Đúng vậy, mới chỉ là ngày thứ hai, không những có một người c.h.ế.t mà cả nhóm cũng rơi vào trạng thái thất an. Cuối cùng mọi người quyết định đóng c.h.ặ.t cánh cửa căn phòng này lại, sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Chúng tôi không có cách nào xử lý t.h.i t.h.ể của Hà Mãn, bởi vì cửa sổ là loại mở hướng xuống, không thể chạm tới cậu ấy, thêm nữa là cũng không ai dám đụng vào xác của cậu ấy.
Khi lại phòng khách thì đã đến giữa trưa, đã bỏ lỡ hai bữa ăn liên tiếp rồi, rõ ràng mọi người đều có chút không cầm cự nổi nữa, trước mắt đều có sao bay.
Phạm Thừa và Trần Tư Triết đi đến nhà kho lấy một số nguyên liệu, một ít rau củ và còn khá nhiều thịt.
Tôi lấy làm lạ không biết ai là người đã lấy thịt, Hà Mãn c.h.ế.t rồi, lẽ ra không có ai ăn nổi nhiều thịt như vậy mới phải.
Lúc ăn cơm tôi nhìn thấy Trần Tư Triết đang nhai từng miếng thịt lớn, trong lòng dâng lên một trận buồn nôn. Bây giờ cậu ấy đã trở thành nghi phạm số một trong lòng mọi người, Ác linh đang ẩn nấp trong số chúng tôi có khả năng rất cao chính là cậu ấy.
Bữa cơm này tôi đã ăn không ít, bởi vì thật sự không còn chút sức lực nào, suốt một ngày một đêm luôn ở trong trạng thái căng thẳng, cơ thể đã tiêu hao quá nhiều. Tôi thậm chí còn có ý định ăn vài miếng thịt tanh hôi kia, nhưng rồi vẫn cố gắng kìm nén lại.
Sau bữa ăn, tất cả mọi người lại quây quần ngồi ở ghế sofa trong phòng khách, nắm người chúng tôi ngồi sát bên nhau, còn Trần Tư Triết thì ngồi ở phía bên kia.
Cậu ấy cười khổ nhìn chúng tôi một cái, rồi tiếp tục cúi đầu uống trà.
Tôi sắp xếp lại suy nghĩ, phân tích với mọi người:
Đầu tiên, dựa vào cái c.h.ế.t của Hà Mãn và những chuyện xảy ra tối qua có thể chứng minh rằng toàn bộ chuyện này là thật, quy tắc cũng là thật. Tiếp theo, vẫn như đã nói trước đó, buổi tối là thời điểm nguy hiểm nhất, chỉ khi ở trong phòng ngủ và không vi phạm quy tắc mới là an toàn nhất.
Mọi người có ý kiến nào khác không?
Tán thành! - Mấy người còn lại đồng thanh đáp.
Phạm Thừa dụi dụi đôi mắt đầy tia m.á.u:
Nói như vậy thì mỗi tối chúng ta chỉ cần ở yên trong phòng ngủ, không đi ra ngoài là có thể an toàn sống sót qua 7 ngày rồi phải không? Cái này cũng đâu có khó!
Tôi không trả lời, quay sang hỏi:
Kiều Kiều, Trần Lộ, hai cậu thật sự không định ở chung với nhau à? Dù sao có thể hỗ trợ lẫn nhau cũng an toàn hơn.
Trần Lộ thẳng thừng từ chối, điều bất ngờ là Tống Kiều Kiều cũng lắc đầu bày tỏ sự phản đối.
Tôi lại hỏi Phạm Thừa:
Lúc cậu rời đi có nói khi nào quay lại không?
Không có, sau khi đưa chìa khóa cho tớ thì họ đi rồi. Cả nhà ba người họ đi du lịch xa, không biết khi nào mới trở về.
Xem ra chỉ có thể dựa vào chính chúng tôi thôi.
Đây là buổi chiều ngày thứ hai, không hề có ai vì chuyện chúng tôi về mà đến cả, có lẽ cũng không thể trông mong chú của Phạm Thừa sẽ quay lại cứu chúng tôi được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mọi người thảo luận một hồi rồi quyết định chia nhau ra kiểm tra các phòng trong biệt thự, xem có thể tìm thấy manh mối nào không, trừ phòng của Hà Mãn ra.
Tôi và Trương Hiểu Tuyết kiểm tra tầng một, Phạm Thừa và Trần Lộ kiểm tra tầng hai, còn Tống Kiều Kiều thì được phân vào một nhóm với Trần Tư Triết.
Sau khi đi một vòng quanh tầng một, vẫn không phát hiện ra manh mối nào có ích, chỉ còn lại căn phòng cuối cùng, đó là phòng ngủ chính ở tầng một, tôi xoay xoay tay nắm cửa, cửa đã bị khóa không mở được.
Đây là phòng ngủ của chú tớ, tớ không có chìa khóa nên không vào được. - Rõ Phạm Thừa và Trần Lộ đã xuống lầu từ lúc nào.
Bình thường không phải mọi người đều ở trên lầu sao? Sao chú cậu lại thích ở tầng một vậy?
Sức khỏe của dì tớ không tốt, ngại việc lên lầu phiền phức nên chú và dì tớ ở dưới tầng này.
Rất nhanh, Trần Tư Triết và Tống Kiều Kiều cũng xuống đến tầng một. Dường như Tống Kiều Kiều có điều gì đó muốn nói, khe liếc nhìn tôi một cái rồi ngồi xuống ghế sofa.
Trần Tư Triết uống liền mấy ngụm nước lớn rồi nói:
Sơn Tam
Bọn tớ đã kiểm kê lại số thực phẩm rồi, nếu tính theo ngày ba bữa thì thịt vẫn còn rất dồi dào, nhưng rau củ chỉ còn đủ dùng trong hai ngày thôi. Vì vậy, tớ đề nghị chúng ta chỉ ăn hai bữa một ngày, như vậy mới cầm cự được thêm vài ngày nữa.
Mọi người đều tỏ vẻ đồng ý.
Cả buổi chiều, tất cả mọi người đều ở bên nhau không còn tách ra nữa, cái c.h.ế.t của Hà Mãn là một đả kích rất lớn đối với tất cả mọi người, nỗi sợ hãi vốn mơ hồ như hình ảnh hành hình cụ thể đang từng bước ép sát lại gần.
Không có mạng, không có tivi, điện thoại không gọi được, mà di động cũng không có tín hiệu. Sau khi mất đi những thứ này, chúng tôi mới biết thời gian trôi qua chậm đến nhường nào, mọi người đành phải trò chuyện vu vơ để g.i.ế.c thời gian.
Bảy người chúng tôi vốn đều là học sinh lớp mười hai của trường trung học số 1 thành phố K, vì cả bảy đứa đều ở không xa nên bình thường chơi với nhau khá thường xuyên. Sau khi thi đại học xong, chúng tôi đã hẹn nhau tổ chức một bữa tiệc tốt nghiệp tưng bừng, thế nên mới đến căn biệt thự này.
Phạm Thừa là lớp trưởng, thành tích học tập luôn rất tốt, con người cũng thông minh, nhưng trong kỳ thi đại học lại bất ngờ thất bại. Cậu ấy đã thầm mến Trần Lộ mấy năm nay, ai chuyện này ai cũng biết.
Trần Tư Triết ở gần nhà tôi nhất, bình thường sẽ cùng tôi đi học rồi về nhà, là một người học giỏi xuất sắc, đã được tuyển thẳng vào đại học Z, nhưng tôi không thích tính cách của cậu ấy, có hơi nhu nhược.
Trần Lộ là tiểu thư con nhà giàu, thành tích học tập dồi số nhưng cô ấy không bận tâm. Da trắng, mặt xinh, chân dài, chỉ có điều hơi lãng nhãng, có rất nhiều người theo đuổi và cô ấy cũng không từ chối ai, còn giữ mối quan hệ mập mờ với rất nhiều người.
Tống Kiều Kiều vốn là một vô hình trong lớp, thành tích bình thường cũng không nổi nhiều, nhưng gia thế lại rất sâu xa, so với Trần Lộ còn cao hơn rất nhiều, cho nên cũng không ai bài xích việc chơi cùng cô ấy.
Tôi và Trương Hiểu Tuyết đều đến từ cùng một thị trấn nhỏ, quen biết nhau từ thuở bé, sau này lại theo ba mẹ đến thành phố K. Bình thường chúng tôi luôn như hình với bóng, quan hệ hết sức thân thiết.
Cuối cùng là Hà Mãn, cậu ấy là học sinh thể thao xuất sắc nhất của trường chúng tôi, vốn dĩ vài ngày nữa sẽ lên đường đến đội tuyển cấp tỉnh để phát triển, nhưng bây giờ tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến cậu ấy nữa rồi.
Hầu hết thời gian Trần Tư Triết đều ở trong góc một mình, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên quét mắt nhìn những người khác vai rồi lại cúi xuống, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Trần Lộ thì lại thân thiết với Phạm Thừa hơn không ít, vẫn luôn ghé tai thì thầm với cậu ấy.
Tống Kiều Kiều vẫn giữ nguyên vị trí của một vô hình, có người hỏi thì mới trả lời, không ai hỏi thì cứ lặng lẽ ngồi yên một mình.
Còn về Hiểu Tuyết...thôi không nói nữa, lúc nào cũng bám lấy tôi không rời.