Mới ba tuổi, đúng độ tuổi nghịch ngợm nhất, thân hình tròn vo như bê con.
Vừa thấy ta cũng chẳng hề lạ lẫm, dang hai cánh tay mập mạp như ngó sen lao tới đòi ôm.
Ta cúi người ôm thằng bé vào lòng, mùi sữa thơm ngọt lập tức ập vào mặt.
Mẫu thân đứng bên nhìn, cười đến không khép nổi miệng.
“Đợi con thành thân rồi, cũng sinh một đứa béo tốt thế này, hoặc sinh một nha đầu giống con cũng được, ta sẽ đích thân chăm nom cho.”
Ta chỉ cười, không nói gì.
Kiếp trước…
ta cũng từng sinh một đứa con trai.
Trắng trẻo mập mạp, hàng mày ánh mắt giống Dung Viên như đúc.
Đáng tiếc chưa đầy tháng đã c.h.ế.t yểu.
Những ngày ấy ta khóc cạn cả nước mắt.
Về sau mới tra ra được, là do một phi tần mới nhập cung hạ độc.
Dung Viên nổi trận lôi đình, đ.á.n.h nàng ta vào lãnh cung, ngay cả mẫu tộc của nàng cũng bị liên lụy.
Nhưng vậy thì có ích gì chứ?
Đứa trẻ… cũng chẳng thể quay lại nữa rồi.
Trong lòng ta từ đó lưu lại một vết sẹo.
Về sau dù có mang thai, cũng chẳng giữ được lâu, từng đứa từng đứa lần lượt mất đi.
Ngược lại là Thanh Lê.
Sau khi gả tới Giang Nam, muội ấy một hơi sinh ba con trai, một con gái.
Mỗi lần tin tức truyền tới kinh thành, ta nửa mừng thay muội ấy, nửa lại âm thầm ngưỡng mộ.
Dung Viên sợ ta nghe thấy sẽ đau lòng, lần nào cũng chủ động chuẩn bị hậu lễ gửi qua, chưa từng để ta phải bận tâm.
Ta đặt Tuân nhi xuống, đại tẩu dặn nha hoàn dẫn thằng bé đi.
Ta ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày, chẳng muốn làm gì, ngay cả nói chuyện cũng lười mở miệng.
Mẫu thân không chỉ một lần nói ta già trước tuổi, đôi mắt giống như đã nhìn thấu thế sự, chẳng còn chút sinh khí hoạt bát nào của thiếu nữ.
Bà hối hận vô cùng, nói năm đó không nên để ta ở lại trong cung.
Sống trong ấy…
đã khiến con người ta từng chút từng chút già đi mất rồi.
05
Đại tẩu không nghe nổi mấy lời ấy, liền kéo ta ra khỏi cửa, nói ở mãi trong nhà sẽ buồn hỏng mất, ra phố đi dạo một chút cũng tốt.
Ngoài phố náo nhiệt vô cùng, hương thơm bánh trái từng đợt từng đợt bay tới, mỗi loại một mùi khác nhau, khiến người ta bất giác thèm thuồng.
Tiếng rao hàng của tiểu thương nối nhau không dứt.
Ta đang thất thần, chợt nghe phía không xa truyền tới tiếng khóc.
Ngẩng đầu nhìn theo, chỉ thấy một tiểu cô nương ngồi xổm bên đường, trong lòng ôm giỏ hoa, khóc đến mức ch.óp mũi đỏ bừng.
Hẳn là hoa bán không được, sốt ruột đến chẳng còn cách nào.
Ta vừa định bước tới, đã có một bàn tay nhanh hơn ta đưa ra trước.
Ngón tay thon dài rõ khớp cầm một thỏi bạc, đưa tới trước mặt tiểu cô nương.
“Đừng khóc nữa, số hoa này ta mua hết.”
Tiểu cô nương sửng sốt, rồi lập tức bật cười trong nước mắt, cuống quýt lau mặt, luống cuống đưa giỏ hoa qua.
Ta đang định rời đi, đại tẩu lại đột nhiên dừng bước, giọng mang theo vài phần bất ngờ:
“Khương phu nhân mạnh khỏe.”
Vị công t.ử kia xoay người lại, khẽ gật đầu.
Đại tẩu cười nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tống công t.ử trở về rồi sao?”
Hắn gật đầu, nói hôm nay vừa mới hồi kinh.
Ánh mắt lướt qua người ta, chừng mực mà giữ lễ.
Đại tẩu đảo mắt một vòng, nhiệt tình bắt chuyện:
“Thật đúng là khéo, nhị muội nhà ta cũng vừa trở về.”
Nói rồi còn nháy mắt với ta.
Họ Tống?
Trong lòng ta khẽ động.
Nhớ trước đây không lâu mẫu thân từng gửi thư nói đã thay ta xem xét một mối hôn sự ở Nhữ Châu, người kia cũng họ Tống.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Không lẽ trùng hợp đến vậy?
Đại tẩu dường như nhìn ra nghi hoặc của ta, cười híp mắt bổ sung:
“Tống công t.ử, số hoa này…”
Tống Doãn Khiên cúi đầu nhìn bó hoa trong lòng, rồi rút ra mấy cành t.ử vi đưa cho ta.
“Tặng Nhị cô nương.”
Hoa t.ử vi.
Thật trùng hợp.
Đó mới là loài hoa ta thích.
Trên đường trở về, đại tẩu khoác tay ta, vừa mở miệng là không ngừng được nữa.
“Đó là Tống Doãn Khiên, cháu nội của Thái phó.”
“Thái phó tuổi đã lớn, sau khi cáo lão liền ở lại Nhữ Châu. Hai nhà chúng ta cách nhau cũng không xa. Trước đó không lâu Tống công t.ử còn đặc biệt tới kinh thành tìm t.h.u.ố.c cho Thái phó. Sức khỏe lão nhân gia không tốt lắm, may mà hắn hiếu thuận.”
“Không bao lâu nữa hắn sẽ tham gia khoa cử. Thái phó nói văn tài của hắn xuất chúng, đỗ đạt gần như nắm chắc trong tay.”
Nói rồi đại tẩu lại nháy mắt với ta.
“Vốn đã nói đợi muội trở về sẽ chính thức xem mắt, không ngờ hôm nay lại gặp trước trên phố.”
Trong lòng ta khẽ rung động.
Kiếp trước hình như cũng từng có chuyện như vậy.
Mẫu thân gửi thư thúc giục ta trở về xem mắt, nói Tống gia là dòng dõi thanh lưu hiếm có.
Thái phó môn sinh khắp thiên hạ, còn bản thân Tống Doãn Khiên lại phong độ đường đường.
Nhưng khi ấy trong lòng ta chỉ có Dung Viên, thư còn chưa đọc xong đã gác sang một bên, chỉ đáp lại một câu: nữ nhi không muốn.
Về sau Tống Doãn Khiên đỗ Trạng nguyên.
Ngày truyền lô ở điện Kim Loan, khắp kinh thành đều bàn tán vị Trạng nguyên trẻ tuổi này dung mạo tuấn tú ra sao, tài học xuất chúng thế nào.
Ngay cả Dung Viên cũng từng khen hắn, nói sách luận của hắn viết rất tốt, lời lẽ có thực chất, không giống kẻ khác chỉ biết nói suông khoác lác.
Trong cung yến ta từng nhìn thấy hắn từ xa vài lần.
Hắn ngồi ngay ngắn giữa tiệc, cử chỉ điềm đạm. Mỗi lần ánh mắt lướt qua phía ta, đều lặng lẽ dời đi.
06
Về đến nhà, mẫu thân nghe nói ta tình cờ gặp Tống Doãn Khiên, hai mắt lập tức sáng lên.
“Con thấy thế nào?”
Bà hỏi rất cẩn thận, như sợ ta mất kiên nhẫn.
Ta nghĩ một chút rồi thành thật đáp:
“Là một quân t.ử đoan chính. Người do Thái phó dạy dỗ, tự nhiên là rất tốt.”
Mẫu thân lập tức vui mừng khôn xiết, liên tục nói tốt tốt tốt, xoay người đã muốn đi lo liệu chuyện xem mắt.
Ngày gặp mặt chính thức, Tống Doãn Khiên chuẩn bị đầy đủ lễ vật, lễ nghĩa chu toàn nhưng không khiến người ta thấy xa cách.