Yểu Nhiên Như Mộng

Chương 4



Hắn quả nhiên phẩm hạnh cao khiết, lời nói cử chỉ không có nửa phần khinh bạc, hỏi ta thích gì, ngày thường lấy gì làm thú vui.

 

Hỏi rất nghiêm túc, mà nghe cũng rất chăm chú.

 

Qua lại vài lần liền trở nên thân quen hơn một chút.

 

Mỗi lần hắn đều cực kỳ để tâm đến cảm nhận của ta, chưa từng khiến ta thấy gượng gạo hay khó xử.

 

Không biết bằng cách nào hắn biết được ta thích hoa t.ử vi.

 

Từ đó về sau, lần nào đến cửa cũng mang theo một bó t.ử vi.

 

Tươi non rực rỡ, như vừa mới cắt xuống từ cành.

 

Vì chuyện ấy mà đại ca phải ngủ thư phòng mấy đêm liền.

 

Đại tẩu còn lấy đó trêu chọc, nói Tống Doãn Khiên lần nào tới cũng tặng t.ử vi, hại đại ca ngày nào cũng bị nàng nhắc: “Chàng nhìn người ta xem.”

 

Đại ca lầm bầm một câu:

 

“Tiểu t.ử đó liên lụy ta!”

 

Rồi lập tức bị đại tẩu đuổi khỏi phòng ngủ.

 

Ta nghe mà không nhịn được bật cười. Đại ca ở bên cạnh trợn trắng mắt, nói nếu Tống Doãn Khiên còn không biết tiết chế, huynh ấy sẽ đi tìm hắn nói chuyện.

 

Qua thêm một thời gian, Tống Doãn Khiên đưa tới một hộp gấm.

 

Ta mở ra xem…

 

là một cây trâm.

 

Một cây trâm hoa t.ử vi.

 

Ta cầm trong tay, nhất thời chẳng biết nói gì.

 

Hắn đứng bên cạnh, giọng ôn hòa xen lẫn vài phần thấp thỏm.

 

“Năm xưa lúc Nhị cô nương cập kê, ta cũng có mặt ở kinh thành, chỉ tiếc khi ấy chưa quen biết.”

 

“Về sau quanh co gặp qua cô nương vài lần từ xa, luôn cảm thấy… Nhị cô nương rất hợp với t.ử vi.”

 

“Còn lê hoa… ngược lại kém vài phần nhan sắc.”

 

Bàn tay cầm cây trâm của ta khẽ khựng lại.

 

Hắn vô tình…

 

lại hiểu ta hơn cả Dung Viên.

 

07

 

Hôm ấy, Tống Doãn Khiên đưa ta về phủ.

 

Xe ngựa vừa dừng lại, hắn đã xuống trước, quay người đưa tay hờ đỡ ta một cái.

 

Ta cúi mắt bước xuống xe, đang định cáo từ với hắn, khóe mắt lại thoáng thấy trước cổng phủ còn đỗ một chiếc xe ngựa khác.

 

Rèm xe được vén lên.

 

Dung Viên bước xuống trước, rồi quay người đỡ người bên trong.

 

Thanh Lê thò nửa người ra ngoài, được hắn đỡ lấy cánh tay, nhẹ nhàng đáp xuống đất.

 

Dung mạo muội ấy vẫn dịu dàng yếu đuối như xưa. Vừa ngẩng đầu nhìn thấy ta, đôi mắt lập tức sáng lên.

 

“A tỷ!”

 

Thanh Lê chạy tới trước mặt ta, nắm lấy tay ta.

 

“A tỷ đi rồi, muội đến một người để nói chuyện cũng chẳng còn.”

 

“Thái t.ử điện hạ công vụ bận rộn, ngày nào cũng không rảnh. Muội muốn tìm người than thở vài câu mà cũng chẳng biết tìm ai. Trong lòng thật sự buồn bực, điện hạ mới nói sẽ đưa muội về đây ở tạm vài ngày cho khuây khỏa.”

 

Nói rồi, muội ấy quay đầu nhìn Dung Viên một cái, vẻ mặt ngượng ngùng e lệ.

 

Dung Viên chậm rãi bước tới.

 

Ánh mắt hắn lướt qua người ta, rồi dừng trên Tống Doãn Khiên đứng cách ta nửa bước phía sau.

 

Hắn hơi nheo mắt, trong giọng mang theo vài phần bất ngờ.

 

“Doãn Khiên? Ngươi trở về từ khi nào vậy?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tống Doãn Khiên chắp tay hành lễ, không kiêu không nịnh:

 

“Bẩm điện hạ, thần đã trở về được một tháng. Thuốc tổ phụ cần cũng đã tìm được, thần không dám chậm trễ nên suốt đêm quay về Nhữ Châu.”

 

Dung Viên gật đầu, lại nhìn hắn một cái, rồi nhìn sang ta, như vô tình hỏi:

 

“Sao ngươi lại ở đây?”

 

“À, ta quên mất. Thái phó và Khương tri phủ vốn là chỗ quen biết cũ. Nhữ Châu thành chỉ lớn chừng này, hai nhà qua lại cũng là chuyện tự nhiên.”

 

Thanh Lê dường như nhận ra điều gì đó, liền đứng sát bên Dung Viên, nhỏ giọng nói:

 

“Điện hạ, chúng ta vào trong trước đi. Ngoài cửa gió lớn, cẩn thận nhiễm lạnh.”

 

Dung Viên nhìn muội ấy, ánh mắt dịu xuống vài phần, khẽ gật đầu đáp một tiếng “được”.

 

Rồi hắn quay sang nói với Tống Doãn Khiên:

 

“Hôm khác lại gặp.”

 

Tống Doãn Khiên khẽ gật đầu:

 

“Vâng.”

 

Ta cúi người thi lễ với Tống Doãn Khiên, không nói thêm gì nữa, xoay người bước vào phủ.

 

08

 

Dung Viên được sắp xếp ở lại khách viện.

 

Nói là khách viện, thực chất là một tiểu viện tách riêng ở phía đông, cách khuê phòng của ta khá xa, thế nào cũng không đi cùng một hướng.

 

Nhưng… Khương phủ vốn không lớn, lỡ gặp mặt thì sao?

 

Ta quyết định không ra khỏi cửa.

 

Nha hoàn hỏi ta muốn ăn gì, muốn đi đâu dạo chơi, ta đều lắc đầu.

 

Nào ngờ, hắn lại tự tìm tới cửa.

 

Chiều hôm đó, ta đang tựa bên cửa sổ đọc một quyển thoại bản do Tống Doãn Khiên mang tới, bỗng nghe tiếng bước chân vang lên ngoài sân.

 

Ta còn chưa kịp đứng dậy, rèm cửa đã bị một bàn tay vén lên.

 

Dung Viên đứng ở cửa, thoáng hiện vẻ bất ngờ.

 

Ánh mắt hắn dừng trên cây trâm t.ử vi trên tóc ta một lát.

 

“A Yểu, sau khi trở về, sắc mặt muội tốt hơn nhiều rồi.”

 

Ta không đáp lời hắn, chỉ đứng dậy, lùi về sau nửa bước.

 

“Thái t.ử điện hạ muốn tìm Thanh Lê sao?”

 

“Viện của muội ấy không ở đây, là Lê viện phía đông. Ta sẽ bảo nha hoàn dẫn người qua.”

 

Hắn gật đầu, đang định xoay người thì bước chân khựng lại.

 

Rèm cửa rũ xuống phía sau hắn, nửa che nửa hở.

 

“A Yểu, sao muội không gọi ta là Dung ca ca nữa?”

 

“Lớn rồi, phải giữ quy củ.”

 

“Nếu không lại bị mẫu thân trách mắng. Người vẫn nói những năm này ta sống trong cung, quy củ học chẳng ra sao, giờ trở về nhà phải từng chút từng chút nhặt lại.”

 

Dung Viên dường như cảm thấy xa lạ với sự lạnh nhạt của ta, đang định hỏi thêm đôi câu.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ngoài viện, Thanh Lê bước vào.

 

Vừa nhìn thấy Dung Viên đứng trong viện của ta, đáy mắt muội ấy thoáng qua một tia căng thẳng.

 

“Điện hạ? Sao ngài lại ở đây?”

 

Dung Viên đưa tay, thân mật khẽ gõ lên ch.óp mũi muội ấy.

 

“Đi nhầm đường. Bố cục viện này hơi giống khách viện, nhất thời không để ý.”

 

Thanh Lê lúc này mới thở phào, cong mắt cười cười, cẩn thận kéo lấy góc tay áo hắn.

 

“Điện hạ chưa từng tới Nhữ Châu, để muội dẫn ngài đi dạo nhé. Trong thành có một tiệm bánh hoa quế rất ngon, còn ngon hơn cả ở kinh thành.”

 

Dung Viên gật đầu, mặc cho muội ấy kéo tay mình bước ra ngoài.