói gì, chỉ đưa tay tháo cây trâm trên tóc xuống.
Đó là lễ vật cập kê mà Dung Viên tặng ta.
Trên đầu trâm khắc một đóa lê hoa, tinh xảo như thật.
Nhưng… ta không thích hoa lê.
Khi ấy lúc đưa cho ta, thần sắc hắn từng khựng lại trong thoáng chốc, như có chút ngoài ý muốn.
Giờ nghĩ lại, hẳn là do hạ nhân sơ ý cầm nhầm hộp quà.
Cây trâm ấy vốn nên tặng cho Thanh Lê.
Chữ “Lê” trong khuê danh của muội ấy, cây trâm ngọc hoa lê nơi tóc mai muội ấy… từng chuyện từng chuyện, đều chẳng liên quan đến ta.
Hắn bất đắc dĩ, mới đành đưa nó cho ta.
Ta đem cây trâm trao qua.
“Thanh Lê, ta không thích Thái t.ử.”
“Cây trâm này… cũng tặng cho muội vậy.”
Muội ấy dùng hai tay nhận lấy, lệ trong mắt mà môi vẫn cười.
03
Ngày xuất cung, trời quang nhàn nhạt, tiết thu cuối đã dần se lạnh.
Thanh Lê tới từ rất sớm, mắt đỏ hoe, nắm tay ta mãi không chịu buông.
Dung Viên cũng tới.
Hắn đứng trong gió sớm, giữa hàng mày ánh mắt thấp thoáng một tia nhẹ nhõm mỏng manh, thậm chí còn ẩn hiện vài phần vui vẻ.
Dung Viên bước tới bên cạnh Thanh Lê, tự tay khoác chiếc áo choàng lớn hắn đặc biệt mang tới lên vai muội ấy.
Rồi chẳng biết từ đâu lấy ra một lò sưởi tay, nhét vào lòng bàn tay Thanh Lê, thấp giọng nói gì đó.
Thanh Lê cúi đầu, vành tai ửng đỏ, khẽ gật đầu.
Niềm vui rạng rỡ, không chút che giấu ấy, đ.â.m vào mắt ta đến mức khiến ta thất thần trong thoáng chốc.
Kiếp trước… hắn cũng từng đối xử với ta dụng tâm như vậy.
Chỉ là về sau, chẳng biết bắt đầu từ ngày nào, thứ gì hắn chuẩn bị cũng thành hai phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một phần cho ta.
Một phần cho Thanh Lê.
Ta cứ ngỡ đó là yêu ai yêu cả đường đi.
Hắn thương ta, nên tiện thể cũng chiếu cố muội muội của ta.
Ta thậm chí còn từng vì thế mà âm thầm vui vẻ, cảm thấy hắn khoan hậu, cảm thấy hắn tinh tế dịu dàng.
Nhưng lúc ban đầu, rõ ràng hắn không thích Thanh Lê.
Hắn từng nói muội ấy tính tình nhút nhát, động một chút là rơi nước mắt, nhìn thôi đã thấy phiền lòng.
Lại nói muội ấy nhát gan, chuyện gì cũng sợ, ngay cả một con cá chép gấm cũng có thể làm muội ấy giật mình, ở cạnh thực sự vô vị.
Còn bảo ta lúc nào cũng che chở cho muội ấy, chiều thành càng ngày càng chẳng biết chừng mực.
Thế nhưng, áo choàng vẫn chuẩn bị hai chiếc.
Lò sưởi tay vẫn mang theo hai cái.
Ngay cả chiếc hoa đăng Trung thu năm ấy… cũng là một đôi.
…
Thanh Lê lưu luyến không nỡ.
“A tỷ, trên đường tỷ nhớ cẩn thận. Thay muội thỉnh an phụ thân mẫu thân, còn có đại ca, đại tẩu, còn cả…”
Muội ấy líu ríu dặn dò một tràng dài, cuối cùng đưa tới cho ta một bọc hành lý căng phồng.
“Muội chuẩn bị quà cho từng người trong nhà rồi, A tỷ giúp muội mang về nhé.”
Ta nhận lấy bọc đồ, khẽ gật đầu.
Dung Viên đứng cách vài bước, nhàn nhạt lên tiếng:
“Xuất cung về thăm nhà, cũng đâu cần vội vã như vậy. Những năm trước chẳng phải muội chỉ ở vài hôm rồi lại quay về sao?”
“Lần này định ở bao lâu? Có kịp dự cung yến Trung thu không? Mẫu hậu nói năm nay có mời gánh hát phương Nam, muội vốn thích nghe hí khúc nhất.”
Ta khẽ cong môi, lễ độ đáp lại:
“Lần này trở về… ta sẽ không quay lại nữa.”
Không khí dường như lặng đi trong thoáng chốc.
Thần sắc trên mặt Dung Viên cuối cùng cũng khựng lại.
Ta không nhìn hắn thêm nữa, xoay người bước lên xe ngựa.
Khoảnh khắc màn xe buông xuống, phía sau truyền tới tiếng đối thoại.
“A tỷ của nàng… lần này không phải chỉ về ở tạm vài ngày sao?”
Giọng Thanh Lê mềm mại dịu dàng.
“A tỷ nói nhớ phụ thân mẫu thân rồi, đã xin từ biệt Hoàng hậu. Thái t.ử… không biết sao?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Một khoảng lặng kéo dài.
Một lúc sau, giọng Dung Viên lại vang lên:
“Không biết.”
Hắn dừng một chút, rồi mới nói tiếp:
“Có điều… muội ấy ở mãi trong cung, vốn cũng không thích hợp. Trở về cũng tốt.”
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh.
04
Trong nhà vẫn như xưa, từng cành cây ngọn cỏ đều quen thuộc tận đáy lòng, vậy mà lại vô cớ sinh ra cảm giác cảnh còn người mất.
Đại tẩu ra tận cửa đón ta, vừa thấy đã đỏ hoe mắt, nắm tay ta nhìn lên nhìn xuống, miệng không ngừng nói gầy rồi, gầy rồi.
Bên cạnh tẩu ấy là một tiểu t.ử đầu hổ não hổ*, chính là Tuân nhi.
(*đầu hổ não hổ: chỉ đứa trẻ khỏe khoắn, mũm mĩm, lanh lợi đáng yêu)