Ác Mộng Ở Hội Trường

Chương 4



 

Trong lúc tôi đang giằng xé nội tâm, vị lãnh đạo đã nhìn thấy tôi, chủ động bước tới hỏi han: “Em sinh viên này, em có chuyện gì muốn nói à?”

 

Thình thịch thình thịch.

 

Tôi cố kìm nén nhịp tim đập liên hồi, cuối cùng hạ quyết tâm nói ra sự thật:

 

“Thưa cô, em có chuyện muốn hỏi...”

 

“Tần Hoan!”

 

Tôi giật thót mình, những lời định nói nghẹn ứ ở cổ họng.

 

Cậu bạn cùng lớp vội vã chạy lướt qua tôi: “Sắp muộn học rồi! Chạy nhanh đi!”

 

Nữ lãnh đạo nhìn tôi một cái: “Nếu có tiết thì mau vào học trước đi.”

 

Tôi đứng chôn chân tại chỗ vô ích, cuối cùng đành ngậm ngùi nhìn theo bóng lưng cô ấy.

 

Tôi không có bằng chứng, thậm chí một logic cơ bản cũng chẳng thể sắp xếp nên lời.

 

Nhưng tôi thật sự vô cùng bất an.

 

Cứ ngỡ chuyện này rồi sẽ trôi vào dĩ vãng, chẳng ngờ buổi chiều thầy hướng dẫn lại đột nhiên gọi tôi lên văn phòng.

 

Thầy mang một khuôn mặt vô cảm, hỏi: “Tần Hoan, dạo này tình hình học tập của phòng các em không được tốt lắm nhỉ.”

 

Tôi ấp úng: “Dạ vâng.”

 

“Nhưng các bạn ấy đều có lý do riêng, em vẫn nên lo cho bản thân mình trước đã.”

 

Thầy hướng dẫn khổ tâm khuyên nhủ: “Việc học của em là quan trọng nhất, đừng để những chuyện khác ảnh hưởng quá nhiều.”

 

Tôi chỉ biết gật đầu liên lịa nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng: “Nhưng thưa thầy, phòng ký túc xá của tụi em dạo này đúng là có gì đó không ổn...”

 

“Ây da, có chuyện gì được chứ?”

 

Thầy xua tay: “Phòng các em, Lý Mông thì bảo lưu để chuẩn bị ra nước ngoài từ lâu rồi, Tôn Lâm ốm nên cũng tạm nghỉ, Tô Gia Nhuỵ em biết rồi đấy, dạo này sức khỏe không tốt mới xin nghỉ phép thôi mà.”

 

“Nhưng mà...”

 

Lời nói lại một lần nữa nghẹn lại ở cổ họng.

 

Vấn đề lớn nhất nằm ở cái bụng của Tô Gia Nhuỵ, tờ phiếu siêu âm rõ rành rành và những lời thề thốt chắc nịch của cô bác sĩ trường, tình trạng ngày một sa sút của cậu ấy...

 

Đó mới chính là những điểm kỳ lạ nhất.

 

Nhưng dẫu sao thì đây cũng là chuyện đời tư của Tô Gia Nhuỵ, tôi có hoang mang lo lắng đến đâu cũng không thể cứ thế mà bô bô nói với người ngoài được.

 

Thầy hướng dẫn thấy tôi im lặng, có vẻ hài lòng gật đầu: “Em cũng đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, lo học hành cho đàng hoàng.”

 

Xong xuôi thầy lại bâng quơ nói thêm một câu: “Hôm nay Giáo sư Mục nhìn thấy em, thấy trạng thái của em không ổn nên mới bảo thầy nhắc nhở em đấy.”

 

Đầu óc mù mịt của tôi bỗng lóe lên một tia sáng.

 

Giáo sư Mục?

 

Thầy hướng dẫn vẫn đang lải nhải: “Thầy ấy thấy em đi tìm lãnh đạo, còn tưởng em xảy ra chuyện gì.”

 

Cảm giác bất an ngày càng mãnh liệt.

 

Tôi hoang mang quay lưng bước ra khỏi văn phòng, chợt bị tia nắng chiều làm ch.ói mắt.

 

Một thứ gì đó trong đầu cũng dần trở nên sáng tỏ.

 

Chuyện phòng ký túc xá của chúng tôi đã râm ran từ lâu, cớ sao hôm nay lại đột nhiên tìm đến tôi?

 

Hôm nay có gì đặc biệt?

 

Đơn giản là vì...

 

Tôi tì trán vào thân cây, ngồi sụp xuống.

 

Hôm nay Giáo sư Mục đã nhìn thấy tôi đi tìm lãnh đạo.

 

Tôi ngẩng mặt nhìn trời, một cảm giác bất lực chợt dâng trào trong lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giáo sư Mục muốn mượn chuyện này để cảnh cáo tôi sao?

 

Thầy hướng dẫn liệu có phải cũng là người cùng giuộc với họ?

 

Hay tất cả chỉ do tôi đa nghi, thực chất chẳng có chuyện quái gì cả.

 

9

 

Lúc tôi về đến ký túc xá, Tô Gia Nhuỵ đang đứng dưới lầu.

 

Một nam sinh khuôn mặt điển trai nhưng chẳng hiểu sao lại tỏa ra mùi “dầu mỡ” (sến súa, giả tạo) đang đứng nói chuyện gì đó với cậu ấy.

 

Trông cậu ấy vẫn khá mệt mỏi, trên mặt hiện rõ vẻ chán ghét nhưng chẳng hiểu sao lại không rời đi ngay.

 

Tôi đợi nam sinh kia đi khuất rồi mới tiến lại gần: “Gia Nhuỵ, ai thế?”

 

“Một cậu bạn cùng lớp thôi.”

 

Tôi suy nghĩ một lát, cảm thấy người này trông hơi quen: “Người theo đuổi cậu à?”

 

“... Chắc thế.”

 

“Đúng rồi...” Tô Gia Nhuỵ đột nhiên chuyển chủ đề: “Tôn Lâm vừa nhắn tin bảo hôm nay siêu thị giảm giá chân giò nên hôm nay hầm luôn, rủ tụi mình qua ăn.”

 

“Tớ... ban nãy cậu bạn kia hẹn ăn tối, tớ lỡ nhận lời rồi nên không qua chỗ Tôn Lâm nữa đâu.”

 

Tôi liếc nhìn điện thoại: “Vẫn còn sớm, vậy để tớ qua đó một chuyến, tuần trước cậu ấy đã rủ rồi, không đi thì không hay lắm.”

 

“Ừ.”

 

Tô Gia Nhuỵ gật đầu, liếc nhìn tôi bằng ánh mắt có phần kỳ quặc, môi mấp máy một lúc rồi mới buông ra một câu không đầu không đuôi:

 

“Tần Hoan, lát nữa cậu về phòng thì lôi cái USB dưới đáy tủ quần áo của tớ ra nhé, bài luận văn của tớ trong đó, cậu xem hộ tớ xem định dạng đã chuẩn chưa.”

 

Bầu trời xám xịt, âm u, dường như đang ấp ủ một trận mưa rào.

 

Dưới ánh mắt đăm đăm của cậu ấy, tôi bất giác cảm thấy sợ hãi.

 

Nhưng tôi vẫn nhận lời:

 

“Được thôi.”

 

10

 

Căn hộ Tôn Lâm thuê nằm cách trường không xa, diện tích không lớn lắm. Hơi nóng từ phòng bếp tỏa ra, mơ hồ mang lại chút cảm giác ấm cúng.

 

“Tần Hoan đến rồi à? Cậu ra sofa ngồi nghỉ đi, lát nữa là xong ngay.”

 

Tôn Lâm vẫy gọi tôi từ trong bếp.

 

Tôi mỉm cười gật đầu, tò mò hỏi một câu: “Lý Mông đâu? Cậu ấy không đến à?”

 

“Cậu ấy giờ đang bận rộn lắm, đơn xin ra nước ngoài đã được duyệt rồi.”

 

“Ồ ồ.”

 

Không lâu sau Tôn Lâm đã bưng đĩa chân giò hầm ra bàn.

 

Phải công nhận tài nghệ nấu nướng của cậu ấy rất đỉnh, đĩa chân giò bốc lên mùi thơm nức mũi, màu sắc sáng bóng, khiến người ta nhìn là ứa nước miếng.

 

Tôn Lâm vỗ vỗ chiếc tạp dề, cười nói: “Hôm nay chỉ có mỗi món này thôi, cậu ăn tạm nhé.”

 

Tôi sắp xếp bát đũa, trêu đùa: “Món ngon thế này mà bảo ăn tạm á? Hai đứa mình xử lý hết chỗ này là đã tốt lắm rồi.”

 

Nói đoạn, tôi lại nhún vai: “Tiếc là Gia Nhuỵ không có lộc ăn rồi nhưng chắc tên nhóc theo đuổi cậu ấy cũng sẽ đưa cậu ấy đi ăn món gì đó ngon lành thôi.”

 

Vừa dứt lời, nụ cười trên môi Tôn Lâm vụt tắt: “Người theo đuổi Gia Nhuỵ?”

 

Tôi “ừ” một tiếng: “Trông hơi lùn một chút, hơi đen xíu nhưng ngũ quan cũng sáng sủa.”

 

Sắc mặt Tôn Lâm càng thêm khó coi, hàng lông mày khẽ chau lại: “Là Mục Dương sao?”

 

Tim tôi đ.á.n.h thót một nhịp: “Ai cơ?”

 

“Không có gì đâu.” Tôn Lâm hoàn hồn, nhếch khóe môi: “Bọn mình ăn cơm trước đi.”