Ác Linh Giữa Chúng Ta

Chương 8



Tôi ngậm c.h.ặ.t mảnh lá trà trong miệng, im lặng một lúc rồi nói với cô ấy:

Nếu như nói ở một mình là đáng tinh nghi, thì cậu và Phạm Thừa cũng từng ở riêng với nhau, cho nên tớ không thể cứ kết luận như vậy được. Hơn nữa, vì sự an toàn của cậu, tớ khuyên cậu cũng nên ở chung với bọn tớ.

Thôi đi, đã không tin tớ thì cậu tự cầu phúc cho bản thân đi, tớ thấy ở một mình sẽ an toàn hơn. - Trần Lộ nói xong liền quay lưng lên lầu, không ngoái lại một lần.

Tôi cũng không nán lại dưới lầu quá lâu, liền đi lên lầu.

Khi đi ngang qua căn phòng ngủ bị khóa c.h.ặ.t đó, tôi cau mày. Căn phòng này khiến tôi cảm thấy có chút không yên lòng, tôi xoay xoay tay nắm cửa, không có chút phản ứng nào.

Sau khi trở về phòng, hai người kia lập tức hỏi tôi và Trần Lộ đã nói chuyện gì, tôi không kể chuyện họ nghi ngờ Kiều Kiều, tùy tiện tìm một cái cớ để thoái thác cho qua.

Kiều Kiều ngủ ở vị trí trong cùng, Hiểu Tuyết ở giữ, còn tôi ngủ ở phía ngoài cùng.

Lời nói của Trần Lộ rốt cuộc vẫn khiến tôi có chút lo lắng, xem ra cô ấy và Phạm Thừa đã gắn c.h.ặ.t với nhau rồi, hoàn toàn vạch rõ giới tuyến với chúng tôi. Mà hiện tại đã có hai người c.h.ế.t, ai sẽ là người thứ ba đây?

Đêm đã khuya, nghe tiếng mưa gió bên ngoài tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay!

Dịch Huệ! Dịch Huệ! Mau mở cửa! Cho tớ vào với!

Là Trần Lộ!

Ba người chúng tôi đồng loạt giật mình tỉnh giấc, Kiều Kiều nằm sấp trên người Hiểu Tuyết, vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi, lắc đầu.

Tôi hiểu ý của cô ấy nên khẽ gật đầu, tối hôm đó, đã 1 giờ sáng, tuyệt đối không được mở cửa.

Tiếng kêu gọi của Trần Lộ bên ngoài cửa cũng lúc càng dồn dập, tiếng gõ cửa cũng biến thành tiếng nện mạnh vào cửa, động tĩnh mỗi lúc một dữ dội hơn.

Chúng tôi đều dựa sát vào nhau, ai cũng lo lắng cánh cửa sẽ bị phá vỡ.

Một lát sau, bên ngoài cửa bất chợt an tĩnh lại, giống như một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc, ngay cả tiếng mưa bão cũng biến mất, cũng không còn nghe thấy tiếng t.h.i t.h.ể đập vào cửa sổ nữa. Nhưng rất nhanh, tiếng nói âm hiểm của Trần Lộ từ bên ngoài truyền đến.

Tụi mày cho rằng có thể sống sót mà đi ra ngoài sao?

Tụi mày đều sẽ c.h.ế.t!

Hahahahaha!

Hiểu Tuyết sợ hãi dùng chăn trùm kín đầu, Kiều Kiều cũng rụt đầu chui vào trong, còn tôi thì nhìn chằm chằm vào cánh cửa, mãi không nhúc nhích.

Không lâu sau, bên ngoài cửa lại không còn một chút động tĩnh nào nữa, tôi vỗ vỗ Hiểu Tuyết và Kiều Kiều, ra hiệu cho họ rằng không sao rồi.

Hiểu Tuyết: - Là Phạm Thừa đang dụ dỗ chúng ta mở cửa à?

Kiều Kiều: - Chắc là vậy, chỉ có giọng của cậu ấy là chưa từng xuất hiện phải không? Đây chính là giấu đầu hở đuôi!

Tôi lắc đầu, không khỏi lo lắng nói với hai người họ:

Không biết Trần Lộ đã đạt được thỏa thuận gì với cậu ấy mà lại không muốn ở chung với chúng ta, bây giờ mình rất lo lắng cho sự an toàn của Trần Lộ, nếu cô ấy c.h.ế.t thì không còn gì có thể cản Phạm Thừa nữa!

Mặt của Hiểu Tuyết và Kiều Kiều tái nhợt, cả hai đều không biết phải làm thế nào cho phải.

Một đêm này, thật khó để vượt qua.

Tuy về sau không còn những âm thanh kỳ lạ nào vang lên nữa, nhưng cả ba chúng tôi đều không dám ngủ, cứ nằm trên giường chịu đựng như vậy cho đến khi trời sáng.

Ngày thứ năm! Bầu trời vẫn u ám như vậy.

Trước khi mở cửa, tôi dặn dò Hiểu Tuyết và Kiều Kiều không được nói gì cả, cứ cư xử như bình thường thôi, tôi cảm thấy tốt nhất không nên chọc giận Phạm Thừa, cứ duy trì hiện trạng là được.

Xuống tầng một, chúng tôi không nhìn thấy họ nên cứ ngồi xuống ghế sofa tàn gần. Chốc lát sau Phạm Thừa và Trần Lộ cùng nhau đi xuống, Phạm Thừa mỉm cười với chúng tôi một cái, không nói gì mà ngồi xuống phía bên kia của ghế sofa cùng Trần Lộ.

Ban đầu, bảy người chúng tôi cùng nhau đối mặt với tình huống bất ngờ này, mọi người nương tựa lẫn nhau, nhưng bây giờ đã lặng lẽ chia thành hai phe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không biết còn phải c.h.ế.t bao nhiêu người nữa, không biết cuối cùng ai có thể bước ra ngoài.

Phạm Thừa mở lời trước:

Chắc là mấy cậu đang nghi ngờ tớ phải không?

Chúng tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu ấy.

Tớ biết, điều này cũng không có gì lạ, dù sao tớ cũng đang nghi ngờ một người nào đó trong số các cậu, nên rất công bằng.

À đúng rồi, một khi đã không còn tin tưởng lẫn nhau, thì chúng ta cứ giữ một khoảng cách an toàn là tốt nhất, như vậy tất cả mọi người đều an tâm.

Buổi tối đừng mở cửa nhé, tớ cũng không muốn có thêm người c.h.ế.t đâu. Nếu không, tất cả chúng ta đều không thể thoát khỏi đây được đâu.

Bỏ lại những câu nói đó, Phạm Thừa liền cùng Trần Lộ đi vào nhà bếp nấu ăn, xem ra chắc là không phản cho chúng tôi rồi.

Hiểu Tuyết, Kiều Kiều, chờ bọn họ lên lầu rồi chúng ta hãy đi nấu cơm.

Kiều Kiều hơi lo lắng:

Dịch Huệ, không phải Trần Tư Triết nói thức ăn bị ô nhiễm sao? Chúng ta có nên ăn nữa không?

Tôi cười khổ:

Ăn thì có thể bị mê hoặc, không ăn thì có thể c.h.ế.t đói. Mấy ngày nay chúng ta đã ăn rất ít rồi, nếu không còn sức lực thì muốn chạy thoát thân cũng không được, chúng ta cứ ăn ít một chút, chỉ ăn một bữa thôi!

Hai người họ nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý.

Đợi đến khi Phạm Thừa và Trần Lộ ăn xong, tôi cùng Hiểu Tuyết và Kiều Kiều làm qua loa một chút đồ ăn để giải quyết bữa trưa, sau đó liền lên lầu.

Đóng cửa lại, tôi nghiêm nghị nói với họ:

Hiểu Tuyết, Kiều Kiều, tớ có một kế hoạch liều lĩnh!

Kế hoạch rất đơn giản, nếu Trần Lộ vẫn bình yên vô sự, thì chúng tôi chỉ cần ở yên chịu đủ 7 ngày rồi rời đi. Còn nếu Trần Lộ bị g.i.ế.c, thì số người c.h.ế.t sẽ đạt đến 3 người, lúc đó Người Phán Xét đã không còn khả năng chế ngự Ác linh nữa, chúng tôi buộc phải liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược một phen.

Thế nên sau khi Trần Lộ bị g.i.ế.c, chúng tôi cần phải xông đến phòng của Hà Mảnh trong thời gian ngắn nhất.

Đúng vậy, phòng của Hà Mảnh!

Cánh cửa sổ bị phá hỏng đó chính là con đường sống duy nhất của chúng tôi, chúng tôi phải chuẩn bị sẵn dây thừng thoát hiểm làm bằng ga trải giường, rồi leo từ cửa sổ xuống mặt đất để trốn thoát.

Để có thể nắm bắt được tình hình của Trần Lộ ngay lập tức, tối nay chúng tôi phải chuyển sang căn phòng trước đây Tống Kiều Kiều ở.

Nghe xong kế hoạch của tôi, Trương Hiểu Tuyết và Tống Kiều Kiều đều lộ vẻ mặt ngây ngốc!

Kiều Kiều giơ tay lên:

Không đúng đâu Dịch Huệ, nếu chúng ta mở cửa thì Người Phán Xét sẽ xuất hiện và g.i.ế.c chúng ta mất, chúng ta còn cơ hội để trốn thoát qua cửa sổ không?

Thật ra tớ cũng đành cược! - Tôi không hề giấu giếm: - Theo suy luận của Trần Tư Triết và bản thân tớ, thì Ác linh và Người Phán Xét không thể nào dung hòa được. Các cậu nghĩ xem, khi một tù nhân có được khả năng áp đảo linh canh, linh canh có còn thực hiện nhiệm vụ của mình giống như bình thường không? Điều đầu tiên hẳn là phải tìm đối phó hoặc trốn tránh tên tù nhân hung ác này mới phải.

Kiều Kiều gật đầu bày tỏ sự đồng tình.

Kế hoạch đã được định, ngược lại khiến chúng tôi cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn không ít, có thể rời khỏi nơi này hay không thì phải đ.á.n.h cược một phen vào lần này thôi.

Buổi tối, mọi người vẫn ngồi quây quanh bên cạnh chiếc điện thoại theo thường lệ, cảm giác này rất khó tả, rõ ràng mọi người đã không còn tin tưởng lẫn nhau, nhưng vẫn có thể ngồi an tĩnh bên nhau như thế.

Dường như chỉ cần vỏ kia chưa bị đ.â.m thủng, sự thật chưa được phơi bày rõ ràng, thì mọi người vẫn có thể giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sơn Tam

Reng reng! Reng reng!

Tôi vươn tay nhấn loa ngoài.

Người sống c.h.ế.t hết, Ác linh có thể thoát khỏi nơi giam cầm, rời khỏi chiếc l.ồ.ng này.