Pháo hoa lại một lần nữa nổ tung trên đỉnh đầu. Những màu sắc rực rỡ phản chiếu lên gương mặt Chu Tân Nam, tạo thành từng mảng màu loang lổ.
Tôi lùi lại một bước, nhỏ giọng nói: "Cô gái lúc nãy trông cũng rất được đấy, anh có thể thử xem sao."
Pháo hoa tắt lịm, không gian xung quanh lại chìm vào bóng tối. Ánh mắt Chu Tân Nam cũng tối tăm, bất định.
Trong màn đêm, anh khẽ cười nhạt một tiếng: "Hứa Tinh Nghê, em cứ phải chọc tức anh như thế mới chịu được à."
…
Cả đêm hôm đó tôi đều bị mất ngủ. Trong đầu cứ hiện lên những chuyện quá khứ giữa tôi và Chu Tân Nam.
Thời đại học, nhờ có con Hạt Dẻ mà thời gian tôi và Chu Tân Nam ở bên nhau nhiều lên trông thấy. Những chủ đề trò chuyện vốn dĩ ít ỏi giữa hai đứa cũng bắt đầu nhiều hơn.
Có một lần con Hạt Dẻ bị lạc mất. Lúc đó Chu Tân Nam lại đang đi sang thành phố bên cạnh để tham gia đấu thầu dự án. Tôi đội mưa tìm kiếm dưới chân khu chung cư suốt một buổi trời, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng con Hạt Dẻ đâu.
Nghĩ đến những kết cục bi t.h.ả.m của mấy chú ch.ó nhỏ sau khi bị lạc đường, tôi hoảng loạn gọi điện cho Chu Tân Nam.
"Có chuyện gì thế em?"
Vốn dĩ tôi không định khóc, nhưng khi nghe thấy giọng nói của anh, tôi vẫn không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào: "Hạt Dẻ lạc mất rồi, em không tìm thấy nó."
Chu Tân Nam kiên nhẫn và dịu dàng an ủi tôi: "Đừng vội, Hạt Dẻ đã rất quen thuộc với khu đó rồi, nó có thể tự tìm đường về nhà được mà."
"Bên đó có phải đang mưa không? Em về nhà đợi trước đi, đừng để bản thân bị cảm lạnh."
Sau khi cúp điện thoại, tôi không về nhà mà tiếp tục mở rộng phạm vi tìm kiếm con Hạt Dẻ ở bên ngoài.
Gần hai giờ sáng, tôi nhận được điện thoại của Chu Tân Nam. Giọng anh có chút nổi giận lôi đình: "Đêm hôm khuya khoắt không ở nhà, em chạy đi đâu thế hả?"
Sau đó, tôi bị anh xách cổ lôi về nhà. Con Hạt Dẻ đã ngoan ngoãn ngồi sẵn ở nhà rồi. Có lẽ nó cũng biết bầu không khí không được ổn lắm nên đôi tai cụp xuống, nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ tội nghiệp.
Chu Tân Nam lấy một chiếc áo phông của anh đưa cho tôi, bảo tôi đi tắm để thay bộ quần áo ướt sũng trên người ra.
Lúc từ phòng tắm bước ra, Chu Tân Nam nhìn tôi một cái rồi sững người, anh khẽ hắng giọng, dời mắt đi chỗ khác: "Trong nhà không có gừng, uống chút rượu mạnh để làm ấm người nhé?"
Tôi cũng có chút không tự nhiên, khẽ giật giật chiếc áo phông rộng thùng sình của anh, gật đầu: "Uống một chút cũng được."
Uống một lúc sau thì đầu óc tôi quay cuồng, cả cơ thể bắt đầu bay bổng nhẹ bẫng. Đến mức chuyện mình đứng dậy thế nào, rồi lại lôi kéo Chu Tân Nam ngã nhào xuống ghế sofa ra sao, tôi đều hoàn toàn không nhớ rõ.
Tôi chỉ nhớ lúc đó Chu Tân Nam đang chống tay ở phía trên tôi, đôi mắt anh rất sáng, anh hỏi tôi: "Em thích anh à?"
Sự mập mờ và những rung động bị chôn giấu suốt thời kỳ dậy thì đã bị lật mở vào ngay khoảnh khắc này. Tôi giống như bị bỏ bùa mê, khẽ gật đầu.
Anh cúi người xuống, đặt nụ hôn lên môi tôi. Hơi thở nóng bỏng quấn quýt lấy nhau. Bàn tay anh ấm nóng như lửa đốt. Mọi giác quan của tôi như thể bị đóng lại, chỉ còn lại giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Chu Tân Nam bên tai, không ngừng gọi gọi tên tôi: "Nghê Nghê".
Chúng tôi thuận theo tự nhiên mà ở bên nhau. Nhưng chúng tôi đã giao hẹn là tạm thời chưa cho người nhà biết chuyện, đợi đến khi thời cơ chín muồi rồi tính tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế nhưng không ai ngờ được, cuối cùng chúng tôi lại không thể đợi được đến ngày đó.
…
Nhật Nguyệt
Sau ngày hôm ấy, nghe mẹ tôi bảo công ty của Chu Tân Nam có việc đột xuất nên anh phải vội vàng quay về xử lý.
Gặp lại anh là chuyện của một tuần sau đó. Hội bạn cấp ba tổ chức một buổi tụ tập lớp, vừa khéo ngày hôm đó lại có thể ngắm được mưa sao băng. Thế là mọi người nhất trí quyết định thay đổi hình thức ăn uống ở nhà hàng như mọi khi, đổi thành leo núi cắm trại để ngắm sao băng.
Lúc cả nhóm đang thảo luận trong phần trò chuyện, lớp trưởng đặc biệt hỏi xem Chu Tân Nam có đi hay không.
Lớp trưởng nhắn: “Chu đại thần có đi không thế, nếu cậu đi thì chắc chắn kéo được một nửa số con gái trong lớp đi đấy, thậm chí ngay cả lớp bên cạnh cũng kéo theo được một phần luôn.”
Chu Tân Nam trả lời: “Công ty có việc gấp nên tôi không đi được, lần này tiền rượu bia nước ngọt cứ để tôi tài trợ.”
Lớp trưởng: “Tiếc quá. Ai có người yêu thì cứ dẫn theo người yêu nhé~”
Đúng lúc này, cô bạn học cũ Đặng Duyệt Nghi đột nhiên nhắc đến tên tôi: “Cậu dẫn cái anh người yêu kia đi cùng đi, để bọn tớ cùng giúp cậu kiểm tra xem sao.”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì Chu Tân Nam, người vốn dĩ chẳng mấy khi lên tiếng trong nhóm, liền nhắn lại một dấu: “?”
Tôi không trả lời tin nhắn đó, anh cũng không gặng hỏi thêm.
Người yêu mà Duyệt Nghi nói thực ra là đối tượng xem mắt của tôi, Văn Hướng Húc. Anh ta là con trai đồng nghiệp của mẹ tôi.
Bản thân tôi ban đầu cũng chẳng có ý định đi gặp mặt đâu, nhưng không chịu nổi một tràng giáo huấn của mẹ nên đành phải đi gặp đối phương một chuyến. Hôm trước lúc anh ta đến nhà tôi chúc Tết, vừa vặn bị Duyệt Nghi nhìn thấy, thế nên cô ấy mới nhắc đến chuyện này.
Hôm đi leo núi, đương nhiên là tôi không dẫn theo Văn Hướng Húc rồi.
Sau khi mỗi người tự dựng xong lều trại của mình, chúng tôi tụ tập lại một chỗ để nướng thịt và chơi trò "Tôi có cái này bạn không có".
Chu Tân Nam, người đã nói trong nhóm là không đến, bỗng nhiên lại xuất hiện. Mọi người đều ngạc nhiên một chút, hỏi anh chẳng phải bảo không đến được sao.
Anh nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn một lượt những người đang vây quanh, thấy không có gương mặt lạ lẫm nào thì hàng chân mày nghiêm nghị mới giãn ra.
"Xử lý xong việc là tôi liền chạy qua đây ngay."
Trong lúc nói chuyện, anh thuận thế ngồi xuống vị trí ngay bên cạnh tôi. Anh hơi nghiêng người về phía tôi, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc: "Không dẫn người yêu theo à?"
Tôi khựng lại một chút mới phản ứng được người anh đang nhắc đến là Văn Hướng Húc.
"Ồ, anh ấy có việc bận."
Anh ngẩn người: "Có người yêu thật đấy à?"
Tôi không muốn giải thích quá nhiều, chỉ nói đại một câu: "Lo chơi trò chơi đi kìa," rồi không thèm để ý đến anh nữa.
Trò chơi "Tôi có cái này bạn không có" chơi đến chặng cuối, Chu Tân Nam vẫn còn lại hai ngón tay. Những người còn lại, người thì đã thua cuộc hoàn toàn, người thì cũng chỉ còn lại đúng một ngón tay.
Bao gồm cả tôi, cũng chỉ còn lại duy nhất một ngón tay.