Đã hơn mười giờ rồi, tôi không định nán lại dưới lầu nữa, liền gọi Trương Hiểu Tuyết về phòng ngủ.
Kiểm tra xong cửa ra vào và cửa sổ, tôi nằm vật xuống giường, rồi tôi và Hiểu Tuyết lại cùng nhau xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc một lần nữa.
Hiện tại đã có một người c.h.ế.t, khả năng cao là Người Phán Xét đã thi hành hình phạt, Ác linh lại là một người trong số chúng tôi.
Xét tình hình trước mắt thì ban ngày hẳn là sẽ không có bất kỳ động nào, mà ban đêm thì lại không thể vào phòng để tấn công chúng tôi.
Dù sao, nếu Ác linh vi phạm quy tắc cũng sẽ bị Người Phán Xét trừng phạt.
Khi số người c.h.ế.t đạt đến ba người, Ác linh sẽ không còn sợ Người Phán Xét nữa, đến lúc đó thật sự là cơn ác mộng của những người sống sót, sợ rằng Ác linh sẽ bắt đầu tàn sát một cách không kiêng nể gì.
Nhưng làm thế nào để tìm ra Ác linh đây? Nó đã ẩn mình quá tốt rồi.
Tôi và Trương Hiểu Tuyết cố suy nghĩ nát óc mà vẫn không có chút manh mối nào, dần dần đầu óc cả hai chúng tôi đều trở nên choáng váng, quay cuồng.
Hiểu Tuyết đã phát ra tiếng ngáy khe khẽ, tôi giúp cô ấy đắp chăn cẩn thận, rồi cũng ngủ thiếp đi.
Dịch Huệ! Dịch Huệ!
Không biết đã qua bao lâu, Hiểu Tuyết lay tôi dậy, giọng cô ấy đã có chút khàn đi.
Bên ngoài có tiếng động!
Tôi giật mình, lập tức bước xuống giường chống giữ lấy cửa.
Bên ngoài truyền đến tiếng cầu cứu yếu ớt của Trần Tư Triết:
Dịch Huệ, cứu tôi với...
Đồng t.ử của Hiểu Tuyết giãn to, liều mạng giữ c.h.ặ.t lấy tay tôi, xem ra Ác linh lại đến dự đồ chúng tôi mở cửa rồi!
Không đúng!
Bên ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của Tống Kiều Kiều, tiếng cầu cứu rất khẽ, cứ như cố họng bị bóp nghẹt vậy. Còn có tiếng ma sát của vật nặng bị kéo lê, ngay ngoài hành lang!
Không được! Phải cứu người, nếu không hai người họ mà c.h.ế.t, Ác linh sẽ không còn chịu bất cứ giới hạn nào nữa!
Sơn Tam
Tôi gọi Hiểu Tuyết cùng nhau đẩy bàn trang điểm, rồi một tay kéo mạnh cửa ra!
Nhưng, bên ngoài cửa không có gì cả!
Trương Hiểu Tuyết cũng kịp thời phản ứng, hét to một tiếng: - DỊCH HUỆ!
Tôi như bị sét đ.á.n.h, lập tức quay người đóng sâm cửa lại, rồi kéo tay Hiểu Tuyết nhào xuống gầm giường!
[Nếu vô tình mở cửa hoặc cửa sổ vào nửa đêm, xin hãy lập tức trốn xuống gầm giường và giữ im lặng. Cho dù nghe thấy tiếng động gì cũng đừng để ý đến khi trời sáng.]
Đúng vậy, bây giờ chui xuống gầm giường là cách duy nhất có thể giữ mạng!
Kẽo kẹt~
Cánh cửa từ từ mở ra!
Là do ban nãy tôi quên không đóng c.h.ặ.t sao? Không...có lẽ là vì đã vi phạm quy tắc, nên phòng ngủ không còn an toàn nữa, và cánh cửa cũng mất tác dụng rồi.
Tôi ra hiệu cho Hiểu Tuyết đừng phát ra tiếng động rồi bịt miệng mình lại, tôi không dám quay đầu lại nhìn, chỉ nhắm c.h.ặ.t mắt.
Có người đã bước vào!
Đã vi phạm quy tắc thì phải chịu trừng phạt!
Đừng trốn nữa, ngươi trốn không thoát được đâu! Ta đã thấy ngươi rồi!
Giọng nói truyền đến khàn khàn và rất già nua, giống như trong cổ họng có đờm khi đang nói chuyện vậy. Tôi có thể cảm nhận được bước chân dừng lại ngay bên giường, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng thở dốc của hắn!
Răng tôi nghiến c.h.ặ.t sắp vỡ vụn cả ra rồi! Trương Hiểu Tuyết dùng hết sức nhéo tay tôi, nhưng tôi đã hoàn toàn không cảm thấy đau nữa.
Dịch Huệ! Đừng sợ!
Là Trần Tư Triết!
Cậu ấy đến cứu tôi sao? Tôi mở mắt ra.
Trời ơi, đây là một đôi chân người sao?
Làn da đen sạm, lớp thịt nứt toác ra sâu đến mức lộ cả xương bên trong, giống hệt như mặt đất khô hạn vậy.
Đôi chân của hắn xoay lại, hướng về phía cửa rồi nhảy vọt ra ngoài một cách mạnh mẽ, tốc độ nhanh đến mức thiên nhãn của tôi không thể theo kịp bóng dáng hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
A!
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết của Trần Tư Triết, ngay sau đó là âm thanh quần áo và da thịt bị xé toạc.
Tôi tuyệt vọng c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y mình, không dám khóc thành tiếng, Trương Hiểu Tuyết áp sát lại và ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng kéo lê, tôi cố gắng mở to mắt nhìn về phía cửa, một đôi chân đen sạm thô bồ bước qua, phía sau là cơ thể Trần Tư Triết bị nắm chân lôi xềnh xệch xuống dưới lầu.
Trần Tư Triết đã c.h.ế.t, để lại một vũng m.á.u loang lổ khắp sàn.
Cuối cùng, ngay lúc tôi và Trương Hiểu Tuyết căng thẳng đến mức sắp nghẹt thở thì bên ngoài đã im lặng trở lại.
Tôi và Hiểu Tuyết quay đầu lại nhìn nhau một cái, không ai dám động đậy, chúng tôi không biết quái vật có còn quay lại hay không, chỉ có thể chờ đến trời sáng rồi mới ra ngoài là an toàn nhất.
Cứ như thế, tôi và Trương Hiểu Tuyết đã nằm rạp dưới gầm giường cố gắng chịu đựng suốt cả đêm.
Ngày thứ tư, trời đã sáng.
Tôi quan sát xung quanh một lượt, không thấy có gì bất thường, tôi bò ta khỏi gầm giường trước, rồi kéo Trương Hiểu Tuyết ra theo.
Vừa bước ra khỏi cửa, cảnh tượng m.á.u me làm hai chúng tôi sợ c.h.ế.t khiếp. Trên sàn hành lang đều là những vệt m.á.u dài loang lổ, trên tường cũng b.ắ.n tung tóe không ít vết m.á.u.
Phạm Thừa, Kiều Kiều, các cậu có sao không? - Tôi không dám cử động, chỉ đứng ngay cửa gọi lớn.
Rất nhanh, Kiều Kiều đã mở cửa, ngay sau đó liền cất tiếng hét thét lương ch.ói tai.
A!
Phạm Thừa và Trần Lộ cũng lập tức lao ra, tiếp đó hai người họ cũng sợ đến ngây người.
Trần Tư Triết đâu rồi? - Phạm Thừa hoảng loạn hỏi.
Tôi lắc đầu: - Xuống dưới trước đi đã, tớ sẽ kể cho mọi người nghe chuyện tối qua.
Tôi kéo Trương Hiểu Tuyết đi xuống lầu, chúng tôi cố gắng đi sát mép tường, hạn chế dẫm lên vết m.á.u.
Ở phòng khách tầng một, tôi thuật lại tất cả mọi chuyện xảy ra tối qua một cách chi tiết không thiếu sót gì cho mọi người.
Cả bọn đều sợ hãi thôi, ai nấy cũng cụt cổ lại.
Phạm Thừa đỏ bừng mặt, ngượng ngập nói:
Xin lỗi, lúc Trần Tư Triết xông ra ngoài tớ sợ quá, chui xuống gầm giường trốn luôn...tớ đúng là một kẻ nhát gan.
Tống Kiều Kiều: - Tớ cũng không dám mở cửa, xin lỗi nhé Dịch Huệ, Hiểu Tuyết.
Hiểu Tuyết nắm lấy tay tôi, tôi thở dài một hơi:
Người nhát gan nhất thực ra là hai bọn tớ mới đúng. Trần Tư Triết đến để cứu bọn tớ, nhưng bọn tớ lại trố mắt nhìn cậu ấy bị g.i.ế.c c.h.ế.t.
Tất cả mọi người đều im lặng, khác với cái c.h.ế.t t.h.ả.m của Hà Mãn, tiếng kêu t.h.ả.m thiết trước khi c.h.ế.t của Trần Tư Triết tất cả ai cũng đều nghe thấy.
Loại cảm giác chấn động trực diện đó, cùng với mối nguy hiểm không thể ngăn cản kia, khiến mỗi người chúng tôi đều bị bao phủ bởi một tảng bóng đen.
Dịch Huệ, hết hai người rồi! Phải làm sao đây? Nếu c.h.ế.t thêm một người nữa thì không phải tất cả chúng ta đều sẽ không sống nổi sao!
Hiểu Tuyết vì quá sợ hãi mà đã bắt đầu run rẩy, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi, ba người còn lại cũng mặt cắt không còn giọt m.á.u, tôi cố nén lại sự khó chịu trong lòng, vỗ vỗ cô ấy.
Hôm nay là ngày thứ tư, dù thế nào đi nữa tụi mình cũng phải kiên trì. Tối qua là do tớ lỡm nẵng dẫn đến việc hại c.h.ế.t Trần Tư Triết, mấy ngày tiếp theo mọi người tuyệt đối không được mở cửa phòng vào ban đêm. Chỉ cần không có thêm người c.h.ế.t thì chúng ta nhất định có thể cầm cự qua bảy ngày!
Mọi người đồng loạt gật đầu lia lịa.
Sau đó, tôi lại đề nghị chúng tôi cần phải tìm thấy t.h.i t.h.ể của Trần Tư Triết. Mọi người nhìn nhau, lo ra vẻ khó xử, rõ ràng ai nấy đều hoảng sợ, không một ai dám đi tìm tung tích của một cái xác cả.
Tôi cũng không làm khó họ nữa, tôi nói với họ rằng chỉ muốn xác nhận cậu ấy thực sự đã c.h.ế.t, và nghĩ có lẽ cậu ấy cũng có kết cục giống như Hà Mãn.
Tôi bước thẳng về phía tầng hai, vừa đặt chân lên bậc thang thì Trương Hiểu Tuyết từ phía sau đã chạy đến.
Dịch Huệ, để tớ đi cùng cậu.
Tôi có thể thấy cô ấy cũng rất sợ hãi, nhưng cô ấy vẫn quyết định đi theo.
Khi đi ngang qua phòng của Hà Mãn, vẫn có thể nghe rõ ràng tiếng "Bùm! Bùm!" của t.h.i t.h.ể đập vào cửa sổ.
Tôi đi thẳng đến cửa phòng Trần Tư Triết, hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào.
A!
Trương Hiểu Tuyết hét lên một tiếng thất thanh, tôi lại hít sâu một hơi nữa, rồi bước chân đi thẳng vào trong.