Quả nhiên, t.h.i t.h.ể của Trần Tư Triết cũng giống hệt Hà Mãn, bị dây thừng treo cổ lơ lửng bên ngoài cửa sổ, theo từng cơn gió thổi mà đong đưa, cứ từng nhịp từng nhịp đập mạnh vào cửa sổ, m.á.u thịt be bét!
Mọi người dưới lầu nghe thấy tiếng động cũng chạy hết lên, nhìn thấy cảnh tượng này ai cũng không kìm được mà đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, Kiều Kiều thậm chí còn bịt miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh, xem ra đã nôn mửa rồi.
Tôi lui ra ngoài, dẫn Hiểu Tuyết về phòng mình, tình trạng của Hiểu Tuyết rất tệ, rõ ràng là có quá nhiều chuyện liên tiếp xảy ra, khiến cô ấy bị kích động quá mức dẫn đến sợ hãi.
Tôi và cô ấy dựa vào nhau, ngồi trên giường không nói một lời.
Tôi, thật sự có thể rời khỏi nơi này không?
Ngày hôm đó, mọi người đều sống trong sự hoang mang, mụ mị. Không ai biết người tiếp theo phải c.h.ế.t là ai, căn biệt thự này đã hoàn toàn trở thành một cổ quan tài bị niêm phong, bên trong chỉ còn lại cái c.h.ế.t bao trùm.
Bữa tối, mọi người chỉ ăn qua loa vài miếng rồi lần lượt lên lầu, khi lên đến tầng hai mọi người đều kinh ngạc phát hiện toàn bộ vết m.á.u đã biến mất, cứ như thế trước đó chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Mọi người trầm mặc, căn biệt thự này đúng thật là tràn đầy quỷ dị.
Tôi ngày người ra một lát, vừa bước vào cửa định đóng cửa phòng lại thì Tống Kiều Kiều nắm lấy tay nắm cửa.
Dịch Huệ, tớ có thể ngủ chung với các cậu không?
Tất nhiên là được rồi, như vậy cũng tốt cho tất cả chúng ta, phải không? - Tôi khẽ mỉm cười với cô ấy.
Chúng tôi đóng cửa lại rồi ngồi xuống giường, Kiều Kiều lấy điện thoại di động từ trong túi ra đưa cho tôi.
Dịch Huệ, đây là điện thoại của Trần Tư Triết. Ban ngày tớ giả vờ đi nhà vệ sinh để vào phòng Phạm Thừa lấy ra.
Tại sao lại đưa điện thoại của Trần Tư Triết cho tớ?
Tống Kiều Kiều đè thấp một hơi nói:
Thật ra, việc để tớ ở cùng các cậu cũng là do trước đó chính Trần Tư Triết đã đề nghị với tớ.
Kiều Kiều kể chi tiết đầu đuôi câu chuyện cho tôi, hóa ra kể từ khi Hà Mãn c.h.ế.t, Trần Tư Triết đã bắt đầu lên kế hoạch.
Cậu ấy nói với Kiều Kiều nếu cậu ấy c.h.ế.t, thì Kiều Kiều phải lập tức ở cùng với chúng tôi, không được tách ra nữa. Ngoài ra, cậu ấy đã ghi lại những manh mối tự mình điều tra được trong số ghi chú của điện thoại, nhờ Kiều Kiều chọn thời điểm thích hợp thủ giao cho tôi.
Tôi nhất thời không nên lời, tôi đã luôn nghi ngờ Trần Tư Triết, nhưng cậu ấy đến tận lúc c.h.ế.t vẫn còn đang tìm kiếm manh mối vì chúng tôi.
Cậu ấy nói với tôi, nếu ở cùng các cậu thì khả năng sống sót của tôi sẽ lớn hơn. Với cả, cậu ấy đã nhờ tôi bảo vệ cậu đó.
Kiều Kiều nhìn vào mắt tôi, trong ánh mắt thoáng lên một chút ngưỡng mộ.
Tim tôi như bị đ.â.m một nhát, thật sự đau không chịu nổi.
Thoát khỏi cảm xúc bị thương, tôi mở điện thoại lên rồi gọi hai người họ ngồi sát bên cạnh. Mở số ghi chú ra, nội dung bên trong khiến chúng tôi vô cùng kinh ngạc.
Sơn Tam
[Dịch Huệ, khi cậu nhìn thấy những dòng này có lẽ tớ đã c.h.ế.t rồi, nhưng điều đó cũng có nghĩa là cậu đã tiến gần hơn một bước đến việc an toàn rời đi.]
[Tôi đã có được một vài manh mối thông qua những suy đoán và một số thử nghiệm của bản thân.]
Người Phán Xét không g.i.ế.c người bừa bãi, hắn chỉ trừng phạt những người vi phạm quy tắc, có vẻ hắn giống như linh giác của nhà tù hơn.
Có một Ác linh trong số chúng ta, nó muốn chúng ta c.h.ế.t, như vậy nó mới có được sức mạnh. Nó tương tự như phân t.ử gây rối trong nhà tù vậy.
Ác linh hy vọng có được sức mạnh để áp chế Người Phán Xét, mục đích có thể là muốn vượt ngục. Cho nên tớ nghĩ nó cũng bị mắc kẹt ở đây, còn chúng ta là bàn đạp để nó rời đi.
Thức ăn có khả năng đã bị ô nhiễm, đây chỉ là suy đoán của tớ, vẫn chưa thể xác nhận được. Ăn càng nhiều, càng dễ bị Ác linh mê hoặc dẫn đến vi phạm quy tắc, đặc biệt là thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dường như Trần Lộ đã liên minh với Phạm Thừa, nội dung hợp tác cụ thể thì không rõ ràng.
[Cuối cùng, tớ xin đưa ra kết luận của mình: Tớ nghi ngờ Phạm Thừa.]
[Lý do nghi ngờ rất đơn giản. Thứ nhất, cậu ấy là lớp trưởng, vốn không thiếu khả năng tổ chức, nhưng kể từ khi đến đây cậu ấy quá mức trầm lặng, thậm chí có lúc khiến người ta quên mất sự tồn tại của cậu ta, có vẻ như cậu ta không muốn chúng ta chú ý đến mình.]
[Thứ hai, chuyện cậu ấy thích Trần Lộ thì ai cũng biết, nhưng kể từ khi cậu ấy và Trần Lộ thân thiết với nhau, Trần Lộ lại rất kiên quyết muốn ở một mình, cứ như thế không hề sợ hãi, có khả năng đây là cách Phạm Thừa muốn chia rẽ chúng ta.]
[Thứ ba, để kiểm chứng xem có phải là cậu ấy hay không, tớ đã ở chung với cậu ấy vào đêm thứ hai, thế nên đêm đó đã không có ai c.h.ế.t.]
[Dựa trên những điểm kể trên, tỏ rằng Phạm Thừa có khả năng là nghi phạm lớn nhất. Trong số chúng ta, cậu ấy là người thay đổi nhiều nhất, cho nên chỉ có thể là cậu ấy.]
[Dịch Huệ, tiếp theo chỉ có thể dựa vào chính các cậu thôi, hy vọng các cậu có thể an toàn rời khỏi nơi này.]
[...]
Xem xong, tôi trầm mặc rất lâu, Hiểu Tuyết và Kiều Kiều cũng không mở lời, đều đang chờ tôi nói trước.
Hiểu Tuyết, Kiều Kiều, hai cậu cũng cho rằng là Phạm Thừa?
Hai người họ lặng lẽ gật đầu.
Tống Kiều Kiều đột ngột đứng dậy nói:
Tớ không biết suy luận, nhưng vì đây là thông tin Trần Tư Triết đã dùng cái tính mạng để có được, tớ chọn tin cậu ấy.
Được, vậy thì từ bây giờ ba người chúng ta không được tách nhau ra. Buổi tối phải nhớ kỹ, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không được mở cửa!
Gió mưa bão bùng càng lúc càng lớn, nước mưa đập vào cửa sổ vang lên lách tách, bỗng dưng một tràng cỏ cửa bất chợt vang lên.
Dịch Huệ, Hiểu Tuyết, hai cậu ngủ chưa?
Là Trần Lộ!
Hiểu Tuyết và Kiều Kiều nhìn sang tôi, tôi liếc nhìn điện thoại di động, bây giờ gió vẫn chưa đến 12 giờ đêm, chắc sẽ không có nguy hiểm.
Tôi đứng dậy mở cửa, Trần Lộ đứng ngoài cửa trông có vẻ hơi sốt ruột.
Dịch Huệ, Kiều... ủa? Kiều Kiều ở đây à!
Trần Lộ nhìn vào bên trong phòng, trên mặt thoáng nét ngạc nhiên.
Dịch Huệ, tiện ra ngoài một lát không? Tớ có chút chuyện muốn nói với cậu.
Nói xong, Trần Lộ quay người đi xuống lầu, tôi hơi chần chừ một chút rồi cũng đi theo cô ấy.
Đến phòng khách tầng một, Trần Lộ pha hai tách trà, đưa cho tôi một tách.
Dịch Huệ, đã c.h.ế.t hai người rồi. Chỉ còn lại năm người chúng ta, cậu nghĩ ai có thể là Ác linh?
Tôi hỏi ngược lại: - Cậu nghĩ là ai?
Hừm, tớ biết cậu không tin tưởng tớ, thật ra tớ cũng không tin tưởng các cậu, nhưng cũng không muốn có thêm người c.h.ế.t đúng không? Nói thẳng luôn nhé, tớ và Phạm Thừa đã thảo luận rồi, chúng tớ là Tống Kiều Kiều.
Lý do là gì?
Trần Lộ thối nhẹ vào những cánh trà nổi trên mặt nước, cười nhạt:
Chuyện này còn không rõ ràng sao? Cậu và Hiểu Tuyết ở chung nên không có điều kiện để hành động riêng lẻ, Hà Mãn, Trần Tư Triết đã c.h.ế.t, tớ và Phạm Thừa thì khỏi phải nói, bọn tớ chắc tin tưởng đối phương. Người duy nhất luôn đứng ngoài chúng ta từ đầu đến giờ chỉ có Tống Kiều Kiều, lẽ nào chừng đó vẫn chưa đủ để cậu tin à?