Trời đã tối, cơn bão cũng càng lúc dữ dội hơn.
Làm xong bữa tối cũng đã khoảng bảy giờ, ăn xong thì mọi người liền lên lầu về phòng ngủ đợi, bọn họ cứ cảm thấy ở ngoài phòng ngủ thì sẽ rất nguy hiểm.
Lúc sắp lên lầu, Trần Tư Triết bất ngờ gọi Phạm Thừa lại, đề nghị muốn ngủ chung phòng với cậu ấy.
Phạm Thừa ngây người vài giây, rõ ràng là rất do dự, liền vội vàng xua tay nói:
Đừng dừng dừng, tớ không quen ngủ chung giường với đàn ông khác đâu.
Tớ có thể ngủ dưới đất, chỉ cần cậu cho vào phòng ngủ nhờ là được. Tớ không dám ở lại phòng mình, tớ sợ buổi tối nghe thấy tiếng động từ phòng bên cạnh lắm.
Phòng bên cạnh? Chúng tôi lập tức hiểu ra, ánh mắt nhìn về phía cậu ấy đều mang chút thương cảm.
Phạm Thừa cảm thấy bất đắc dĩ, dù sao tình bạn mấy năm cũng ở đó, cuối cùng đành phải gật đầu đồng ý, Trần Tư Triết cậu ấy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi vào phòng ngủ, tôi và Trương Hiểu Tuyết đẩy bàn trang điểm ra sau cánh cửa để chặn cửa, tiếp đó kiểm tra lại cửa sổ đã đóng c.h.ặ.t hay chưa, rồi kéo rèm cửa sổ lại. Hai người bọn tôi nhanh ch.óng chui vào chăn, chỉ để lộ hai cái đầu nhìn chăm chằm vào cánh cửa phòng ngủ.
Sau vài giây nhìn chằm chằm, Trương Hiểu Tuyết bỗng “phụt” một tiếng cười phá lên. Tôi lườm cô ấy một cái:
Làm ơn đi, trong bầu không khí như thế này mà cậu còn cười được à?
Cô ấy hoàn toàn không để ý, kéo cánh tay tôi nói:
Dịch Huệ, chúng ta đã cùng nhau trải qua một chuyện kích thích như thế này, sau này nhất định phải làm chị em tốt cả đời nha!
Tôi thật sự cạn lời, con bé này bình thường nhát gan lắm, ai có mà dè lúc này lại còn bình tĩnh hơn cả tôi nữa.
Trong căn phòng sáng đèn, chúng tôi cùng nói chuyện tâm tình, không biết đã trôi qua bao lâu, chúng tôi dựa vào đầu giường ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, cánh tay tôi bị cái gì đó đè xuống đau nhói, tôi liền mở mắt ra.
Hiểu Tuyết, cậu muốn làm gì?
Tôi nhìn thấy Trương Hiểu Tuyết trèo xuống giường đứng bên cửa sổ, tay cô ấy đã nắm lấy tay cầm cửa sổ và bắt đầu vặn nó.
Hiểu Tuyết khẽ giật mình, giống như bị giật điện mà buông tay ra rồi gãi đầu:
Ôi trời! Ngủ mê quá rồi. Vừa rồi hình như tớ nằm mơ, cậu nói ngột ngạt quá bảo tớ mở cửa sổ cho thoáng khí. May mà cậu tỉnh dậy, suýt chút nữa là vi phạm quy tắc rồi!
Nói xong, cô ấy chui trở lại vào chăn, lấy tay vỗ nhè nhẹ lên n.g.ự.c.
Tôi cũng bị cô ấy dọa một phen không nhẹ, oán trách nói:
Cậu mà mở ra thì cả hai chúng ta xong đời rồi.
Tôi vẫn không yên tâm, đứng dậy đi qua lại vài vòng, tìm một cái ga trải giường xoắn lại thành dây. Một đầu buộc vào tay cầm cửa sổ, đầu kia buộc c.h.ặ.t vào đầu giường. Lần này rốt cùng cũng thấy an tâm hơn một chút, rồi lại trở về giường nằm.
Đêm thứ hai, bình an vượt qua.
Đêm hôm đó, ngoại trừ tiếng mưa bão cùng với tiếng “Bùm! Bùm!” vang lên một cách có tiết tấu, thì không có chuyện gì khác xảy ra nữa.
Tôi gọi Trương Hiểu Tuyết dậy, cùng cô ấy đi xuống lầu.
Không lâu sau, mọi người đều đã có mặt đầy đủ, không thiếu một ai!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong lúc nói chuyện phiếm, tôi để ý thấy tinh thần của Trần Tư Triết rất kém, quầng thâm mắt vô cùng đậm.
Tối qua không ngủ được sao?
Ăn nhiều quá, không ngủ được. - Cậu ấy mỉm cười rất dịu dàng.
Đâu chỉ là không ngủ được thôi đâu, cậu ấy còn tự trói mình vào quần áo, kéo tớ nói chuyện phiếm cả đêm! Làm tớ buồn ngủ muốn c.h.ế.t.
Phạm Thừa có chút bất đắc dĩ lườm cậu ấy một cái.
Trần Tư Triết gật đầu:
Tớ chỉ muốn thử nghiệm suy đoán của mình thôi. Hà Mãn cũng không phải kẻ ngu ngốc đến thế, chắc chắn sẽ không ngang nhiên vi phạm quy tắc. Hơn nữa cậu với Trương Hiểu Tuyết cũng nói đêm đầu tiên tớ ở bên ngoài bảo các cậu mở cửa, cho nên tớ nghĩ chỉ cần chúng ta không vi phạm quy tắc thì sẽ không gặp nguy hiểm, nhưng lại có kẻ muốn dụ dỗ chúng ta vi phạm.
Mọi người im lặng, những gì Trần Tư Triết nói rất có lý. Nếu người ngoài cửa đêm đầu tiên thật sự không phải là cậu ấy, thì điều đó có nghĩa là Ác linh đang ẩn náu trong số chúng tôi muốn mượn tay của Người Phán Xét để g.i.ế.c cả bọn.
Có một điểm không hợp lý, quy tắc thứ nhất đã nói phải vào phòng trước 12 giờ đêm, và chỉ thể rời đi sau khi trời sáng. Lẽ nào Ác linh có thể không tuân thủ ư?
Trần Tư Triết im lặng vài giây, nhíu mày nói:
Tớ không chắc chắn, nhưng một khi đã gọi là Ác linh thì nó vốn không phải con người, vậy hẳn là không cần phải tuân theo quy tắc của chúng ta rồi.
Tống Kiều Kiều: - Có lẽ không cần tuân thủ các quy tắc của chúng ta, nhưng chắc cũng có tồn tại một bộ quy tắc khác mà Ác linh cần phải tuân thủ. Nếu không có giới hạn thì nó đã thẳng tay tàn sát chúng ta từ lâu rồi.
Chúng tôi liền tục gật đầu, không ngờ Tống Kiều Kiều bình thường vốn không mấy nổi bật phổ trương gì, mà trái lại đầu óc rất nhanh nhạy.
Đến giờ ăn cơm, trên bàn ăn Trần Tư Triết vẫn ăn uống ngấu nghiến như cũ, chén sạch hết toàn bộ thịt, nước thịt màu trắng nhạt còn dính ở khóe miệng mà cậu ấy cũng không thèm lau.
Mọi người nhìn cậu ấy ăn cũng thấy nọ rồi, làm sao còn nuốt trôi nữa.
Trải qua một ngày khó khan tẻ nhạt, thoát cái đã đến thời gian nghe cuộc điện thoại thứ hai, mọi người cùng quay quần ngoài loa.
Reng reng! Reng reng!
Tim đập thình thịch điên cuồng! Tôi lập tức nhấn loa ngoài.
Người Phán Xét đã trở nên suy yếu, sau khi có ba người c.h.ế.t, Người Phán Xét sẽ hoàn toàn bị Ác linh áp đảo.
...
Có ý gì đây? Bị áp đảo thì sẽ thế nào? - Trương Hiểu Tuyết hỏi.
Sơn Tam
Người Phán Xét theo tớ hiểu là một sự tồn tại dùng để trừng phạt những người vi phạm quy tắc. - Trần Tư Triết trầm ngâm nói: - Còn về Ác linh thì...
Chính là sự tồn tại đang ẩn nấp trong số chúng ta muốn chúng ta phải c.h.ế.t. - Tôi khẽ mỉm cười với cậu ấy.
Đúng vậy! Thông tin này muốn nói với chúng ta rằng, Người Phán Xét và Ác linh không cùng phe. Hơn nữa, bây giờ tớ có thể chắc chắn cả Người Phán Xét lẫn Ác linh đều chịu rất nhiều hạn chế, chúng cũng có bộ quy tắc riêng của mình, nếu không thì Người Phán Xét đã chẳng cần phải g.i.ế.c Hà Mãn khiến bản thân trở nên yếu đi.
Trần Lộ giơ tay lên, hỏi ngược lại:
Tại sao không phải là Ác linh g.i.ế.c c.h.ế.t Hà Mãn? Không phải như vậy nó có thể làm suy yếu Người Phán Xét sao?
Vẫn là vấn đề quy tắc, tớ nghiêng về giả thuyết là Ác linh không thể trực tiếp tấn công chúng ta, ít nhất là trước khi đ.á.n.h áp đảo Người Phán Xét thì không thể, nếu không thì lúc này chúng ta đều đã c.h.ế.t hết rồi.
Phân tích của Trần Tư Triết rất có lý, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ, điều đó vẫn chưa thể đảm bảo được sự an toàn tuyệt đối cho chúng tôi.