Ác Linh Giữa Chúng Ta

Chương 3



Lời vừa dứt, trong điện thoại không còn chút động tĩnh nào nữa.

Trần Tư Triết xoa trán, chậm rãi nói:

Có hai thông tin. Thứ nhất, cơn bão này đến một cách kỳ lạ, có lẽ là để ngăn cản chúng ta trốn thoát. Thứ hai, buổi tối có thể sẽ có chuyện bất thường xảy ra, mọi người đóng cửa cẩn thận, đừng ai đi ra ngoài.

Yên tâm đi! Đánh c.h.ế.t tớ cũng không ra khỏi phòng ngủ đâu! - Phạm Thừa giơ tay thề thốt.

Tống Kiều Kiều: - Tớ cũng vậy.

Mọi người lại ngồi ở phòng khách thêm hơn một tiếng đồng hồ, vừa nghe tiếng mưa gió bão bùng bên ngoài vừa trò chuyện vớ vẩn một chút.

Chớp mắt đã sắp đến 12 giờ đêm, mọi người cùng nhau lên lầu, ai nấy đi về phòng của mình.

Tôi đang định bước vào cửa, quay đầu lại thì phát hiện Trần Tư Triết đang nhìn mình, giống như có điều gì đó muốn nói, nhưng sau đó lại quay lưng bước vào phòng ngủ.

Tôi đóng cửa lại, khóa trái cửa, kéo rèm cửa sổ rồi cùng Trương Hiểu Tuyết ngồi xếp bằng trên giường.

Nước mưa đập mạnh vào cửa sổ, tiếng động rất lớn, khiến cho người nghe cảm thấy khó chịu trong lòng. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Trương Hiểu Tuyết cứ thế dựa vào đầu giường ngủ thiếp đi.

Tôi cố chống đỡ cái đầu choáng váng, chuẩn bị đi tắt đèn ngủ thì đột nhiên có một trận gõ cửa dồn dập vang lên.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tôi hoảng sợ kêu lên một tiếng, Trương Hiểu Tuyết cũng bị giật mình tỉnh dậy, tôi bịt miệng cô ấy rồi lắc lắc đầu.

Tôi rút chân lại, áp sát người vào Trương Hiểu Tuyết, cả hai đều run rẩy dữ dội.

Sơn Tam

Tiếng gõ cửa ngày càng lớn, người bên ngoài cũng lớn tiếng kêu lên:

Dịch Huệ, mau mở cửa!

Giúp tôi với, mau cho tôi vào đi!

Là Trần Tư Triết!

Tôi và Trương Hiểu Tuyết nhìn nhau, rõ ràng âm thanh truyền đến từ ngoài cửa chính là giọng của Trần Tư Triết.

Trương Hiểu Tuyết lắc cánh tay tôi, khẽ hỏi:

Mở cửa không?

Tôi lắc đầu: - Đừng mở, có điều gì đó lạ lắm.

Gõ cửa lâu vậy rồi, âm thanh cũng lớn như thế nhưng lại không nghe thấy tiếng ai khác mở cửa cả. Hơn nữa, tối nay chính cậu ấy còn dặn chúng ta đừng mở cửa, nhớ lại những lời trong điện thoại đi.

[Sau 12 giờ đêm không được trả lời người ở ngoài cửa.]

Tiếng gõ cửa càng lúc càng trở nên dữ dội hơn, giọng của "Trần Tư Triết" cũng trở nên sốt ruột hơn, thậm chí về sau còn pha lẫn tiếng khóc cầu xin.

Dịch Huệ, cầu xin cậu mở cửa cho tớ vào đi.

Cầu xin các cậu đó!

Tôi và Trương Hiểu Tuyết nhắm mắt lại, hoàn toàn không dám động đậy.

Vài phút sau, tiếng gõ cửa đột nhiên biến mất, giọng của "Trần Tư Triết" cũng biến mất theo, chỉ còn lại tiếng mưa đập vào cửa sổ. Tôi buông Trương Hiểu Tuyết ra, phát hiện cả tôi và cô ấy đều đã ướt đẫm mồ hôi, cả hai nhìn nhau cười khổ.

Lúc này đèn cũng không dám tắt nữa, chúng tôi cứ dựa vào đầu giường như vậy, nhỏ nhẹ trò chuyện để g.i.ế.c thời gian, chỉ mong chờ đến lúc trời sáng.

Không biết đã qua bao lâu, cơn buồn ngủ ngày càng nặng trĩu, nhìn Hiểu Tuyết đã ngủ say, tôi cũng từ từ nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Bùm! Bùm!

Tôi mở mắt ra, Hiểu Tuyết cũng tỉnh dậy, chúng tôi nhìn nhau, lắng tai nghe kỹ.

Trong tiếng mưa gió truyền đến từng tiếng va đập, âm thanh trầm đục nhưng lại có nhịp điệu rõ ràng.

Bùm! Bùm! Bùm!

Chắc là tiếng cành cây đập vào tường thôi.

Tôi an ủi Hiểu Tuyết, cả hai cứ thế dựa vào nhau rơi vào giấc ngủ sâu.

Sáng sớm đã bị Trương Hiểu Tuyết gọi dậy, có vẻ cô ấy ngủ ngon hơn tôi, tôi lắc lắc đầu có chút đau nhức.

Kéo rèm cửa ra, mưa lớn vẫn đang tiếp diễn, nhưng gió đã nhỏ đi đáng kể, đã tám giờ rồi mà bên ngoài vẫn còn âm u.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Xuống dưới tập hợp đi.

Tôi và Hiểu Tuyết đi xuống tầng một, Phạm Thừa với Trần Lộ đã ngồi trên sofa uống trà trò chuyện. Đang định hỏi họ những người khác đang ở đâu, thì có tiếng nói truyền đến từ phía sau.

Mấy cậu dậy sớm thật đấy.

Trần Tư Triết và Tống Kiều Kiều lần lượt đi xuống hỏi chúng tôi.

Tôi và Hiểu Tuyết đồng loạt lùi lại vài bước, nhìn chằm chằm vào Trần Tư Triết.

Cậu ấy ngơ ngác nhìn chúng tôi, rồi lại nhìn những người còn lại. Những người còn lại cũng nhìn sang, hỏi:

Dịch Huệ, Hiểu Tuyết, có chuyện gì vậy?

Tôi trước tiên kéo Trương Hiểu Tuyết đi đến bên cạnh Trần Lộ, sau đó kể lại chuyện tối qua cho họ nghe, mấy người nghe xong đều kinh ngạc há hốc mồm.

Mả cha nó! Thật hay giả vậy, tớ hoàn toàn không nghe thấy gì hết! - Khuôn mặt Phạm Thừa đầy vẻ khó tin.

Trương Hiểu Tuyết liếc cậu ấy một cái:

Mọi người đã đủ sợ hãi rồi, không ai rảnh lấy chuyện như vậy ra đùa đâu!

Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn vào Trần Tư Triết, Tống Kiều Kiều nhanh ch.óng vòng qua cậu ấy chạy đến phía sau chúng tôi.

Trần Tư Triết lớn tiếng hét lên:

TỚ HOÀN TOÀN KHÔNG BIẾT GÌ HẾT! TỐI QUA TỚ CÓ NGHE THẤY TIẾNG GÌ ĐÂU, TỚ LUÔN Ở TRONG PHÒNG MÀ.

Nhưng tớ với Hiểu Tuyết nghe rất rõ, đúng là giọng của cậu.

Không phải! Chắc chắn có chỗ nào đó nhầm lẫn rồi, tuyệt đối không phải tớ! Đúng rồi, Hà Mãn đâu? Phòng của cậu ấy ngay đối diện phòng các cậu, hỏi cậu ấy xem tối qua có nghe thấy gì không! Hà Mãn đâu rồi?

Hà Mãn? Đúng vậy, sao Hà Mãn vẫn chưa xuất hiện nữa?

Mọi người đột nhiên cảm thấy có chuyện chẳng lành! Dưới lầu ồn ào nãy giờ rồi, cậu ấy không nghe không thấy, sao vẫn chưa xuống chứ.

Phạm Thừa đề nghị:

Hay chúng ta cùng đi xem sao đi!

Mọi người cùng nhau xông lên tầng hai, tôi liếc nhìn Trần Tư Triết rồi gõ cửa.

Không có hồi đáp!

Gõ liên tục mấy tiếng cũng không nghe thấy Hà Mãn trả lời, mọi người đều đồng thanh hét lên:

HÀ MÃN! HÀ MÃN! MỞ CỬA ĐI!

Bên trong quá đỗi im lặng, mọi người bắt đầu cảm thấy căng thẳng, Phạm Thừa nói:

Chúng ta phá cửa đi!

Chưa kịp để chúng tôi lên tiếng, Phạm Thừa đã bắt đầu húc vào cửa từng cái một, Trần Tư Triết có hơi do dự, nhưng rồi cũng tham gia cùng cậu ấy.

Sau hơn mười lần thử, cuối cùng cánh cửa cũng bị húc bung ra, chúng tôi lao vào như một khối, rồi nhìn thấy cảnh tượng đẫm m.á.u cả đời khó quên.

Hà Mãn bị treo cổ bằng dây thừng, lơ lửng bên ngoài cửa sổ, da thịt cả người rách nát giống như bị dã thú xé xác. Nước mưa xen lẫn m.á.u đỏ nương theo chiếc giày chậm rãi nhỏ giọt...

Một cơn gió thổi đến, Bùm! Bùm!

Tôi che lấy miệng, Hiểu Tuyết cũng rơi nước mắt. Âm thanh chúng tôi nghe thấy tối qua, thì ra lại là tiếng cơ thể của Hà Mãn bị gió thổi đập vào kính!

Nhìn cái cửa sổ bị phá hỏng và dây thừng ra từ bên trong, sự tuyệt vọng lập tức tràn ngập tim của tất cả mọi người.

Tất cả những điều này là sự thật! Tối qua không biết Hà Mãn đã dùng cách nào mà phá hỏng cửa sổ muốn trốn thoát, vì vậy đã vi phạm quy tắc và chịu sự trừng phạt.

Không ai dám động đậy, cũng không ai nói lời, mọi người đều nhận ra sự việc này quỷ dị đến mức nào. Sợi dây thừng treo cổ Hà Mãn được thả xuống từ tầng thượng, mà cánh cửa dẫn lên tầng thượng hôm qua đã được kiểm tra, nó đã bị khóa kín c.h.ặ.t chẽ rồi.

Hơn nữa, những vết thương rách toạc trên người Hà Mãn rõ ràng không phải do người thường có thể gây ra, hiển nhiên trong căn biệt thự này thật sự đang tồn tại sinh vật đáng sợ chưa biết tới.

Trần Tư Triết, tối qua thật sự không phải là cậu sao? - Ánh mắt tôi dán c.h.ặ.t vào Trần Tư Triết, nhìn thẳng vào mặt cậu ấy.

Tớ phải nói thế nào thì mọi người mới chịu tin tớ đây, tớ không hề ra khỏi phòng, càng không hề đi gõ cửa. - Trần Tư Triết vừa vội vừa tức, giọng nói cũng đang run rẩy.

Tôi nhất thời cũng không đành lòng tiếp tục truy vấn, Tống Kiều Kiều lên tiếng hòa giải:

Chúng ta đừng nên nghi kỵ lẫn nhau nữa, đã đi mất một người rồi, mà hôm nay mới chỉ là ngày thứ hai thôi!