7
Về đến phòng, Tô Gia Nhuỵ tự leo lên giường nằm, còn tôi một mình ngồi trước bàn học, nhất thời chẳng biết nên làm gì cho phải.
Khó khăn lắm mới xua đi được những suy nghĩ ngổn ngang, tôi lật một cuốn sách ra, bất ngờ một mẩu giấy nhỏ rơi xuống.
Mép giấy nham nhở, rõ ràng là bị xé ra một cách vội vã.
Tôi kinh ngạc nhặt lên xem.
[Tôn Lâm và Tô Gia Nhuỵ không chạy thoát được đâu, cậu bây giờ lập tức dọn ra ngoài, vẫn còn kịp đấy.]
Cảm giác lạnh sống lưng lại một lần nữa lan tỏa khắp cơ thể.
Nét chữ này là của một người khác trong phòng ký túc xá 4 người của chúng tôi - Lý Mông.
Nhưng chẳng phải cậu ấy đã dọn ra ngoài thuê trọ từ đầu học kỳ rồi sao?
Tôi thẫn thờ nhìn chằm chằm vào tờ giấy, sự sợ hãi muộn màng bắt đầu bủa vây lấy tôi.
Nhưng nét mực này còn rất mới, rõ ràng chỉ vừa được viết cách đây không lâu!
“Hoan ơi, rót cho tớ cốc nước được không?”
“Á...” Tôi giật b.ắ.n mình, nảy phắt lên rồi mới lắp bắp đáp: “Được.”
Vừa rót nước, tôi vừa không kìm được mà hỏi thử: “Gia Nhuỵ, dạo này Lý Mông có về phòng không?”
“Cậu ấy á? Không phải cậu ấy bảo lưu kết quả học tập rồi sao? Có về trường nữa đâu.”
Tô Gia Nhuỵ nhận lấy cốc nước, uống một ngụm: “Nhắc mới nhớ, phòng mình dạo này vắng vẻ hẳn. Tôn Lâm tuần trước cũng chuyển ra ngoài rồi, giờ chỉ còn hai đứa mình.”
Tôi nuốt nước bọt cái ực, da đầu bắt đầu tê râm ran.
“Đúng rồi...” Tô Gia Nhuỵ đột nhiên ghé sát lại gần: “Cậu có thấy Tôn Lâm có gì đó không ổn không?”
Tôi cứng đờ người.
Tôn Lâm cũng không ổn, hóa ra cái phòng ký túc xá này chẳng có ai bình thường cả à!
Tô Gia Nhuỵ hoàn toàn không nhận ra sự căng thẳng của tôi, vẫn tiếp tục lầm bầm: “Lúc cậu ấy dọn đi, tớ thấy bụng dưới của cậu ấy lộ rõ lắm, lúc nào cũng tỏ vẻ buồn nôn, còn giống bà bầu hơn cả tớ.”
“Mặc dù giờ tớ cũng chẳng biết mình có t.h.a.i hay không nữa.”
Tôi nhíu mày cố nhớ lại dáng vẻ của Tôn Lâm trước khi đi.
Bụng dưới thì tớ không để ý nhưng sắc mặt đúng là tái nhợt bất thường, cả người trông vô cùng tiều tụy.
Tôi thật sự không chịu nổi bầu không khí quái dị này nữa, chủ động lên tiếng: “Thôi bỏ đi, đoán già đoán non làm gì, để tớ gọi cho cậu ấy một cuộc là xong chứ gì!”
“Vừa hay tháng trước cậu ấy cũng đến hội trường, kiểu gì cũng phải hỏi được chút manh mối chứ.”
Tôi sốt ruột rút điện thoại ra, mở danh bạ rồi bấm vào cái tên “Tôn Lâm”.
“Tút tút tút...”
“Alo?”
“Hello, tớ...” Tôi vừa định mở lời, chợt nhận ra giọng nói trong điện thoại không đúng: “Cậu là ai vậy?”
“Tần Hoan phải không? Tôn Lâm đang trong nhà vệ sinh, cậu có việc gì đợi chút nhé.”
Giọng nữ trong trẻo lạnh lẽo, tựa như viên đá cuội rơi xuống hồ nước trong veo.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn: “Lý Mông? Là cậu đấy à?”
“Ừ, lâu rồi không gặp ha.”
“Tôn Lâm đang ở chỗ cậu sao?”
“Cậu ấy tình cờ ở ngay tầng dưới chỗ tớ thuê, thi thoảng chúng tớ tụ tập.” Giọng Lý Mông đều đều, men theo ống nghe truyền vào tai tôi.
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, chầm chậm bước ra ngoài ban công.
Không hiểu sao, trong tiềm thức tôi muốn hỏi chuyện riêng với cậu ấy.
“Lý Mông, tớ vừa tìm thấy một mẩu giấy trong sách, nhìn giống chữ của cậu lắm.”
Tôi dò xét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đầu dây bên kia im bặt.
Một hồi lâu sau tôi mới nghe thấy giọng Lý Mông đè nén: “Cậu đọc được thì mau đi đi, nếu không... Ơ, Tôn Lâm, cậu ra rồi à?”
“Ừ đúng rồi, Tần Hoan gọi cho cậu đấy.”
Điện thoại sột soạt một lúc rồi được chuyển sang tay Tôn Lâm.
“Tần Hoan à? Cậu tìm tớ có việc gì thế?”
Tôi hơi căng thẳng, nắm c.h.ặ.t điện thoại đáp: “À chuyện là thế này, nãy bọn tớ dọn dẹp vệ sinh phát hiện cậu có để quên mấy bộ quần áo, lúc nào cậu định về lấy?”
Tôn Lâm im lặng một lát rồi nói: “Thôi, mấy cậu vứt giúp tớ đi, tớ không lấy nữa đâu.”
“Tôn Lâm...” Tôi do dự một lúc, vẫn quyết tâm mở lời: “Trước đó tớ thấy cậu có vẻ không khỏe, cơ thể cậu có chỗ nào khó chịu sao?”
Lần này khoảng lặng còn dài hơn.
Ngay lúc tôi ngỡ cậu ấy sẽ không trả lời thì giọng cậu ấy cất lên:
“Tớ không sao, tớ vẫn ổn.”
“Ồ ồ...” Tôi không biết nói gì thêm, đành gượng gạo ậm ừ: “Vậy thì tốt.”
Tôn Lâm lại bất ngờ chuyển chủ đề: “Tần Hoan, lúc nào rảnh qua chỗ bọn tớ chơi nhé.”
“Cuối tuần sau tớ hầm chân giò.”
Tôi có chút bất an nhưng vẫn đáp lời: “Được thôi.”
“Thế... không có việc gì nữa tớ cúp máy đây...”
Ngay lúc tôi định ngắt máy, lại chợt nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt vọng ra từ đầu dây bên kia của Tôn Lâm.
8
Tô Gia Nhuỵ không đi học nữa.
Cậu ấy luôn viện cớ mệt mỏi, tôi cũng không dám khuyên can, chỉ đành một mình lủi thủi đến lớp.
Đang thẩn thơ suy nghĩ m.ô.n.g lung, tiếng của mấy cô gái đi ngang qua bỗng lọt vào tai tôi.
“Ê, mày nghe chuyện phòng hoa khôi trường mình chưa?”
“Chuyện gì cơ?”
“Tà môn lắm!” Cô gái kia tỏ vẻ bí hiểm giơ ngón tay lên: “Cả phòng 4 người, giờ 3 người đã không đi học rồi đấy.”
Tim tôi thót lên một cái lạnh toát.
Bọn họ đang nói về phòng ký túc xá của chúng tôi.
Đúng vậy, 4 người phòng chúng tôi tình cờ lại là top 4 của cuộc thi hoa khôi trường năm ngoái, sau cuộc thi phòng chúng tôi liền được gán cho cái danh “phòng hoa khôi”.
Giọng cô gái vẫn tiếp tục rôm rả: “Chậc chậc, tao thấy chắc chắn là bị b.a.o n.u.ô.i rồi.”
“Bọn mình làm gì có diễm phúc đó, người ta đẹp thế cơ mà!” Cô bạn đi cùng cười khúc khích trêu đùa.
Lời vừa dứt, câu chuyện của mấy cô gái chợt bị ngắt ngang.
“Mấy em đứng đây buôn chuyện gì thế! Không vào học à?”
Một người phụ nữ nghiêm nghị đứng cạnh đó, trước n.g.ự.c đeo thẻ, rõ ràng là người của đoàn thanh tra.
Đám nữ sinh giật b.ắ.n mình, lắp bắp xin lỗi rồi chuồn mất dạng.
Vị nữ lãnh đạo cau mày, dường như nhớ lại những lời vừa nghe thấy, tỏ vẻ bất bình: “Sinh viên bây giờ thật tình, xinh đẹp có mài ra ăn được không chứ?”
Tim tôi bỗng dưng đập thình thịch.
Có nên nói cho cô ấy biết không?
Cô ấy liệu có giúp chúng tôi không?
Tôi ngập ngừng muốn tiến lên, lại không tránh khỏi vài phần lo ấu.
Dẫu sao mọi thứ hiện giờ mới chỉ là phỏng đoán, ngỡ đâu lại là chuyện bé xé ra to thì...
Bước chân tôi lại khựng lại.